Trọng Sinh Thập Niên 60: Cướp Hôn, Chớp Nhoáng Gả Cho Sĩ Quan Lại Hóa Người Thắng Đậm - Chương 548: Nghi hoặc

Cập nhật lúc: 2026-04-17 10:37:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong lòng Lâm Mạn cũng chất đầy một bụng hồ nghi, đôi mày liễu khẽ chau , lẽ nào giống gà gấm bảy màu trong gian thường ngày mổ sâu bọ như gà thường, mà xơi linh hoa linh thảo trong đó chăng?

 

Hoắc Thanh Từ khi đặt nắp vung xuống, bề ngoài dẫu vờ như chuyện gì xảy , song thực chất trong bụng sáng tỏ như gương.

 

Anh thừa con gà tỏa hương thơm ngát, khác biệt với gà thường ắt hẳn nguồn gốc từ gian thứ hai bí ẩn của Lâm Mạn.

 

Còn về nguyên do tại thơm nức mũi, hấp dẫn đến tứa nước miếng như , Hoắc Thanh Từ quyết định chờ lát nữa tìm một dịp thích hợp để dọ hỏi cô .

 

"Được , đừng bàn tán nữa, mau mau cầm đũa lên thưởng thức thôi!" Nói , Hoắc Thanh Từ đầu cầm đũa, động tác khéo léo và thành thục gắp một miếng thịt gà đầy đặn bỏ bát ông nội đang ghế chủ tọa.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Hoắc Lễ tươi nhận lấy món ngon cháu đích tôn gắp cho, từ từ đưa lên miệng.

 

Chỉ trong chớp mắt, cả ông như điểm huyệt, hóa đá ngay tại chỗ.

 

Sống đến cái tuổi thất thập cổ lai hy , những ngày tháng gian khổ đến vỏ cây, bùn đất ông cũng từng nếm trải, tất nhiên, nhờ phúc của cháu lớn, ông cũng nhiều bận thưởng thức sơn hào hải vị. Thế nhưng loại thịt gà mang hương vị tuyệt đỉnh như hôm nay, quả thực là đầu tiên ông bắt gặp trong đời.

 

Ông c.ắ.n khẽ một miếng thịt gà, cảm giác mềm mịn tức thì lan tỏa nơi đầu lưỡi, sớ thịt tinh tế như dải lụa mượt mà trôi tuột xuống cuống họng.

 

Cùng lúc đó, một mùi hương hoa cỏ thanh tao độc đáo cũng bắt đầu khuếch tán trong khoang miệng, như một làn gió mát rượi mơn trớn qua nụ vị giác.

 

Càng nhấm nháp kỹ, càng phát hiện xen lẫn trong đó là vị ngọt thanh thoang thoảng. Những mùi vị vi diệu đan quyện , kiến tạo nên một bữa tiệc vị giác say đắm lòng , khiến dư vị mãi khôn nguôi.

 

Hoắc Lễ nhịn buông lời ngợi khen: "Thịt gà ngon quá thể đáng, Tiểu Mạn , gà rừng lấy từ ?"

 

"Thanh Từ mang về đấy ạ." Lâm Mạn gượng gạo, đổ vỏ sang cho Hoắc Thanh Từ.

 

Hoắc Thanh Từ cũng chẳng thèm thanh minh, cắm cúi ăn lấy ăn để. Thịt gà ngon hết sẩy, so với mấy con gà nuôi bằng trái cây trong gian của còn ngon hơn gấp trăm .

 

Chưa đầy hai phút, đĩa ức gà hấp vơ vét sạch sành sanh. Hoắc Nhu rụt rè hỏi Lâm Mạn: "Chị dâu ơi, thịt gà ngon quá, còn nữa chị?"

 

Lâm Mạn dùng đũa chọc qua lỗ đĩa hấp, nhấc đĩa đặt sang một bên, : "Đây , phần còn là thịt gà xé phay dính xương, hầm lâu , chắc chắn sẽ còn ngon hơn thịt hấp đấy, nhưng chúng mỗi húp một bát nước luộc gà , hẵng ăn thịt nhé."

