Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 405: Phó Bí Thư Hứa

Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:32:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bí thư Dương sang thôn trưởng: “Ông thực sự như ?”

 

Thôn trưởng toát mồ hôi lạnh, đành c.ắ.n răng gật đầu.

 

Con ranh con, cũng báo cho ông một tiếng, chẳng chút chuẩn nào.

 

Bí thư Dương liếc mắt một cái thấu Thôn trưởng Triệu đang dối, nhưng vạch trần, lúc sang Vân Thiển Nguyệt thì đối phương đang mỉm với ông.

 

Đây là cố ý ?

 

Ông Thôn trưởng Triệu một cái, hiểu ý của cô, đây là chia cho Thôn trưởng Triệu một phần công lao.

 

Gặp tình huống , khác hận thể ôm hết công lao , con bé thì , chủ động chia cho khác.

 

Người ở chuồng bò chung sống hòa thuận với đội trưởng đại đội như , ông vẫn là đầu tiên thấy.

 

Thú vị đấy, con càng thú vị hơn.

 

Lại hỏi thêm vài câu hóc b.úa, Vân Thiển Nguyệt vẫn trả lời kín kẽ một kẽ hở, thậm chí còn ném ngược vấn đề .

 

“Người cũng lanh lợi đấy.” Bí thư Dương thong thả uống một ngụm nước.

 

Vân Thiển Nguyệt thấy ông từ tốn chút vội vã, nhịn nhướng mày: “Bác vội ?”

 

“Vội cái gì? Đó là mỏ titan chứ lập tức dọn .” Bí thư Dương : “Hơn nữa, sự việc vẫn rõ mà.”

 

Ông chỉnh tư thế: “Nói cô bé.”

 

“Cái gì cơ?” Vân Thiển Nguyệt dự cảm chẳng lành.

 

“Đem những gì cháu hết .”

 

Chạm ánh mắt thấu tâm can của Bí thư Dương, Vân Thiển Nguyệt cảm thấy một khoảnh khắc thấu.

 

Sao cô quên mất, ông bình thường.

 

Nói cũng thật trùng hợp, kiếp hai còn từng giao thoa, cô từng phẫu thuật cho ông.

 

Tại ấn tượng sâu sắc như , đó là vì nhà của ông là quân nhân. Nhớ lúc đến phòng bệnh, cả một phòng là những mặc đủ loại quân phục, về cơ bản thể gom đủ tất cả các binh chủng thường gặp .

 

Anh chị em đều chức vụ, ngay cả con cái cũng đều là quân nhân, bao gồm nhiều binh chủng, ví dụ như quân và hải quân vân vân.

 

Có thể ba đời tổ tông đều là quân nhân, bản ông còn xuất là lính trinh sát, lăn lộn chốn quan trường Kinh Đô mười mấy năm, vì lý do gì đến huyện thành nhỏ bí thư, như thủ đoạn cực kỳ cao tay.

 

Cô trọng sinh một đời, chẳng qua đầu óc tỉnh táo hơn một chút, trong mắt ông cũng chỉ là một đứa trẻ ranh thông minh hơn một chút mà thôi, thể qua mặt ông, là cô múa rìu qua mắt thợ .

 

Lúc thành thật là lựa chọn đúng đắn nhất, Vân Thiển Nguyệt đành lấy khẩu s.ú.n.g lục từ trong túi đeo chéo đưa cho Bí thư Dương.

 

Mắt thôn trưởng sắp trố ngoài: “Súng... s.ú.n.g lục? Trong túi cháu s.ú.n.g lục!”

 

Trời đất ơi, s.ú.n.g sẽ cướp cò đấy, con bé sợ chút nào ?

 

Bí thư Dương sửng sốt, cầm khẩu s.ú.n.g lục trong tay xem xét xem xét , nét mặt trở nên nghiêm túc: “Vừa tại lấy ?”

 

“Bác cũng hỏi.” Vân Thiển Nguyệt thể giấu của riêng .

 

hỏi, cháu , là nuốt riêng ?”

 

“Làm gì chuyện đó, cháu đây chẳng là lo bác và đặc vụ cùng một giuộc !”

 

“Ồ?” Bí thư Dương cảm thấy thú vị.

 

“Không giấu gì bác, cháu giấu giếm một chuyện!” Vân Thiển Nguyệt nghiêm túc .

 

“Chuyện gì?” Bí thư Dương khá tò mò.

