Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 172: Thẩm Hữu Rời Đi

Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:22:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vừa chống hạn xong thì trời đổ mưa.

 

Dân làng kêu la oai oái, thậm chí còn c.h.ử.i thề.

 

Thấy mưa ngày càng to, Vân Thiển Nguyệt khi tạm biệt Liễu Hương Mai và Đường Bình Oánh liền chạy về phía Chuồng bò, nhưng vẫn chậm một bước, chạy kịp đám mây đen.

 

Đằng nào cũng ướt , cô dứt khoát dừng chầm chậm.

 

Nước mưa xối xả, khiến cô chút mở nổi mắt, lờ mờ thấy cách đó xa thứ gì đó, cố sức mở mí mắt phát hiện là Thẩm Hữu.

 

Đứng trong mưa, gần như hòa một với nước mưa, kỹ căn bản nhận .

 

thể đang về phía cô.

 

Nước mưa trực tiếp xuyên qua cơ thể rơi xuống mặt đất, còn thì quần áo chỉnh tề, sạch sẽ sảng khoái.

 

Nước mưa, mỹ nam, khung cảnh kỳ dị.

 

Cảnh tượng nếu thấy, chắc chắn sẽ khung cảnh tuyệt trần dọa sợ.

 

“Anh…” Vân Thiển Nguyệt định chào hỏi , lời còn dứt, liền thấy đột nhiên biến mất giữa trung.

 

Người ?

 

Tim lỡ một nhịp, sẽ là tỉnh chứ!

 

Cô lớn tiếng gọi: “Thẩm Hữu!”

 

Gọi nhiều , đều ai đáp , giống như từng xuất hiện .

 

Ôm tâm lý ăn may, cô trở về Chuồng bò, tìm một vòng cũng tìm thấy .

 

Anh thật sự ?

 

Một câu tạm biệt cũng .

 

Tính toán ngày tháng, xuất hiện cũng hơn một năm , là lúc nên tỉnh

 

Ngồi ở cửa phòng, Vân Thiển Nguyệt ngoài trời mưa ngày càng to, cô gì, đầu óc trống rỗng.

 

Vân Bá Cừ dầm mưa trở về, đến cửa thấy cô im lặng ở đó, ông hiểu cô, nha đầu trong lòng đang giấu chuyện.

 

Tìm một chiếc khăn khô lau mặt, ông xuống bên cạnh Vân Thiển Nguyệt: “Sao , ai chọc cháu vui ?”

 

“Không gì, chỉ là trời mưa nên tâm trạng thôi.” Vân Thiển Nguyệt cũng nghĩ thông , Thẩm Hữu cũng , chìm trong giấc ngủ hơn một năm, nhà chắc chắn lo lắng c.h.ế.t .

 

Lần , đời bọn họ đoán chừng sẽ gặp nữa.

 

Không nỡ là thật, nhưng cô càng hy vọng thể quên hết những ký ức ở đây, chỉ như , bí mật của cô mới .

 

Vân Bá Cừ còn lạ gì Vân Thiển Nguyệt, thấy cô cũng hỏi, dặn dò: “Quần áo ướt hết , cháu mau quần áo ngàn vạn đừng để cảm lạnh, đầu cũng gội , nếu sẽ mọc chấy đấy, ông đun nước nóng.”

 

Một lúc lâu , cô định lên, liền thấy một bùn nhỏ và một con ch.ó bùn nhỏ.

 

Vân Thần Quang bịt mắt cô , hạ thấp giọng: “Đoán xem em là ai?”

 

Giọng hạ thấp mà như hạ, cái là nhận ngay, Tiểu Bạch vật tham chiếu ở đây, còn đoán ?

 

Vân Thiển Nguyệt vẫn phối hợp, suy nghĩ một lúc lâu mới : “Là Tiểu Quang đúng ?”

 

“Em đều thành thế mà chị cũng đoán ?” Vân Thần Quang buông tay .

 

Cảm thấy mặt dính dính, Vân Thiển Nguyệt mặt mày đen kịt, cần nghĩ cũng , mặt cô thêm một chiếc kính bùn, đ.á.n.h giá từ xuống hai cái: “Em ?”

 

Lại Tiểu Bạch một cái: “Còn cả nó nữa?”

