Trọng Sinh Thập Niên 60: Nhật Ký Nuôi Con Của Lâm Vãn Vãn - Chương 128: Bánh Trung Thu
Cập nhật lúc: 2026-03-12 23:07:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm mẫu đang gói bánh trung thu, Lâm Vãn Vãn thì mang dày heo rửa sạch.
Hôm nay cô định nấu canh dày heo hầm tiêu, lâu lắm ăn.
Lâm mẫu gói xong mười sáu cái bánh trung thu, xếp gọn một chiếc rổ cất bếp.
Sau đó bà gói thêm một phần ba cái nữa.
Vừa gói xong thì Đại Oa và Nhị Oa chạy về.
“Mẹ ơi, mua đồ ăn ngon cho bọn con ?” Đại Oa và Nhị Oa bảo về là bỏ mặc đám bạn chơi cùng, chạy tót về nhà.
Chúng xem lên Huyện mua món đồ chơi đồ ăn gì ngon về .
“Bà ngoại ơi, cái gì đây ạ?” Nhị Oa tinh mắt thấy Lâm mẫu đang bày biện đồ bàn liền chạy tới hỏi.
“Sắp đến Tết Trung thu , các cháu mua bánh trung thu cho các cháu ăn đấy.” Lâm mẫu đáp.
Đối với hai đứa cháu ngoại nhỏ , Lâm mẫu cưng chiều vô cùng.
“Mùi thơm quá, bây giờ ăn ạ?” Nhị Oa hít hà hai hỏi.
“Được chứ, để bà ngoại cắt cho các cháu một cái.” Lâm mẫu .
Dù cũng mua nhiều như , nỡ đem tặng ngoài, lẽ nào tiếc với hai đứa cháu ngoại ?
Dù cũng là mua cho hai đứa cháu ngoại ăn, ăn lúc nào mà chẳng giống .
Lâm mẫu lấy một con d.a.o nhỏ, lót giấy dầu lên bàn, lấy một cái bánh trung thu , cắt thành bốn miếng.
Đưa cho Đại Oa và Nhị Oa mỗi đứa một miếng, bà gọi: “Vãn Vãn xong việc thì ăn bánh trung thu con.”
Lâm Vãn Vãn nhóm xong bếp than tổ ong để hầm canh, rửa tay sạch sẽ bước .
“Nhị Oa, đây xem còn ngứa nào.” Vén áo Nhị Oa lên, Lâm Vãn Vãn kiểm tra một chút.
Vẫn còn đỏ, chắc là sắp khỏi .
“Thỉnh thoảng vẫn còn ngứa ngứa ạ, ăn .” Nhị Oa đúng là ông cụ non, nịnh nọt cũng khéo phết.
“Con ăn , thích ăn món .” Lâm Vãn Vãn từ chối.
Bánh trung thu , vốn dĩ cô thích ăn, ngọt ngấy.
Thế là Nhị Oa khách sáo nữa, c.ắ.n ngay một miếng.
“Ngọt quá, bánh trung thu ngon tuyệt.” Nhị Oa xuýt xoa.
“Làm gì ai thích ăn bánh trung thu chứ, mỗi một miếng là vặn, mau ăn .” Lâm mẫu cầm một miếng đưa cho Lâm Vãn Vãn.
“Mẹ, con ăn cái , ăn . Miếng còn Đại Oa mang ngoài cho Cẩu Đản ăn nhé.” Lâm Vãn Vãn .
Cô ăn thì thiếu gì? Trong gian siêu thị cũng bánh trung thu, chỉ là tinh xảo hơn thứ nhiều, tiện lấy thôi.
Hôm nay Cẩu Đản lên núi nhặt củi, vì đám bạn của bé hôm nay .
Cậu bé ở đây chẻ củi.
Những cành củi to bé vẫn chẻ , những cành to quá thì lúc nào đun sẽ bẻ gãy, hoặc hôm nào rảnh cô sẽ tự c.h.ặ.t thêm một ít.
Tất nhiên cũng thể ôm cả bó củi bếp, đun đến bẻ đến đó, bẻ mới c.h.ặ.t.
thế thì góc để củi trong bếp sẽ bừa bộn lắm.
“Vâng ạ.”
Hai em ăn bánh trung thu, Đại Oa tay cầm thêm một miếng chạy ngoài.
“Anh Cẩu Đản ơi, ăn bánh trung thu , ăn bánh trung thu .” Đại Oa và Nhị Oa gọi.
Tiếng gọi vang lên, tất cả ở công trường đều thấy.
Không gì bất ngờ, thu hút một trận ghen tị.
họ đều là lớn, mặt mũi nào thèm thuồng phần ăn của trẻ con chứ?
Sợ kìm , họ đều cố gắng sang.
Triệu Hữu Lâm bó xong một bó củi nhỏ, đang định buộc thì thấy tiếng Đại Oa và Nhị Oa.
Nhanh tay buộc c.h.ặ.t bó củi, Đại Oa và Nhị Oa chạy đến mặt.
“Anh Cẩu Đản, bánh trung thu cho ăn , ngọt ngọt ngon lắm.” Đại Oa .