 

Thôn trưởng sợ đến mức thở dám thở mạnh, liên tục lau mồ hôi lạnh.

 

Con ranh thật dám , giấu giếm , thế mà còn dám nghi ngờ Bí thư Dương là đặc vụ!

 

“Thực hôm qua cháu một chuyến đến hậu sơn, thấy ba tên đặc vụ, cũng cuộc chuyện của bọn chúng, cũng tên của bọn chúng. Trong đó một tên đặc vụ đ.á.n.h thức tên là Trình Hoằng Hóa, là kẻ cầm đầu trong ba tên, hai tên còn của đại đội Trường Phong, trong đó một tên còn là ở chuồng bò, chính phát hiện vị trí của kim hồng thạch. Vừa cháu dám , là sợ bác cảm thấy cháu cũng giống ở chuồng bò, thành kiến với cháu, cho rằng cháu sẽ là đặc vụ.”

 

“Chuyện thực cháu thể coi như từng xảy , dù cũng chẳng lợi ích gì cho chúng cháu, phát hiện mỏ titan cũng thể giúp chúng cháu bình phản. Sở dĩ cháu , và cho Bí thư Dương bác , đó là vì danh tiếng của bác vang xa, bác là , chắc chắn sẽ xem xét rõ ràng việc, sẽ vu oan cho cháu. Ngoài , là một thành viên của công xã, thấy tình huống gây nguy hại đến lợi ích của công xã, tổn hại đến lợi ích của quốc gia, cháu nên đấu tranh với đặc vụ, cho dù hiểu lầm cũng , cháu sẽ tin tưởng quốc gia, tin tưởng Đảng.”

 

Đoạn bùng cháy , ánh mắt Vân Thiển Nguyệt kiên định, khiến thôn trưởng mà nhịn vỗ tay khen .

 

“Vân nha đầu, tư tưởng thật giác ngộ!”

 

“Khá lắm, hổ là bước từ đại đội Hồng Diệp chúng !”

 

Bí thư Dương: Đoạn thật, tại đoạn sai sai thế nhỉ. ông thể .

 

“Tại cháu núi, s.ú.n.g lục nhặt thế nào, một cô bé con rừng sâu sợ ?” Biết Vân Thiển Nguyệt đặc vụ, nhưng trong lòng Bí thư Dương vẫn còn nhiều nghi hoặc cần giải đáp.

 

“Cháu bác đồng ý với cháu một điều kiện!” Vân Thiển Nguyệt tiêm phòng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-405-pho-bi-thu-hua.html.]

 

“Cháu .”

 

Biết thể mặc cả, Vân Thiển Nguyệt : “Là Tiểu Bạch từ hậu sơn ngoạm s.ú.n.g lục về, cháu mới hậu sơn, cũng nhờ Tiểu Bạch ở đó cháu mới dám rừng sâu.”

 

Bí thư Dương nghi hoặc: “Tiểu Bạch là ai?”

 

“Sói.”

 

“······”

 

“Hơn nữa còn là con của sói trắng đầu đàn.” Vân Thiển Nguyệt vội vàng : “Bác đừng thấy nó thực chất là một con sói, thực cháu huấn luyện hiền lành , c.ắ.n , còn cứu . Lần ở bờ sông còn cứu mấy đứa trẻ đấy, tính Tiểu Bạch còn là công thần nữa. Nếu Tiểu Bạch từ núi ngoạm s.ú.n.g lục về, cháu cũng sẽ hậu sơn, cũng sẽ phát hiện đặc vụ, càng phát hiện mỏ titan. Bác g.i.ế.c nó , nó ngoan lắm.”

 

“Sói vương, hiền lành?” Hai từ thế nào cũng thấy ăn nhập.

 

, nó đặc biệt hiền lành, cứ như cún con , còn sủa gâu gâu nữa.” Vân Thiển Nguyệt sang thôn trưởng, “Bác tin thì hỏi thôn trưởng .”

 

Hóa Tiểu Bạch là một con sói!

 

Cứ nghĩ đến việc còn từng vuốt ve sói, thôn trưởng run rẩy cả , Vân Thiển Nguyệt gọi hai tiếng mới phản ứng : “À, đúng, giống như ch.ó , còn bắt tay với , thật sự đó là sói.”

 

Có thể huấn luyện sói thành ch.ó, cũng là một loại năng lực.

 

Bí thư Dương thời gian để suy nghĩ, hỏi tên của ba tên đặc vụ xong, trong phòng hồi lâu, gọi một cuộc điện thoại.