 

Vân Thần Quang hưng phấn : “Em cùng Đông T.ử và Thiết Đản lăn vũng bùn, vui lắm, chị, chị chơi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-172-tham-huu-roi-di.html.]

 

“Không .” Tuổi tâm lý ba mươi mấy Vân Thiển Nguyệt còn hứng thú trẻ con nữa: “Em rửa sạch mặt , lát nữa ông nội đun xong nước nóng .”

 

Đun nước cần thời gian, bên ngoài Chuồng bò một vũng nước, khá sâu, bên trong đọng đầy nước, Vân Thần Quang liền chạy giẫm vũng nước.

 

“Tiểu Bạch, mau qua đây, chúng thi xem ai nhảy cao hơn!”

 

Một tiếng gọi, Tiểu Bạch giống như một tia chớp đen, ở cách chừng một mét, nhảy vọt một cái.

 

Giống như một quả b.o.m ném xuống hố sâu , nước bùn b.ắ.n lên ít nhất cũng cao ba mét.

 

Một bức tường nước bùn ập mặt, Vân Thần Quang kịp phản ứng, hắt đầy một .

 

Cậu há miệng, ăn trọn một miệng nước bùn.

 

Gầm lên: “Tiểu Bạch!”

 

Tiểu Bạch hưng phấn vẫy đuôi .

 

Vân Thiển Nguyệt nhịn : “Tiểu Bạch đang hỏi em nó nhảy cao đấy.”

 

Vân Thần Quang vuốt mặt một cái, kích thích tâm lý hiếu thắng: “Chắc chắn là em nhảy cao hơn.”

 

Trước tiên xổm xuống lấy đà, nhảy vọt một cái.

 

Nước bùn b.ắ.n tung tóe, nhưng chỉ cao tới một mét.

 

Vân Thiển Nguyệt công bằng chính trực: “Ván Tiểu Bạch thắng.”

 

Vân Thần Quang tin tà, dồn sức, đáng tiếc ba , là Tiểu Bạch thắng.

 

Bên ngoài Chuồng bò, tràn ngập tiếng vui vẻ của Vân Thần Quang.

 

Vân Bá Cừ thò đầu một cái, lắc đầu, quả nhiên vẫn là trẻ con.

 

Có lẽ cảm thấy thú vị, cũng giải tỏa áp lực, đằng nào cũng tắm rửa quần áo, Vân Thiển Nguyệt quyết định buông thả một chút, dép rơm giẫm nước trong mưa.

 

Vân Thần Quang: “Chị, chúng thi ?”

 

“Tới , ai sợ ai?” Vân Thiển Nguyệt hất cằm lên.

 

“Chị, em sẽ nhường chị !”

 

“Cứ tới !” Vân Thiển Nguyệt một động tác tiếp chiêu.

 

Bên ngoài tiếng vui vẻ, nước nóng đun xong, nhưng Vân Bá Cừ phiền bọn họ.

 

A Khu Quân Khu Y Viện.

 

Trong phòng bệnh, Mạc Nguyên Bạch bưng một chậu nước đặt lên chiếc ghế giường bệnh, khi nhúng ướt khăn mặt vắt khô nước bắt đầu lau cho Thẩm Hữu.

 

“Tiểu t.ử thối, cơ bắp đều cho teo hết , bây giờ, một thể đ.á.n.h tám !”

 

Lau xong, Mạc Nguyên Bạch liền bắt đầu xoa bóp cơ bắp cho Thẩm Hữu, để tránh teo cơ.

 

Trước tiên bóp cánh tay, bóp đùi, cuối cùng là mặt.

 

Sợ khi Thẩm Hữu khỏe vì tổ chức cơ mí mắt lão hóa, Mạc Nguyên Bạch cố ý xoa mắt cho , đối với một tay s.ú.n.g thần sầu mà đôi mắt cực kỳ quan trọng.

 

Trước tiên xoa xoa, kéo lên , để lộ nhãn cầu bên trong, khép .

 

Lặp lặp một , vài phút.

 

Làm xong hiệp cuối cùng, theo tay buông , mí mắt trượt xuống.

 

Làm xong, Mạc Nguyên Bạch định đổ nước, mới hai bước thì khựng , cứ cảm thấy chỗ nào đó đúng.

 

 

Loading...