Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 202: Kẻ Buôn Người 3
Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:24:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Thiển Nguyệt đột ngột mở bừng mắt, phắt dậy.
Thôn trưởng dọa giật : “Sao thế?”
“Cháu đau bụng vệ sinh.” Vân Thiển Nguyệt vớ lấy hai tờ giấy, liền về phía nhà vệ sinh, lúc ngang qua chỗ của Mai Thẩm, phát hiện thấy tăm , đoán chừng đắc thủ, phỏng chừng trạm tới sẽ giao đứa trẻ cho khác.
Một trạm mất một hai tiếng, cách trạm qua một tiếng , xấp xỉ còn nửa tiếng nữa là đến trạm tiếp theo, thời gian dành cho cô còn nhiều.
Tiểu Lan dẫn đường phía : “Chị ơi, lớn bảo em với chị, bọn chúng bắt cóc hai đứa trẻ, tay Mai Thẩm một đứa, tay Hổ T.ử một đứa, còn Đại Trùng thì phụ trách yểm trợ cho bọn chúng, bảo em dẫn chị tìm Đại Trùng , đang bám theo Mai Thẩm.”
Ba chia hành động, lỡ như bên gây động tĩnh, thì hai sẽ cảnh giác, sơ sẩy một chút là sẽ bỏ trốn.
Phải đây...
Trong lòng Vân Thiển Nguyệt nóng như lửa đốt, nhưng cách nào , tàu hỏa đông nhiều miệng, bỏ trốn dễ dàng.
Đi qua hai toa tàu, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu.
Cô một chọi ba, thể dùng sức, chỉ thể dùng trí.
Không thể tìm nhân viên soát vé, cô khống chế hai trong đó, vạch trần thứ ba ngay tại trận, đó mới gọi nhân viên soát vé đến, như , cả ba đều thể trốn thoát, cũng cách nào báo tin cho tiếp ứng.
Lòng bàn tay lật một cái, một cây ngân châm liền xuất hiện trong tay.
Mặt khác, thôn trưởng lo lắng cho Vân Thiển Nguyệt, liền canh cạnh nhà vệ sinh.
“Loan Loan, còn khó chịu ?”
Trên giấy giới thiệu tên Triệu Loan Loan, ông diễn kịch thì diễn cho trót gọi cô là Loan Loan.
Bên trong động tĩnh, ông nhíu mày, thầm nghĩ là xảy chuyện gì chứ.
Không ngừng đập cửa: “Loan Loan, cháu chứ lên tiếng .”
Giây tiếp theo cửa nhà vệ sinh mở , một ông lão kéo quần bước , liếc thôn trưởng một cái: “Mất con ?”
Thôn trưởng trực tiếp ngây .
Người trong nhà vệ sinh là Vân Thiển Nguyệt, cô ?
Ông hoảng loạn.
Đứa trẻ đang yên đang lành cùng ông ngoài mất tích, là kẻ buôn bắt cóc chứ, ông ăn thế nào với Vân Bá Cừ đây!
Trở về chỗ , ông xách hết hành lý lên, bắt đầu tìm .
Chung Đại Quân nhận sự bất thường, thấy thôn trưởng hoảng hốt lo sợ, xách theo hành lý, duy chỉ thiếu mất một , vội vàng hỏi: “Chú, cháu gái chú lạc ?”
“ , con bé đau bụng vệ sinh, nhưng nhà vệ sinh tìm nó, nó ở đó!” Thôn trưởng nhăn nhó mặt mày: “Đứa trẻ là kẻ buôn bắt cóc chứ!”
“Phụt!” Có vài thấy câu nhịn bật thành tiếng.
“Ông bác ơi, mặt cháu gái ông vết bớt to đùng xí như , kẻ buôn ai cũng bắt cóc, ít nhất cũng trông xinh xắn một chút, cháu gái ông cho dù bắt cóc cũng bán .”
“Lời ch.ói tai, nhưng cô đúng sự thật đấy.”
“Cháu gái ông trông cũng mười ba mười bốn tuổi , kẻ buôn bắt cóc trẻ con thôi, con bé chắc chắn bắt cóc , ông cứ yên tâm , chừng con bé chỉ tò mò loanh quanh đó, lát nữa sẽ về thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-202-ke-buon-nguoi-3.html.]
Xấu xí thì an , đều , coi là chuyện to tát.