 

Hoắc Dập Văn bỗng chen ngang: "Mẹ ơi, con dùng cả thịt gà lẫn nước luộc luôn."

 

Hoắc Dật Hinh cũng phụ họa theo: "Con cũng ."

 

"Đừng hấp tấp, cứ từ từ từng đứa một."

 

Lâm Mạn lên đến tủ bát lấy hai chiếc muôi múc canh lớn, đưa một chiếc cho Hoắc Thanh Từ... Hoắc Lễ đón lấy bát nước luộc gà từ tay cháu nội, chậm rãi nhấm nháp.

 

"Lúc nãy Ninh Ninh nghi ngờ thịt gà ướp bằng hoa tươi, hóa , trong nước dùng cũng thoang thoảng hương hoa cỏ.

 

Gà rừng đây ông cũng từng xơi qua, nhưng bao giờ nếm món nước luộc gà nào hảo hạng thế . Chẳng lẽ con gà rừng là gà nuôi nhốt, mà thả nuôi trong ruộng hoa ?"

 

Hoắc Lễ trưng vẻ mặt đầy nghi hoặc Hoắc Thanh Từ, trong lòng ngổn ngang bao câu hỏi lời đáp.

 

Ông rõ đám gà nuôi trong gian của cháu lớn thường ngày ăn trái cây và rau củ tự trồng trong đó.

 

Bây giờ trong gian của cháu bỗng dưng xuất hiện thêm mười mấy mẫu ruộng hoa, lẽ nào nó nổi hứng, dùng hoa tươi để chăn gà? Mà dù nữa, trong gian của cháu lấy một con gà rừng nào?

 

Hoắc Thanh Từ tất nhiên thấu những nỗi băn khoăn đang cuộn trào trong lòng ông nội lúc , nhưng chính cũng chẳng giải thích thế nào cho cặn kẽ, nên dứt khoát im lặng cho xong.

 

Thế là, chỉ mỉm bảo Hoắc Lễ: "Ông nội ơi, ông đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, mau nếm thử bát nước luộc gà thơm ngon ! Đợi ông húp xong, thong thả thưởng thức những miếng thịt gà . Thịt gà hầm cũng tuyệt cú mèo lắm đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-60-cuop-hon-chop-nhoang-ga-cho-si-quan-lai-hoa-nguoi-thang-dam-ozrb/chuong-548-nghi-hoac.html.]

 

Lát nữa ăn sạch thịt trong nồi, thể châm thêm chút nước dùng, nhúng nấm với mầm t.h.u.ố.c đông y ăn lẩu."

 

Nghe thế Hoắc Lễ cũng thôi gặng hỏi nữa, của ngon vật lạ bày mắt, lẽ tất nhiên là thưởng thức cho bằng hết .

 

Khi nước lèo đậm đà và những miếng thịt gà mềm ngọt trong nồi vơi quá nửa.

 

Hoắc Thanh Từ thong thả lên, bước đến bưng một bát nước dùng trong vắt chuẩn sẵn, nhẹ nhàng trút nồi.

 

Khi nước canh hòa quyện, thứ nước lẩu sền sệt ban đầu bỗng chốc trở nên thanh mát hơn hẳn.

 

Kế đó, cô lượt thả từng đĩa nấm tươi mơn mởn và rau xanh rờn nồi, chúng nhấp nhô ngụp lặn trong làn nước đang sục sôi.

 

Vài đứa trẻ vốn lúc đầu kiên quyết tẩy chay việc nếm thử mầm t.h.u.ố.c đông y, giờ phút tròn xoe mắt thòm thèm ngó đống mỹ vị mặt.

 

Một đứa rụt rè gắp miếng nấm nhỏ bỏ miệng, rón rén nhai.

