Trọng sinh thành xấu nữ cổ đại . Ta trồng ruộng nuôi gia đình bận rộn - Chương 97: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:27:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong thôn một cô nương tên Thúy Hoa
Bữa cơm ăn thật là đời, ai nấy đều xoa bụng thỏa mãn thôi.
Cẩu Đản ăn ít đậu phụ quả sồi xào, cay đến mức đầu đổ mồ hôi.
“Tiểu Mãn tỷ tỷ, đợi sang năm tỷ đậu phụ quả sồi, tiểu của cũng thể ăn .”
Trịnh Tiểu Mãn nghi hoặc hỏi: “Tiểu ? Nhà chỉ thôi , ?”
Cẩu Đản hì hì : “Muội đang ở trong bụng nương của đó, sang năm sẽ ca ca .”
Chu Xuân Phượng liền Triệu lão tam chúc mừng: “Lão Tam, đây là m.a.n.g t.h.a.i ?”
Triệu lão tam hì hì: “ , ba tháng . Sang năm nhà thêm một cái trứng nữa .”
Ha ha ha ha, xong đều bật .
Trịnh Tiểu Mãn Cẩu Đản: “Cẩu Đản, nương m.a.n.g t.h.a.i là chứ, lỡ là thì ?”
Cẩu Đản hì hì : “Ta mà, nương , lúc m.a.n.g t.h.a.i thì nương thích ăn đồ chua, thích ăn đồ cay, chẳng là tiểu .
Thật cũng một , nhưng một .”
Mèo Dịch Truyện
Lý Thúy Hà trêu chọc: “Đệ nhiều thứ thật đấy, thì cha và nương cố gắng nhiều hơn nữa .”
Lời của nàng khiến trong nhà một trận lớn.
Triệu lão tam tức giận mắng: “Thằng nhóc thúi nhà , dám sắp xếp cho lão t.ử .”
Trịnh Tiểu Mãn cũng theo, nàng lên , khiến khác liền sinh lòng vui vẻ.
Dương Thư Hoài vô tình liếc thấy, ánh mắt chăm chú nàng một lúc lâu mới rời .
Mọi ăn xong giúp thu dọn bát đũa, mới thỏa mãn về nhà.
Những ngày đó trở về bình yên, Trịnh Tiểu Mãn vẫn mỗi ngày cùng nương trấn.
Thấy cuộc sống nhà Trịnh lão nhị ngày càng , ít để ý đến Trịnh Thanh Minh.
Trịnh Thanh Minh qua năm cũng mười bốn tuổi , hiện giờ vẫn theo phu t.ử sách.
Vợ chồng nhà họ Trịnh đều là hiền lành, con gái nhà gả qua cũng sẽ bắt nạt.
Trước đây là vì nhà họ quá nghèo, đều động ý nghĩ , bây giờ xây nhà mua trâu, cuộc sống còn hơn phần lớn dân làng.
Thúy Hoa nương cô con gái bảo bối năm nay mười ba tuổi của , con gái mặt tròn tròn, trông đáng yêu và tươi tắn.
Nàng vuốt tóc con gái : “Thúy Hoa , con thời gian thì ngoài dạo , đây con và Tiểu Mãn chẳng quan hệ .”
Thúy Hoa chớp mắt: “Nương, từ khi mặt Tiểu Mãn hủy, con gặp nàng nào, đó nàng cứ ở mãi trong nhà.
Sau họ chuyển xa, nàng càng ít ngoài.
Bây giờ nàng mỗi ngày theo nương nàng trấn, nàng bận rộn như , con dám phiền nàng chứ.”
Thúy Hoa nương gõ nhẹ đầu nàng: “Con cứ mãi tìm , lâu ngày tình cảm chẳng sẽ nhạt . Dù thì mỗi ngày con ở nhà cũng việc gì, qua đó giúp nàng một tay cũng mà.”
Thúy Hoa nương nàng hôm nay : “Nương con , chiều nay con sẽ tìm Tiểu Mãn. nương, hôm nay nương cảm thấy lạ lạ ?”
Thúy Hoa nương yêu chiều vỗ tay con gái: “Nương là vì con mà lo lắng , sang năm con sẽ mười bốn tuổi , cũng đến tuổi nên định .
Trong thôn nam t.ử thì bấy nhiêu, tìm một tiền đồ, gia cảnh , dễ dàng như .
Trước đây điều kiện nhà Tiểu Mãn , nương cũng nghĩ đến. Bây giờ điều kiện nhà họ , Thanh Minh đứa bé đó gì chê, nhị thúc và thím Trịnh cũng đều là tính tình .
Tiểu Mãn nha đầu đó là bạn của con, tính tình cũng , hai đứa nhỏ phía cũng tệ.