Tuy nhiên Chung Đại Quân liên tưởng đến sự bất thường của Vân Thiển Nguyệt đó, trong lòng chút nghi hoặc, con bé đó hề ôm bụng, căn bản là đau bụng, mà là gấp gáp đến một nơi nào đó.
Anh dậy: “Ông bác, ông cứ xuống đợi một lát, tìm giúp ông.”
Người mất , thôn trưởng thể yên .
Chung Đại Quân : “Lỡ như con bé thấy thì , hơn nữa ông xách theo nhiều đồ đạc thế cũng tiện, chú, là quân nhân xuất ngũ, ông cứ yên tâm .”
Lối chật hẹp, nhiều vì thoải mái nên duỗi chân , thậm chí còn ngủ gầm bàn, qua vô cùng khó khăn.
Vừa Chung Đại Quân là quân nhân xuất ngũ, thôn trưởng lúc mới yên tâm, giơ tay chào một cái.
Trên mặt Vân Thiển Nguyệt vết bớt, cũng che giấu, buộc hết tóc lên, sáng sủa cho xem.
Chung Đại Quân dọc đường hỏi: “Xin hỏi ai thấy một cô bé mười ba mười bốn tuổi mặt vết bớt ?”
Rất nhiều đều ấn tượng, thi chỉ đường cho , dọc theo đường tìm tới.
Lúc Vân Thiển Nguyệt tìm thấy hai tên là Đại Trùng và Hổ Tử, hai đang ở cửa toa cuối cùng của tàu hỏa, chỉ cần tàu hỏa dừng , hai thể nhanh ch.óng xuống tàu tẩu thoát.
Điều khiến kỳ lạ là, trong lòng bọn chúng hề đứa trẻ nào.
Tiểu Lan: “Ở trong vali hành lý của Đại Trùng.”
Vân Thiển Nguyệt lúc mới thấy mặt hai đặt một chiếc vali hành lý bằng tre, kích thước đủ để nhét một đứa trẻ bảy tám tuổi.
Hai cạnh ghé tai nhỏ, dường như đang bàn bạc chuyện gì đó.
Lúc bọn chúng về phía cô, Vân Thiển Nguyệt giả vờ ngáp một cái ngang qua, hai thấy cô là một đứa trẻ, cũng để trong lòng, lầm bầm một trận xong, một trong đó sờ mũi rời .
Tiểu Lan: “Đại Trùng .”
Hai gã đàn ông lực lưỡng, lưng hùm vai gấu, cô mới cao đến n.g.ự.c bọn chúng, nếu đ.á.n.h tay đôi, cô một cũng đ.á.n.h , dùng ngân châm, đều là đối thủ của cô, vốn định giải quyết cả hai , ngờ Đại Trùng mất.
Nơi Đại Trùng đến đông , cô cũng khó tay, đành tay với Hổ T.ử đang canh giữ chiếc vali, dặn dò Tiểu Lan: “Giúp chị canh chừng, nếu Đại Trùng nhớ gọi chị.”
Tiểu Lan lo lắng cho cô: “Chị ơi, đ.á.n.h giỏi lắm, chị đ.á.n.h , là gọi nhân viên soát vé .”
“Đánh chị thể dùng chiêu hiểm.” Dù đối phó cũng là , mà là thứ bằng cầm thú.
“ mà...”
“Nghe lời.” Bàn tay cầm ngân châm của Vân Thiển Nguyệt giấu lưng, đè thấp tiếng bước chân, nín thở từ từ tiến gần.
Đại Trùng nghề nhiều năm, kinh nghiệm phong phú, vô cùng nhạy bén, mặc dù đắc thủ cũng dám lơ là cảnh giác, phát hiện một cô bé tiến gần, cũng giữ thái độ cảnh giác.
Hắn ánh mắt rực lửa chằm chằm cô, thấy cô chạm ánh mắt của , sợ hãi rụt , thả lỏng một chút cảnh giác, nhưng bước chân kiên định tiến về phía của cô khiến một nữa nâng cao cảnh giác.
“Mày...”
Lúc Vân Thiển Nguyệt tiến gần một đường thẳng chỉ còn cách đầy một mét, đang định quát cô rời , há miệng, cổ đột nhiên truyền đến một cơn đau nhói, liền ngã gục xuống đất.
Vân Thiển Nguyệt thu hồi ngân châm, xổm xuống đất chuẩn kéo vali hành lý .
“Cẩn thận!”