 

Nhìn là đang gọi điện thoại cho cấp , Vân Thiển Nguyệt và thôn trưởng khó xử, cũng ở cũng xong, chỉ đành bịt tai .

 

Cuộc điện thoại dài, ít nhất cũng hơn nửa tiếng.

 

Bí thư Dương cúp điện thoại, với hai : “ phái đưa hai về.”

 

Thôn trưởng vội vàng : “Không cần , đạp xe đến.”

 

“Ông về .” Bí thư Dương Vân Thiển Nguyệt, “Cháu ở .”

 

“A, ồ.” Thôn trưởng sửng sốt một chút, đó gật đầu.

 

“Đợi .”

 

Thôn trưởng đầu : “Sao ?”

 

Bí thư Dương dặn dò: “Chuyện tối qua cứ với các đội viên là kẻ trộm, đừng là đặc vụ.”

 

Đợi khi thôn trưởng rời , Bí thư Dương hỏi: “Ăn cơm ?”

 

Vân Thiển Nguyệt sửng sốt một chút: “Ăn một miếng bánh ạ.”

 

Bí thư Dương liền ngoài một chuyến, lúc tay bưng một bát hoành thánh nóng hổi: “Ăn .”

 

Vân Thiển Nguyệt chút thụ sủng nhược kinh, hai tay nhận lấy: “Cảm ơn bác.”

 

“Còn ngẩn đó gì, xuống ăn , đáng sợ thế ?”

 

“Không , Bí thư Dương, bác vội?” Vân Thiển Nguyệt tìm một chỗ xuống.

 

“Vội cái gì, bọn chúng đội khảo sát chuyên nghiệp, tìm chính xác vị trí cụ thể của mỏ titan, mười ngày nửa tháng là . Bây giờ qua đó cũng là rút dây động rừng, cho lén điện đài gần đây , hễ động tĩnh sẽ báo cáo với .” Hơn nữa ông xin chỉ thị của cấp , trong hai ngày tới sẽ phái đội khảo sát nhỏ đến.

 

Nếu phát hiện mỏ titan, thì mỏ titan thể đám đảo đó lén lút chuyển . Việc cần bây giờ là giám sát điện đài, tìm những tên đặc vụ đang ẩn náu, tóm gọn bộ bọn chúng.

 

Bên thôn trưởng vội vã chạy đến công xã, đụng đội dân binh đang dẫn theo Hạ Thành Hóa xuất phát về phía đại đội Trường Phong, vội vàng phanh , vứt bừa xe đạp sang một bên, chặn xe của đội dân binh .

 

Vân Thiển Nguyệt ăn xong hoành thánh chán c.h.ế.t, liếc Bí thư Dương đang điện thoại, cái miệng ngậm .

 

Cô ở đây cũng vô dụng, chi bằng để cô về.

 

Hết cuộc điện thoại đến cuộc điện thoại khác, dứt, căn bản cho cô cơ hội mở miệng.

 

Cả buổi sáng cứ thế trôi qua, cuối cùng cũng cơ hội mở miệng, thì thấy ngoài cửa tiếng động, hóa khách đến.

 

Bí thư Dương cửa đón, bảo Vân Thiển Nguyệt trốn gian phòng nhỏ.

 

Từ khe hở, Vân Thiển Nguyệt thể rõ một đàn ông trung niên, ăn mặc giản dị, thậm chí còn miếng vá. từ sắc mặt và nốt mụn gáy, thức ăn hẳn là tồi, giống sẽ mặc loại quần áo . Nghe thấy Bí thư Dương gọi ông là phó bí thư, Vân Thiển Nguyệt mới chợt hiểu .

 

Hóa ông chính là Phó bí thư Hứa!

 

Cả công xã ai ông , danh tiếng cũng ngang ngửa Bí thư Dương, thậm chí còn hơn.

 

Ông xuống cơ sở, sinh hoạt giản dị, một bộ quần áo mặc ròng rã mười hai năm!

 

Rất gần gũi với dân, là tấm gương cho các cán bộ, đặc biệt bà con hoan nghênh.

 

Trước đây từng gặp Phó bí thư Hứa, nhưng cảm giác đầu tiên ông mang cho cô .

 

Cách xa, cuộc chuyện giữa Bí thư Dương và Phó bí thư Hứa, Vân Thiển Nguyệt rõ lắm.

 

 

Loading...