Trọng sinh thành xấu nữ cổ đại . Ta trồng ruộng nuôi gia đình bận rộn - Chương 66: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:26:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bán hết cả
Trịnh Tiểu Mãn đeo khẩu trang, nhiều như cũng chẳng thấy gì ngại ngùng cả.
Ngược , thấy đến, nàng càng rao hàng nhiệt tình hơn.
Chu Xuân Phượng thì vẻ quen, rụt rè kéo kéo vạt áo của .
Có cảm thấy tiểu nha đầu khá thú vị, một trai trẻ liền xổm xuống, chỉ bánh đậu xanh quầy hỏi: "Cái thật sự bán hai văn tiền một miếng ư?"
Trịnh Tiểu Mãn đáp: "Vị đại ca , điểm tâm quầy đều là hai văn tiền một miếng, thể nếm thử ."
Nàng dùng que tre xiên một miếng bánh đậu xanh nhỏ, đưa cho đối phương.
Chàng trai trẻ ngờ còn nếm thử, nhận lấy bỏ miệng.
Chà, miếng bánh đậu xanh ngọt thơm, cảm giác còn ngon hơn bánh bán ở trấn.
Ở trấn, một gói điểm tâm hai mươi văn, ở đây rẻ hơn trấn nhiều.
"Tiểu , bánh đậu xanh, bánh đậu đỏ, mỗi loại cho hai miếng. Cái là kẹo đậu phộng ư?"
Chàng chỉ kẹo đậu phộng bên cạnh hỏi.
" , là kẹo đậu phộng, nào, nếm thử kẹo đậu phộng ." Trịnh Tiểu Mãn đưa cho một mẩu kẹo đậu phộng vỡ.
Sau khi nếm thử, trai trẻ lập tức thêm hai miếng kẹo đậu phộng.
Chu Xuân Phượng vui vẻ dùng giấy dầu gói những món bánh , trai trẻ đếm mười hai văn tiền từ trong túi đưa qua.
Trịnh Tiểu Mãn nhận lấy tiền đếm một lượt: "Vừa đúng mười hai văn, bánh ngọt của đây, cầm cẩn thận."
Chàng trai trẻ nhận lấy bánh ngọt cẩn thận cất trong n.g.ự.c, đợi khi về sẽ đem tặng cho cô nương yêu thích.
Thấy mua bánh ngọt xong, liên tiếp mấy khác đến mua vài miếng bánh.
Có đứa trẻ nào đó thấy liền lóc giật áo lớn cũng đòi ăn.
Những nhà thể đưa con cái chợ phiên, đa phần đều là những thương con.
Dù chi hai văn tiền mua một miếng điểm tâm chút xót ruột, nhưng cuối cùng vẫn cưỡng mà mua cho con.
Đứa trẻ vui vẻ cầm điểm tâm ăn, vẻ mặt mãn nguyện khiến những đứa trẻ khác càng thêm thèm thuồng.
Dù cũng chỉ hai văn tiền, nghĩ đến con lớn chừng còn từng ăn điểm tâm, nhiều phụ đều đến mua một hai miếng.
Trịnh Tiểu Mãn và Chu Xuân Phượng, một thu tiền, một gói bánh, bận rộn tả xiết.
Ngay cả những chiếc giỏ Trịnh Đại Sơn đan cũng thuận tiện bán mấy cái.
Lại nhiều nếm thử cá khô và mắm tép, đều móc tiền mua một ít về.
Đặc biệt là mắm tép, một vò lớn nhanh ch.óng bán sạch.
Chưa đến chín giờ, quầy hàng của các nàng chẳng còn gì mấy.
Trịnh Tiểu Mãn mặt trời: "Nương, chúng thu dọn đồ đạc dạo một chút, đó thì về thôi."
Chu Xuân Phượng thấy quầy hàng của chỉ còn chút cá tạp nhỏ và kẹo đậu phộng, vui vẻ đáp một tiếng bắt đầu dọn dẹp quầy.
Thu dọn xong xuôi, hai con dạo một lúc trong chợ phiên.
Thấy thời gian còn sớm, mới vội vã về.
Về đến nhà gần mười giờ, may mà các món cần nấu Trịnh lão thái thái và nấu xong .
Số tiền Trịnh Tiểu Mãn kiếm buổi sáng còn kịp đếm, nàng giao túi tiền cho cha, tranh thủ thời gian nấu canh chả cá, ba đẩy xe kéo vội vã chạy đến trấn.
Hôm nay các nàng đến muộn, mới tới nơi, tiếng cồng tan ca bên vang lên.
Ba vội vàng dựng quầy hàng, một phen bận rộn.
Đợi đến khi thức ăn hôm nay đều bán hết, Trịnh Tiểu Mãn mệt mỏi bóng cây nghỉ ngơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-xau-nu-co-dai-ta-trong-ruong-nuoi-gia-dinh-ban-ron/chuong-66.html.]