 

khoảnh khắc , nét mặt hoài nghi của nó lập tức chuyển sang vẻ sửng sốt đầy mừng rỡ, bắt đầu nhai ngấu nghiến.

 

Đám trẻ còn thấy cũng kiềm lòng nổi, đua cầm đũa gắp lấy gắp để, kết quả y như đúc: một khi c.ắ.n thử một miếng thì cấm dừng , đứa nào đứa nấy ăn say sưa, vô cùng thích thú.

 

Lúc Hoắc Lễ đang cạnh bàn chợt cảm thấy cả ấm dần lên, một dòng nước ấm áp dường như đang len lỏi từ vùng bụng , cấp tốc lan tỏa khắp tứ chi bách hài.

 

Cảm giác ấm áp dễ chịu khiến một bước sang tuổi thất thập cổ lai hy như ông kinh ngạc thôi, bởi một ông cụ ngoài bảy mươi như ông, thế mà đột nhiên trỗi dậy một phản ứng sinh lý vốn dĩ của đàn ông từ lâu vắng bóng.

 

Gương mặt ông khẽ ửng đỏ, trong lòng hoang mang cực độ, lẽ nào là do ăn ngọc kê ? Chẳng ngờ ngọc kê của giống gà rừng công hiệu tráng dương cường tráng đến , thằng cháu đích tôn phen thực sự hại nông mà!

 

Nghĩ , ông lập tức buông bát đũa xuống, vẻ điềm nhiên : "Mọi cứ từ từ mà dùng nhé, ông no bụng ! Ông xuống lầu tản bộ cho tiêu cơm đây."

 

Nói xong, ông trừng mắt lườm Hoắc Thanh Từ một cái sắc lẹm, tất tả lên rời khỏi bàn ăn. Hoắc Thanh Từ thấy thì ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì.

 

Anh hạ giọng phàn nàn với Lâm Mạn: "Ông nội thế nhỉ?"

 

Lâm Mạn liếc xéo Hoắc Thanh Từ một cái: "Anh còn thì em ? Hay là tại nước luộc gà ngon quá, mà chúng chừa mang cho chồng, nên ông nội đ.â.m giận dỗi?"

 

"Thế á? Sao thấy ánh mắt ông nội là lạ thế nào ? Lẽ nào ông giận vì gắp ngọc kê cho ông ăn?"

 

Ngọc kê ở , đương nhiên là của con gà gấm bảy màu . Lâm Mạn nhặt một ổ trứng, cứ đinh ninh nó là gà mái, ai dè là gà trống, hèn chi nó mới nhảy chồm lên đầu tấn công cô.

 

Lâm Mạn cảm nhận rõ khi đ.á.n.h chén xong bữa lẩu gà hầm , cả hừng hực ấm, cô ngay giống gà dạng , ông nội ăn ngọc kê do Hoắc Thanh Từ gắp cho, chẳng lẽ...

 

"Thanh Từ, em sợ tụi nhỏ ăn nhầm ngọc kê, nên cố tình gắp cho ăn, ai dè gắp cho ông nội, đúng là bậy mà."

 

Hoắc Thanh Từ ngượng ngùng đặt đũa xuống: "Anh xuống lầu dạo với ông nội đây." Dứt lời, lập tức dậy chạy biến ngoài.

 

Cơm nước xong xuôi, Hoắc Dập Ninh và Hoắc Dập An ngoan ngoãn đến phụ Lâm Mạn dọn dẹp, đứa quét nhà, đứa lau bàn, còn Lâm Mạn thì đảm nhận phần rửa bát.

 

Hoắc Dật Hinh sang nhà bên cạnh bỗng thất thanh hét lớn: "Mẹ ơi, mau đây xem ! Chảy m.á.u mũi !"

 

Lâm Mạn cuống cuồng tháo bao tay, lao khỏi cửa như một mũi tên rời cung, phóng thẳng về phía căn nhà cạnh bên.

 

......

 

 

Loading...