Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 318: Sau Khi Tạnh Mưa Bàn Chuyện Cưới Hỏi
Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:28:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Bình Oánh đầu óc thông minh, nháy mắt hiểu ý tứ trong đó, ánh mắt đảo qua đảo hai , chợt mỉm : “Sớm như .”
Liễu Hương Mai và Lục Trường Sinh: “Cái gì cơ?”
“Hai thích thể hiện quá rõ ràng , chỉ cách một lớp giấy cửa sổ chọc thủng thôi, đặc biệt là cô đấy Hương Mai, cô ánh mắt Lục Trường Sinh dịu dàng đến mức thể vắt nước, điều khác với tính cách bình thường của cô.” Đường Bình Oánh nháy mắt hiệu với hai , “Nếu lời , hai quyết định khi nào mắt cha bàn chuyện cưới hỏi?”
Lục Trường Sinh ngược lo lắng bên phía , mà lo lắng bên phía Liễu Hương Mai.
Dù cũng là hộ khẩu nông thôn, hơn nữa công việc t.ử tế, cha cô chắc để mắt tới .
Liễu Hương Mai là thô tâm, đổi là đây căn bản sẽ chú ý tới sự khác thường của Lục Trường Sinh, nhưng hôm nay khi những lời đó của , cô hiểu sự lo lắng của , cũng cảm nhận tâm trạng sa sút của .
Bàn tay to và thô ráp, nhưng ấm áp, khi cô nhẹ nhàng nắm lấy, tim chợt run lên, như bỏng.
“Đợi khi tạnh mưa.”
Tiếp đó cô chớp mắt với Lục Trường Sinh, “ , Trường Sinh?”
Lục Trường Sinh cô chằm chằm hồi lâu, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: “!”
“Trường Sinh vẫn về?”
“Sẽ xảy chuyện gì chứ!”
“Ông Lục, Trường Sinh nhà chúng sẽ xảy chuyện gì chứ!”
Lục mẫu qua trong nhà chính, thỉnh thoảng lo lắng bên ngoài.
Lục phụ chợt phắt dậy: “Đây chẳng về .”
“Cha , con về .”
Từ điểm thanh niên trí thức đến Lục gia, cách ngắn ngủi vài trăm mét, Lục Trường Sinh ròng rã mười mấy phút!
Bên ngoài gió quá lớn, cây cối đều thổi gãy, nếu thể hình to lớn thì ước chừng thổi bay .
“Về là , về là .” Trái tim thấp thỏm của Lục mẫu cuối cùng cũng buông xuống, lấy khăn mặt khô lau mặt cho , “Ông Lục, mau đun nước, con trai chúng ướt sũng hết .”
“Được.”
Lục phụ đang định rời , Lục Trường Sinh gọi .
“Cha, , con một chuyện với hai .”
“Có chuyện gì đợi tắm xong hẵng , trời lạnh thế , mưa lớn như , chậm trễ một lát con chắc chắn sẽ cảm lạnh mất.” Lục mẫu xót con trai.
“Mẹ, đây Vân Thiển Nguyệt cho con vài thang t.h.u.ố.c cảm, lát nữa uống một bát t.h.u.ố.c là khỏi thôi, tin con, còn tin y thuật của cô ?”
“Đương nhiên là tin.”
“Vậy chẳng .” Lục Trường Sinh hít sâu một , “Cha , con và Hương Mai đang tìm hiểu .”
“Đoàng~”
Một tiếng sấm vang lên.
Lục phụ và Lục mẫu , nghi ngờ tai nhầm.
“Con trai, con lừa chúng chứ?”
“Là thật ạ!”
Cây sắt nở hoa, con lợn nhà ủi cải trắng , khuôn mặt Lục mẫu tươi như hoa, khóe miệng cũng khép , ngừng vỗ Lục phụ: “Nghe thấy , con trai đối tượng !”
Lục phụ vui mừng đau, nhanh ch.óng rút tay về: “Nghe thấy .”
“Con trai, cô gái tên Hương Mai đó nhà ở ? Trong nhà những ai? Các con quen bao lâu ?” Lục mẫu giống như mười vạn câu hỏi vì ngừng gặng hỏi.
