Trần Hồng Quang diễn vai một con trai mất cha vô cùng sống động, khiến bà con khỏi rơi lệ, hướng về phía Ngô Tú Lan mà c.h.ử.i bới một trận thậm tệ.
“Tính toán với một già gì, c.h.ử.i vài câu thì , cũng rớt miếng thịt nào, giờ thì , c.h.ế.t .”
“Mẹ, chân thế ? Đều biến dạng !” Trần Hồng Quang đặt Nha Đản bên cạnh Trần Đại Sơn, liền chạy đến mặt Trần Bà Tử. Thấy phần chân để trần của bà cong gập ở một mức độ kỳ dị, một mảng xanh tím, tay lơ lửng giữa trung run rẩy dám hạ xuống.
Trần Bà T.ử đột nhiên chủ, kéo Trần Hồng Quang lóc kể lể một trận: “Hồng Quang , cha con c.h.ế.t , là con tiện nhân Ngô Tú Lan hại c.h.ế.t, chân của cũng là do nó , con nhất định báo thù cho chúng !”
Trần Hồng Quang ngẩng đầu, thấy Ngô Tú Lan run lẩy bẩy ánh mắt lảng tránh, liền bật dậy lao tới, nắm lấy bả vai bà lắc mạnh, gào thét xé ruột xé gan.
“Cha thù oán với bà, tại bà như , bà cha c.h.ế.t !”
“ cố ý, là cha tự tìm đến cửa, chẳng qua······ chỉ đ.á.n.h nhẹ ông hai cái, ngờ ông đột nhiên tắt thở, thực sự trách , còn nữa, là bà tự lao tới, chẳng qua chỉ né một cái, đều chạm bà , vết thương của bà liên quan gì đến cả!” Ngô Tú Lan thực sự là hối hận xanh ruột, ngừng giải thích.
“Còn bà đ.á.n.h?” Trần Hồng Quang chỉ vết cào mặt Trần Đại Sơn, “Mặt đều bà cào nát , bà chính là chịu thừa nhận, , báo công an, để công an bắt kẻ g.i.ế.c như bà , bà cứ đợi ăn kẹo đồng !”
Thời đại hình phạt cho tội phạm đặc biệt nghiêm khắc, vì trộm cắp đều thể xử b.ắ.n, huống hồ là g.i.ế.c .
Nếu công an bắt , chờ đợi bà chỉ con đường c.h.ế.t.
Ngô Tú Lan báo công an, trời đều sập xuống, bà còn trẻ, còn sống những ngày tháng .
“Hồng Quang, chuyện thực sự trách , là bản cha cơ thể , nên rõ ràng, nhà ma, gầy chỉ còn da bọc xương, vốn dĩ sống mấy ngày nữa ······”
Trần Hồng Quang mất kiên nhẫn ngắt lời: “Bà ý gì? Cảm thấy cha ăn vạ? Cơ thể cha quả thực , nhưng sống thêm vài năm nữa cũng thành vấn đề, đừng thấy ông gầy, đồng việc còn kiếm tám công điểm, ai mà sợ c.h.ế.t? Lẽ nào vì để tống tiền bà mà cha cần mạng nữa?”
Quay đầu hỏi bà con: “Ở đây ai sợ c.h.ế.t?”
“C.h.ế.t vinh bằng sống nhục, thể sống, ai c.h.ế.t?”
“Ông cụ nhà sắp tám mươi tuổi , cơ thể ngày một yếu , uống t.h.u.ố.c đúng giờ, sợ c.h.ế.t lắm.”
“Dựa tính cách đó của Trần Đại Sơn, thể tự sát?”
“Cơ thể Trần Đại Sơn quả thực yếu, nhưng cũng chịu nổi Ngô Tú Lan lên đè ép a, Thái Sơn áp đỉnh, đặt lên ai ai thể chịu nổi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-391-bi-mot-mong-ngoi-chet.html.]