Triệu Hữu Lâm món đồ Đại Oa đưa, bé bánh trung thu là cái gì, từng thấy, cũng từng đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-60-nhat-ky-nuoi-con-cua-lam-van-van/chuong-128-banh-trung-thu.html.]
Trong cái thôn , hộ gia đình tiền ăn bánh trung thu đếm đầu ngón tay, ai nỡ bỏ tiền mua thứ chứ.
Thế nên Triệu Hữu Lâm đương nhiên từng thấy.
Chỉ nghĩ đó là món ăn vặt Đại Oa cho .
Triệu Hữu Lâm rửa tay mới nhận lấy: “Là thím cho ?”
“Vâng, bảo bọn em mang cho .” Nhị Oa đáp.
Vậy thì , câu nào cho đồ ăn Triệu Hữu Lâm cũng hỏi cho chắc.
Tránh trường hợp Đại Oa và Nhị Oa tự ý lấy đồ trong nhà cho bé ăn.
Sợ Lâm Vãn Vãn vui.
Tuy bé thím keo kiệt, nhưng bé vẫn chừng mực.
Không thể voi đòi tiên, càng thể dỗ ngọt Đại Oa và Nhị Oa lấy đồ trong nhà cho ăn.
Nếm thử một miếng bánh trung thu trong tay: “Ngọt quá.”
“ , em cũng thấy ngon lắm, nhưng thích ăn, chẳng ăn miếng nào.” Nhị Oa kể.
Triệu Hữu Lâm miếng bánh trung thu c.ắ.n một miếng trong tay, đây là phần thím nhường cho bé ăn ?
Hành động của Lâm Vãn Vãn nghi ngờ gì nữa khiến Triệu Hữu Lâm cảm động một phen.
Đại Oa và Nhị Oa thành nhiệm vụ xong liền cầm miếng bánh trung thu của tìm đám bạn.
Cứ như , gần như hơn nửa hộ gia đình trong thôn đều Lâm Vãn Vãn mua bánh trung thu cho nhà ăn.
Không bao nhiêu c.h.ử.i Lâm Vãn Vãn phá gia chi t.ử, Triệu Lôi cưới một cô vợ gì.
Buổi trưa thậm chí vài đứa trẻ về nhà cũng lóc đòi ăn bánh trung thu.
Chuyện khiến một hận Lâm Vãn Vãn đến nghiến răng nghiến lợi. Nói xem, cô ăn bánh trung thu thì cứ ăn , còn khoe khoang khắp nơi gì, thế chẳng là hại c.h.ế.t ?
ăn bánh trung thu tự bỏ tiền túi mua cũng phạm pháp, thể vì chuyện mà kéo đến tận cửa nhà Lâm Vãn Vãn để lý luận .
Chỉ là chướng mắt cách của Lâm Vãn Vãn, thế nên trong chốc lát, oán khí của dân trong thôn đối với Lâm Vãn Vãn lớn vô cùng.
Buổi trưa, Lâm mẫu nấu cháo khoai lang ở bên ngoài, Lâm Vãn Vãn đống thịt mặt.
Cô trực tiếp cắt một nửa chỗ thịt ba chỉ mua, chuẩn món thịt băm hấp.
Miếng gan heo to đùng cũng thái thành từng lát mỏng, rửa sạch m.á.u ướp gia vị.
Thịt mua hôm nay đều cất , Triệu mẫu thấy .
Bây giờ thời tiết cũng quá nóng, sáu dẻ sườn thì c.h.ặ.t , để tối sườn xào chua ngọt, một bữa ăn hết thì mai ăn tiếp.
gan heo thì để lâu , vốn dĩ lúc mua định nấu cháo ăn, nhưng bây giờ canh dày heo thì thôi .
Kẻo một bữa ăn cháo canh, ăn xong bụng nước là nước.
Lát nữa dùng tỏi tây xào lăn gan heo , giữ một ít cho nhà ăn, còn đem ngoài thêm món cho thợ xây.
Hôm nay định gọi cả và em trai ăn cùng nữa, lắm.
Cùng việc như , họ trong ăn ngon, những khác tuy ngoài miệng , nhưng trong lòng chắc chắn sẽ ý kiến.
Huống hồ cha chồng cô, còn bác cả bác hai cũng đang ở đây cơ mà?
Mộng Vân Thường
Gan heo rẻ, mang ngoài, cả và em trai cũng ăn miếng ngon.
Ngày đầu tiên đến giúp, nhà đẻ tụ tập một bữa thì còn dễ , ngày nào cũng gọi ăn thì .
Đối xử phân biệt, ai mà chẳng khó chịu.
Lấy mộc nhĩ, nấm hương ngâm nở.
Rồi bắt đầu nấu cơm.
Lúc xào gan heo, mùi thơm bay ngoài ngào ngạt.
Những đang việc bên ngoài đều ngửi thấy, bụng réo lên ùng ục.
Làm việc ở đây hơn một tháng, họ thường xuyên ngửi thấy mùi thức ăn ngon từ nhà chủ.
Ai nấy đều ghen tị với nam chủ nhân của ngôi nhà , cưới cô vợ tay nghề nấu nướng đỉnh như .
nam chủ nhân là bộ đội, chẳng phúc hưởng thụ.