Lục Trường Sinh: “Người đấy.”
“Mẹ ?” Lục mẫu liệt kê một lượt những tên Hương Mai trong đầu, “Hương Mai, Hồng Mai và Mai Hoa, chỉ là ... đúng, Hương Mai, Liễu Hương Mai, tên của thanh niên trí thức Liễu chính là Liễu Hương Mai!”
Lục mẫu vèo một cái về phía Lục Trường Sinh, dám tin : “Người con sẽ là thanh niên trí thức Liễu chứ?”
Lục phụ cũng khỏi trừng lớn mắt.
Thanh niên trí thức Liễu thể để mắt tới con trai ông?
“ ạ.”
Lời chắc nịch.
Sau khi khiếp sợ, Lục mẫu ôm n.g.ự.c: “Con trai, con đừng lừa con, con dễ tưởng thật lắm.”
Lục phụ tỏ vẻ nghi ngờ: “Người thanh niên trí thức Liễu lớn lên xinh , việc tháo vát, còn giỏi giang hơn cả con gái trong thôn, ở điểm thanh niên trí thức ngay cả nam thanh niên trí thức cũng việc nhanh nhẹn bằng cô , trong thôn nhung nhớ cô con dâu nhiều vô kể, cho dù tìm đối tượng thì cũng là tìm thanh niên trí thức, thể để mắt tới con?”
Lục Trường Sinh cạn lời, hạ thấp con trai ruột của như thật sự ?
Liễu Hương Mai quả thực xuất sắc, nhưng cũng tệ, ngoại trừ điều kiện gia đình , tự nhận thấy các điều kiện khác một chút cũng kém nam thanh niên trí thức.
“Cha , con là thật, đợi khi tạnh mưa, con và Hương Mai sẽ bàn chuyện đính hôn.”
“Con trai, dầm mưa nhiều như , chắc chắn con phát sốt ?” Lục mẫu đặt tay lên trán Lục Trường Sinh, đặt lên trán , cảm thấy kỳ lạ, “Cũng nóng mà, sốt đến hồ đồ, cứ sảng .”
Lục phụ nghiêm mặt: “Trường Sinh, con thể vì thích thanh niên trí thức Liễu mà ở đây bậy, lỡ như truyền ngoài hỏng danh tiếng của con gái nhà thì ?”
Lục Trường Sinh: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-318-sau-khi-tanh-mua-ban-chuyen-cuoi-hoi.html.]
Sao ai tin !
“Cha , những gì con đều là thật!”
Trải qua sự nhấn mạnh ngừng của , cuối cùng Lục phụ và Lục mẫu cũng chấp nhận sự thật , dù Lục Trường Sinh từ nhỏ đến lớn đều là đứa trẻ ngoan, từng dối.
“Ông Lục, đ.á.n.h một cái.” Lục mẫu đột nhiên lên tiếng.
Lục phụ ngoan ngoãn theo.
Lục mẫu mừng rỡ như điên: “Không mơ, con trai chúng thật sự đối tượng , hơn nữa còn là thanh niên trí thức Liễu!”
Liễu Hương Mai mẩy, đặc biệt tháo vát giỏi giang, bao nhiêu chằm chằm cô con dâu !
Trong thôn ít trai ý với cô , âm thầm đưa tình, con bé giống khác, chiếm tiện nghi của mà thẳng , là một cô gái chừng mực.
Lục Trường Sinh hơn hai mươi tuổi, những trai trạc tuổi trong thôn sớm thành gia lập nghiệp, ngay cả con cái cũng thể mua nước tương , mà chẳng chút động tĩnh nào.
Cũng từng xem mắt, xem vài , về cơ bản đều để mắt tới , còn thì để mắt tới .
Bà chỉ một đứa con trai , ép buộc chuyện thích, cũng ép kết hôn.
Trơ mắt khác bế cháu, bà sốt ruột a, ngày đêm ngủ .
Thậm chí lúc cảm thấy, chỉ cần thích, cho dù đối phương khiếm khuyết, là một mù, thậm chí là một kẻ ngốc, bà cũng sẽ bằng lòng!