“Được lắm, Ngô Tú Lan, thì bà lên cha đ.á.n.h, bà nặng như , cha ước chừng mới tám chín mươi cân, bà một m.ô.n.g lên ông còn thể thở ? Cha chừng chính là bà một m.ô.n.g c.h.ế.t.” Vội vã chạy tới, Trần Hồng Quang vẫn Trần Đại Sơn cụ thể xảy chuyện gì với Ngô Tú Lan, bà con như , lập tức nắm thóp.
Ngô Tú Lan miệng khó cãi, gấp đến giậm chân, chỉ thể lặp trách , trách ông .
“Được, bà còn nhận sai, bây giờ sẽ báo công an!” Trần Hồng Quang với Trần Mỹ Linh: “Chăm sóc cho em trai cháu, bây giờ sẽ lên thành phố.”
“Đừng báo công an , quỳ xuống cho , chúng chuyện gì từ từ .” Thấy Trần Hồng Quang bộ , Ngô Tú Lan bất chấp tất cả trực tiếp quỳ xuống, đó cầu cứu thôn trưởng, “Thôn trưởng ông mau một câu , thực sự cố ý, c.h.ế.t.”
Thôn trưởng im lặng hồi lâu lạnh lùng liếc bà một cái, về phía Trần Hồng Quang: “Hồng Quang, chuyện gì dễ thương lượng, dù cũng là hàng xóm, Ngô Tú Lan cũng ngờ sẽ c.h.ế.t.”
Trần Hồng Quang thực cũng báo công an, chẳng qua là để tạo áp lực cho Ngô Tú Lan, lời của thôn trưởng, liền thuận nước đẩy thuyền, miễn cưỡng : “Vậy cũng , nể mặt thôn trưởng.”
Trần Hồng Quang tính tình thế nào, thôn trưởng còn thể hiểu ?
Khóc lâu như , vành mắt đều đỏ, mặt quả thực là ướt, đối với cái c.h.ế.t của Trần Đại Sơn đau lòng là giả, chẳng qua là quan trọng bằng tiền.
Làm lớn chuyện như , mục đích căn bản là để công an bắt Ngô Tú Lan , chẳng qua là nâng giá đòi tiền.
“Chuyện , ở Ngô Tú Lan, đương nhiên Trần Đại Sơn cũng chỗ đúng, là ông chạy đến nhà họ Vương đ.á.n.h . Các là hàng xóm mấy chục năm quan hệ chắc hẳn cũng tồi, chắc chắn cũng sự việc trở nên quá khó coi, c.h.ế.t thể sống , là thế , nể mặt , chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa , để Ngô Tú Lan bồi thường một ít tiền cho thì ?”
“, bồi thường tiền, nguyện ý bồi thường tiền.” Chỉ cần c.h.ế.t, bồi thường tiền bà cũng nguyện ý.
Vân Thiển Nguyệt xem kịch bên cạnh thấy rõ ràng Trần Hồng Quang khi Ngô Tú Lan nguyện ý bồi thường tiền, khóe miệng kìm nén nụ . Vừa mới c.h.ế.t cha, tên còn khá vui vẻ, xem tiền quan trọng hơn cha.
Ác nhân tự ác nhân trị, kịch để xem , Trần Hồng Quang chắc chắn sẽ sư t.ử ngoạm, Ngô Tú Lan nếu ăn kẹo đồng chắc chắn sẽ lột một lớp da.
Ngô Tú Lan quỳ gối, cô bất luận là kiếp kiếp đều là đầu tiên thấy.
Thật hèn mọn a.
Điều khác một trời một vực với bà chồng điêu ngoa lý lẽ ở kiếp .
Mạc danh kỳ diệu sảng khoái là nhỉ?
Chú ý tới Trần Mỹ Linh vẫn luôn cô, Vân Thiển Nguyệt kìm nén khóe miệng đang nhếch lên.