Con bây giờ bao nhiêu nhà đều gả con gái sang đó .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-xau-nu-co-dai-ta-trong-ruong-nuoi-gia-dinh-ban-ron/chuong-97.html.]
Thúy Hoa ngờ nương nàng tác hợp nàng với Trịnh Thanh Minh, mặt nàng chợt đỏ bừng.
“Nương, con còn nhỏ mà, chuyện sớm quá.”
“Sớm chỗ nào chứ, con gái nhà nào mà sớm xem mặt , nếu đến lúc đó những đều chọn mất .
Con cũng cần ngại, nương chẳng qua là hỏi con suy nghĩ gì thôi. Hơn nữa bây giờ hai đứa con còn nhỏ, tiếp xúc nhiều một chút, tình cảm chẳng sẽ từ từ nảy sinh .”
Thúy Hoa vội vàng lắc đầu: “Nương, con đối với Thanh Minh ca ý đó , con luôn coi như Tiểu Mãn, xem là ca ca của .”
“Con nha đầu , đây , chẳng lẽ thể ?
Nếu bây giờ con định với Thanh Minh, còn chút hy vọng. Nếu thật sự đợi đến khi Thanh Minh thi đỗ công danh, chắc để mắt đến con .
nếu con thật sự ưng Thanh Minh, thì đứa bé Thư Hoài cũng . Tuy nhà nó nghèo một chút, nhưng đứa bé tiền đồ.
Nghe còn thể lên núi săn thú, nhà họ cách đây mấy hôm mua mười mẫu đất, đều là tiền do săn b.ắ.n mà kiếm .
Đứa bé văn võ song , cha nương cũng tệ, nương cũng thấy đó.”
Thúy Hoa thật sự cạn lời, nương nàng cứ nhằm những nam t.ử nhất trong thôn mà chọn, nàng cũng nghĩ xem để mắt đến con gái .
Thúy Hoa nương ánh mắt con gái liền nàng đang nghĩ gì, nàng buồn vỗ nàng một cái: “Con nghĩ nương điều , nương đây là đều vì con mà suy nghĩ .
Con cứ nhà Tiểu Mãn nhiều , tiếp xúc với Thanh Minh nhiều một chút, tình cảm chẳng sẽ từ từ bồi đắp .”
Thúy Hoa tựa đầu vai nương: “Nương, nương cứ để con thư thái thêm hai năm nữa , chuyện thành con còn nghĩ tới.”
Thúy Hoa nương con gái là vô tâm vô phế, vẫn còn như một đứa trẻ con .
“Thôi , nương cũng giục con, nhưng con qua với nha đầu Tiểu Mãn nhiều một chút cũng hại.
Dù việc gì thì học nàng chút tài nấu nướng cũng là .
nương hy vọng con trong lòng tự , đừng đợi đến khi những đều nơi chốn, con mới hối hận.”
“Được nương, con mà. Con nương thương con nhất mà, hi hi.”
Thúy Hoa nương xoa xoa khuôn mặt nhỏ của con gái, nàng cũng gả con gái sớm ngoài .
Đại Mao tan học về đến nhà, liền thấy nương và tỷ tỷ đang quấn quýt bên , quen .
Nhà khác đều trọng nam khinh nữ, nhà họ thì , trọng nữ khinh nam.
Trong nhà tỷ tỷ cưng nhất, mỗi ngày chẳng cần gì.
Hắn thì cứ như nhặt về , nương việc gì cũng sai .
Đại Mao hướng trong nhà hô: “Nương, cơm xong , con đói .”
Thúy Hoa nương dậy vui : “Ngày nào cũng chỉ ăn, con con ngày nào cũng ăn nhiều như , lương thực đều chạy hết .
Con mà chăm học và ăn cơm như thế , nương cũng lo lắng .”
Đại Mao bĩu môi: “Nương ngày nào nương cũng con , con ăn một bữa cơm nương cũng mắng con hai câu. Con xem con đúng là con nương nhặt về, tỷ tỷ con mới là con ruột của nương.”
Thúy Hoa nương tức giận giơ tay định đ.á.n.h , Đại Mao vội vàng tránh .
“ đó, nương xem nương đ.á.n.h con , con bao giờ thấy nương đ.á.n.h tỷ tỷ con cả!”
Thúy Hoa nương tức đến bật : “Tỷ tỷ con bao giờ giống con ngày nào cũng chọc nương tức giận, nương đ.á.n.h nàng gì?”
Đại Mao bất mãn hừ hừ: “Con chọc gì nương chứ, rõ ràng là nương con chỗ nào cũng thuận mắt. Hừ, con thèm chuyện với nương nữa, con tìm nãi nãi của con đây.”
Đại Mao vứt cặp sách xuống, liền chạy về phía phòng lão thái thái.
Thúy Hoa nương tức giận chống nạnh mắng: “Đây đúng là sinh một oan gia mà.”