Không ngờ... là một cực , bà dám nghĩ dám cầu.
Điều bà vui mừng khôn xiết, hận thể lập tức bàn bạc chuyện kết hôn.
“Ôi chao, trận mưa cứ rơi mãi, dứt thế .”
Lục phụ Lục mẫu vui sướng như điên cũng quan tâm xem Lục Trường Sinh mặc quần áo ướt , hai tự lo chuyện của .
“Thanh niên trí thức Liễu là thành phố, chúng thể sắm sính lễ theo quy củ trong thôn , ba món đồ lớn ít nhất , xe đạp, đồng hồ, máy khâu.”
“Chỉ đưa đồ thì còn đưa tiền, một trăm?”
“Một trăm , ít nhất đưa hai trăm, chúng tuy là nông thôn hộ khẩu thành phố, nhưng cưới là thanh niên trí thức, để thanh niên trí thức Liễu nở mày nở mặt gả qua đây, như mới thể thể hiện chúng coi trọng cô .”
“ bà nó , nhà chúng tổng cộng cũng chỉ hơn sáu trăm một chút, là sính lễ là ba món đồ lớn, tiền căn bản đủ a!”
“ hai chiếc vòng bạc, là...”
“Mẹ, chỗ con chút tiền.” Lục Trường Sinh nhịn ngắt lời.
Lục phụ và Lục mẫu vốn ôm hy vọng, nhưng ai ngờ khi mở hộp , trực tiếp kinh ngạc đến ngây .
Bên trong là một xấp tiền, các loại mệnh giá đều , trong đó nhiều nhất là tờ mười đồng Đại Đoàn Kết.
Lục mẫu: “Con lấy nhiều tiền thế ?”
Lục phụ nghiêm túc : “Cha dạy con thế nào, một việc thể !”
Lục Trường Sinh dở dở : “Cha , tiền là con theo Vân Thiển Nguyệt bán hàng núi kiếm , cô cung cấp đồ, con phụ trách bán ngoài.”
Lục phụ lúc mới nhận : “Thảo nào dạo trong xưởng đối với cha khách sáo, hóa là thằng nhóc con giở trò.”
“Tổng cộng một trăm mười ba đồng.” Lục mẫu đếm một chút kinh ngạc đến rớt cằm, “Số tiền chắc chắn con tiết kiệm lâu ?”
“Thực từ nửa năm con bắt đầu tiết kiệm tiền .” Thậm chí còn lâu hơn đó.
“Thằng nhóc con sớm như đ.á.n.h chủ ý lên thanh niên trí thức Liễu ?” Đều hiểu con ai bằng , mà Lục mẫu gì cả.
Lục Trường Sinh gãi đầu ngốc nghếch.
Lục phụ thì dặn dò: “Người thanh niên trí thức Liễu thể để mắt tới con là phúc khí của con, nhất định đối xử với cô ?”
“Cha, cha cứ yên tâm , Hương Mai là vợ con, con đối xử với cô , thì ai đối xử với cô ?”
Sau khi vui mừng, Lục phụ và Lục mẫu bắt đầu lo lắng.
“Người nhà thanh niên trí thức Liễu quan hệ của hai đứa ?”
Lục Trường Sinh lắc đầu.
Lục mẫu ủ rũ: “Thế thì khó , nhà thanh niên trí thức Liễu chắc đồng ý cho hai đứa ở bên .”
Suy bụng bụng , con gái nhà xuống nông thôn cắm đội tìm một nông thôn gả , đổi là bọn họ cũng chắc đồng ý.
“Việc do , lỡ như họ đồng ý thì ?” Lục phụ an ủi.
Thế là hai vợ chồng bắt đầu bàn bạc đối sách, để thể hiện mặt thông gia tương lai.
Hai chuyện quá nhập tâm, trực tiếp bỏ mặc Lục Trường Sinh sang một bên.
Một cơn gió thổi qua, Lục Trường Sinh hắt một cái thật to: “Cha...”
“Ra chỗ khác.”
Lục Trường Sinh: “...”
Lục Trường Sinh sờ sờ mũi, đành bếp đun nước tắm.
“Tiểu Bạch về !”