“Giờ sẽ là ai nhỉ?” Tề Thúy Hồng suy đoán: “Không là bác sĩ đến kiểm tra phòng chứ? Nếu là bác sĩ, gõ cửa sẽ ngay, cũng đợi ở bên ngoài.”
Triệu Tân định dậy, Tề Thúy Hồng ấn xuống: “Con đút cho Hàm Tú ăn , để mở cửa.”
Cửa mở, Chung Tiếu Bình liền chào hỏi, đưa món quà tay cho bà: “Bác gái, cháu dẫn em trai đến thăm em tư.”
Chung Đại Quân phía lịch sự gật đầu với Tề Thúy Hồng, còn Thẩm Hữu thì xuyên qua bà thấy Vân Thiển Nguyệt.
Vẫn là một bóng lưng, nhưng mang đến cho một cảm giác quen thuộc, khao khát thấy mặt chính diện của cô.
“Đến thì đến mang theo đồ gì, thế nữa đấy.” Lời của Tề Thúy Hồng là thật lòng.
Từ khi Chung Hàm Tú kiểm tra mang thai, Chung Tiếu Bình gần như cứ cách hai ngày chạy đến nhà họ Triệu, chuyển đến bệnh viện, chạy đến bệnh viện, nào cũng tay , đồ mang đến đều là đồ tẩm bổ cơ thể, ở Cung Tiêu Xã và bách hóa tổng hợp khó mua , cộng giá trị nhỏ, ít nhất cũng mấy trăm đồng .
Ánh mắt Tề Thúy Hồng rơi Chung Đại Quân, : “Nói cũng , mười năm gặp , trưởng thành , cũng chững chạc hơn .”
Lại đưa mắt Thẩm Hữu, mắt sáng lên: “Chàng trai trông tuấn tú thật, đây từng gặp?”
Chung Tiếu Bình giải thích: “Đây là cháu ngoại cháu Thẩm Hữu, luôn ở trong quân đội dạo gần đây mới về, thế nên cháu mới dẫn thằng bé đến thăm .”
Bà Thẩm Hữu: “Thiên Hữu, đây là chồng của dì tư cháu, cháu gọi bà là bà Tề là .”
“Cháu chào bà Tề.” Thẩm Hữu gật đầu với Tề Thúy Hồng, nhưng vẫn luôn chằm chằm bóng dáng quen thuộc trong phòng bệnh.
Dưới gối cháu, Tề Thúy Hồng đối với hậu bối đặc biệt là trẻ con vô cùng nhiệt tình, híp mắt đ.á.n.h giá Thẩm Hữu từ xuống , với Chung Tiếu Bình: “Đứa trẻ trông chính trực, dáng cao ráo, trầm , bao nhiêu tuổi ?”
“Tuổi mụ là mười chín.” Đối với đứa cháu ngoại , Chung Tiếu Bình thật lòng yêu quý, mấy ngày nay thằng bé ở nhà lúc nào ngơi tay, sửa chữa mấy món đồ cũ trong nhà, hơn nữa còn giúp bà sửa xong máy in và máy ảnh ở tòa soạn báo.
Đứa trẻ những ngoại hình , năng lực giỏi, tính tình càng hơn!
“Có đối tượng ?” Tề Thúy Hồng nhịn nhiều chuyện.
Chung Tiếu Bình sững một chút, liếc thấy biểu cảm của Thẩm Hữu chút tự nhiên, là từng trải bà , đứa trẻ từng quen đối tượng, đoán chừng còn mấy câu với con gái: “Chưa ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-209-chi-em-nha-ho-chung-gap-nhau.html.]
“Hôm nào bà giới thiệu cho thằng bé một đám nhé?”
“Khoan hẵng chuyện , em tư cháu ?” Thế hệ trẻ thích nhất chính là xem mắt, khác giới thiệu đối tượng, Chung Tiếu Bình cảm thấy chỉ là mợ của Thẩm Hữu, thể quyết định , chuyện do tự nguyện mới , vội vàng chuyển chủ đề.
Tề Thúy Hồng cũng lạc đề , vội vàng mời ba : “Hàm Tú, xem ai đến thăm con ?”
Chung Hàm Tú giường bệnh một tay đặt lên bụng, liếc thấy bước , dụi dụi hai mắt dám tin mắt : “Chị cả, Đại Quân?”
Cô đ.á.n.h Triệu Tân: “Em mà gặp em trai em , A Tân, em đang mơ chứ?”
“Không .” Triệu Tân dịu dàng lau nước mắt cho cô: “Đừng kích động.”
Chung Đại Quân bước lên một bước, ấp ủ lâu mới mở miệng: “Chị tư.”
Đây là đứa em trai mười năm gặp của cô!
Chung Hàm Tú từng nghĩ đời sẽ bao giờ gặp nữa, nước mắt rơi xuống như mưa, ngoài miệng mắng: “Thằng nhóc thối, em còn nhớ đường về, chị còn tưởng em vĩnh viễn về thăm chị tư nữa chứ.”
“Em cũng ngờ về thấy chị biến thành bộ dạng như bây giờ, rõ thể m.a.n.g t.h.a.i đó còn mang thai, coi mạng sống của như trò đùa.” Hồi nhỏ, Chung Đại Quân quan hệ nhất với chị tư, mô thức chung đụng của hai là khuất phục, mà là đấu khẩu, nay thấy cô nông nỗi , nhịn trách móc.
Lâu ngày gặp, gặp mặt là đấu khẩu.
Mặt Chung Tiếu Bình cứng đờ, véo một cái phần thịt mềm lưng , nghiến răng nghiến lợi : “Trên đường tới đây dặn em cái gì, thằng nhóc thối em căn bản để trong lòng.”
Chung Đại Quân tự đuối lý, cúi đầu sờ mũi.
Chung Hàm Tú : “Chị, em , thực chuyện với Đại Quân thế , em còn thấy khá nhớ nhung.”
Bên Chung Hàm Tú kéo Chung Đại Quân hỏi han mười năm nay sống thế nào, Chung Tiếu Bình ở bên cạnh , quên xen vài câu.
Triệu Tân thì nhân cơ hội đút nốt nửa bát cơm còn cho Chung Hàm Tú, chị gái và em trai đều ở đây, Chung Hàm Tú dám ăn, lườm Triệu Tân một cái, Tề Thúy Hồng thì ngoài tìm cốc rót nước cho họ.
Hai trẻ tuổi còn ánh mắt chạm giữa trung, một kinh hãi, một dò xét.