Chu Xuân Phượng hôm nay cũng chút mệt mỏi, tới xuống bên cạnh con gái.
"Nương, xem hôm nay thêm hai quầy bán thức ăn, mà bán cũng là món hầm."
Chu Xuân Phượng thuận theo ánh mắt của con gái qua, liền thấy hai quầy hàng mới đến .
"Ừm, nương cũng chú ý tới, bọn chúng còn lén chạy đến chỗ , mua hai phần thức ăn mang về đó."
Giờ đây nàng cũng cảm thấy khá bất lực, cứ từng một nhắm nhà các nàng như .
Trịnh Tiểu Mãn hì hì: "Cứ để bọn họ ăn , chỉ tự nếm thử mới cách giữa và bọn họ."
Nàng chẳng lo lắng chút nào, tay nghề của nàng đây, ai học cũng học .
"Nương, lát nữa chúng mua ít thịt nhé, con ăn sủi cảo ."
Cải thảo trong nhà thể thu hoạch , nàng thấy cải thảo liền nghĩ đến món sủi cảo nhân cải thảo.
Chu Xuân Phượng hôm nay keo kiệt, trực tiếp gật đầu đồng ý: "Được, lát nữa chúng trấn mua một cân thịt."
Nàng đại khái tính toán thu nhập hôm nay của các nàng, buổi sáng cộng với buổi trưa, ước chừng kiếm sáu bảy trăm văn tiền.
Bởi nàng mới hào phóng như , đồng ý yêu cầu mua thịt ăn sủi cảo của con gái.
Trịnh Tiểu Mãn vốn chỉ bâng quơ thôi, ngờ nương nàng thật sự đồng ý, khiến nàng suýt nữa tưởng rằng nương nàng cũng khác xuyên nhập .
Chu Xuân Phượng bộ dạng kinh ngạc của con gái liền buồn : "Sao , trong lòng con, nương con keo kiệt đến thế ư, ngay cả một miếng thịt cũng nỡ mua cho các con ăn?"
Trịnh Tiểu Mãn khoác tay nương nàng, : "Hì hì, hôm nay con thật sự ngạc nhiên, nương hôm nay hào phóng như ."
Chu Xuân Phượng buồn vỗ nàng một cái: "Chỉ giỏi nghịch ngợm. Nương đây nghĩ hôm nay chúng kiếm ít tiền, thời gian con theo nương chịu nhiều vất vả , nương con ăn chút đồ ngon bổ sung sức khỏe."
Nàng đưa tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ gầy gò của con gái, thời gian thức khuya dậy sớm, đứa trẻ thấy mà gầy ít.
Trong lòng nàng đau xót, nhưng điều kiện gia đình như , nàng con gái nghỉ ngơi cũng .
Trịnh Tiểu Mãn tựa đầu vai nương nàng: "Hì hì, con nương con là nhất mà."
Nàng ông Trịnh đang dọn dẹp đồ đạc xong tới, vui vẻ : "Gia gia, nương con lát nữa sẽ thành mua thịt, tối nay chúng sủi cảo ăn."
Ông Trịnh ha hả: "Ôi, thì còn gì bằng, lâu ăn sủi cảo. Lát nữa về, mang nửa bầu rượu trong nhà mới ."
Chu Xuân Phượng và Trịnh Tiểu Mãn cũng nghỉ ngơi gần đủ , hai liền dậy.
Ba mấy ngày, một nữa đẩy xe kéo đến trấn.
"Ối chà, đại t.ử, mấy ngày nay các cô đến thế?"
Ông chủ quầy thịt heo thấy chiếc xe kéo quen thuộc, mắt liền sáng rỡ.
Đợi ba đến gần, ông với vẻ mặt tươi mở lời hỏi.
Trong lòng Chu Xuân Phượng vẫn còn chút khó chịu về chuyện đây, nàng giật giật khóe miệng : "Mấy ngày nay trong nhà bận quá, nên đến .
Làm phiền ông cắt cho một cân thịt ba chỉ nhé."
"Được thôi thôi, cô xem miếng ?" Ông chủ so một miếng thịt ba chỉ ngon nhất quầy hỏi.
Chu Xuân Phượng gật đầu: "Được, lấy miếng ."
Ông chủ quầy thịt nhanh ch.óng cắt thịt xuống, cân thử vặn hơn một cân một chút.
"Đại t.ử, miếng là bốn mươi văn, ?"
Chu Xuân Phượng gật đầu: "Được, lấy chừng ."
Nói đoạn nàng đếm bốn mươi văn đưa qua.
Ông chủ gói thịt cho nàng, thấy các nàng nhận thịt định , hề ý định mua nội tạng heo.
Ông lập tức lo lắng lên tiếng: "Ấy, đại t.ử, nội tạng heo các cô cần nữa ư?"
Mèo Dịch Truyện