Trọng sinh thành xấu nữ cổ đại . Ta trồng ruộng nuôi gia đình bận rộn - Chương 261: --- Vô Pháp Vô Thiên
Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:30:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trịnh Tiểu Mãn gãi gãi đầu, ôi, chuyện thật sự là quá đột ngột.
Nàng tuy nghĩ kiếp sẽ gả chồng, nhưng cũng nghĩ nhanh như .
Tuy nhiên, nếu chọn một để gả, thể , bất kể là Dương Thư Hoài con , là gia đình của , đều là những lựa chọn .
Nếu Dương Thư Hoài mà tung tin cưới vợ, e rằng cửa nhà bọn họ sẽ đám bà mối dẫm nát mất.
Dương Thư Hoài tướng mạo , thể văn thể võ, trong mười dặm tám làng thật sự khó mà tìm thứ hai.
Còn vợ chồng Dương gia nàng cũng đều quen thuộc, đối xử với nàng cũng đặc biệt , nàng gả qua đó cũng lo sẽ chịu uất ức.
Nghĩ như , nàng hình như cũng chịu thiệt thòi gì ha.
Bất kể Trịnh Tiểu Mãn nghĩ thế nào, chuyện hiện tại nàng còn quyền lên tiếng nữa .
Ngày hôm hai gia đình bắt đầu lễ, Dương gia trực tiếp mang sính lễ chuẩn sẵn để cưới vợ cho con trai đến Trịnh gia.
Phía Trịnh gia, may mà Trịnh lão đầu và Trịnh Đại Sơn sớm chuẩn các loại đồ đạc, của hồi môn cho Trịnh Tiểu Mãn gần như sẵn sàng.
Lúc rước của hồi môn, trực tiếp khiêng sang nhà hàng xóm là .
Người trong làng chuyện xong, đều hành động của hai gia đình cho kinh ngạc.
Có Dương gia nhân nghĩa, cũng Dương gia là ngốc.
dù nữa, chuyện hôn sự của hai nhà nhanh ch.óng thành tất cả các bước phía .
Ngày hôm khi rước của hồi môn, để tránh đêm dài lắm mộng, ngay trong ngày để hai ký hôn thư.
Người Trịnh gia Trịnh Tiểu Mãn cứ thế mà tổ chức hỷ sự qua loa, từng một trong lòng đều buồn bã khôn xiết.
Hành động của bọn họ nhanh , nhưng ngay lúc đang bái đường, một đám xông sân nhà Trịnh gia.
Lần là cháu trai của tri phủ đích dẫn đến, phía ngoài mười mấy tên hạ nhân mặt mũi sưng vù, còn bảy tám tên sai dịch cầm đao theo cùng.
Khi bọn chúng đến, Trịnh gia đều đang ở phía nhà Dương gia.
Thế là đám từ nhà Trịnh gia , xông sân nhà Dương gia.
Khi thấy hai mặc hồng y đang bái đường trong nhà, sắc mặt cháu trai tri phủ âm trầm, trực tiếp tức giận bật .
Trịnh Tiểu Mãn vén khăn che mặt đỏ lên, những khác cũng đều cảnh giác về phía đám trong sân.
"Tốt , lũ dân đen các ngươi, những đ.á.n.h của , còn dám cướp mà bổn công t.ử trúng!
Nếu các ngươi điều, sẽ cho các ngươi , chọc giận thì hậu quả sẽ thế nào.
Các ngươi mau bắt hết bọn chúng , lũ dân đen đ.á.n.h của phủ , bắt hết bọn chúng đại lao!"
Các sai dịch cùng đều nhận tiền, tên sai dịch dẫn đầu liền ứng một tiếng.
Hắn quát mặt hai gia đình: "Có tố cáo các ngươi động thủ đả thương , bây giờ tất cả các ngươi đều theo một chuyến!"
Dương Thư Hoài lạnh một tiếng: "Xin hỏi các ngươi là nhận lệnh của ai? Lại là sai dịch ở ? Dựa mà bắt chúng ? Huống hồ hai bên chúng đều thương, dựa mà chỉ bắt chúng ?"
dịch nhíu mày : "Ngươi lắm lời vô ích như ? Ta mang là mang , các ngươi nếu dám phản kháng, đừng trách chúng khách khí."
Lời dứt, mấy phía liền "xoạt" một tiếng rút thanh yêu đao bên hông.
Nếu bọn họ dám phản kháng, bọn họ thể những cự tuyệt bắt giữ và tấn công quan sai, đến lúc đó nếu may bọn chúng c.h.é.m c.h.ế.t, cũng là c.h.ế.t oan.
Thấy bọn chúng rút đao, trong lòng đều kinh hãi.
Thiết Đầu bọn họ tiến lên che chắn phía , tay cầm gậy gộc cảnh giác đám sai dịch phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-xau-nu-co-dai-ta-trong-ruong-nuoi-gia-dinh-ban-ron/chuong-261-vo-phap-vo-thien.html.]
Cháu trai tri phủ dường như thích thấy vẻ mặt căng thẳng và sợ hãi của bọn họ, tà mị Trịnh Tiểu Mãn: "Ngươi xem, ngươi sớm thuận theo là xong , xảy những chuyện .
Bây giờ vì ngươi, tất cả những ở đây đều đại lao, chỉ cần đó, khi nào thả , thì đều do định đoạt.
Ha ha, nhưng ngươi nếu bây giờ hối hận vẫn còn kịp, ngươi bò qua quỳ mặt ngươi sai , tâm trạng , chừng, sẽ thả nhà ngươi ."
Trịnh Tiểu Mãn mặt trắng bệch, nếu ánh mắt thể g.i.ế.c , e rằng tên thần kinh đối diện c.h.ế.t sống vô .
"Ta khạc! Ngươi mơ giữa ban ngày , đồ rác rưởi!"
Trịnh Đại Sơn cũng mở miệng mắng: "Ngươi mơ ch.ó điên , cái thứ ghê tởm như ngươi, còn cưới con gái , ngươi cũng chẳng rải chút nước tiểu mà soi xem cái thể thống gì!"
Chu Xuân Phượng cũng phát điên: "Cái đồ ch.ó c.h.ế.t nhà ngươi, cái thứ ghê tởm như ngươi, còn cưới con gái , ngươi cũng chẳng rải chút nước tiểu mà soi xem cái thể thống gì!"
Dù chăng nữa, rơi tay bọn chúng, những kẻ tuyệt đối sẽ kết cục .
Thế thì chi bằng sảng khoái một chút, hôm nay dù c.h.ế.t, cũng kéo bọn chúng xuống đệm lưng.
Dương Thư Hoài lạnh lùng đối phương, "Ta là cử nhân khoa thi , các ngươi quyền bắt , càng thể động hình với !
Muốn phán tội, thì cũng các ngươi bản lĩnh tiên phế bỏ công danh của !
Ta xem hôm nay ai dám động đến phu nhân của , cường đoạt vợ của cử nhân, ngươi hãy hỏi chú của ngươi xem, chức tri phủ của còn giữ nữa !"
Cháu của tri phủ c.ắ.n răng, quả nhiên là nửa đường xuất hiện một Trình Giảo Kim.
Lần điều tra, thằng nhóc tuy là cử nhân, nhưng là vị hôn phu của nữ nhân .
Cho nên chỉ phái đến Trịnh gia gây phiền phức, hề liên lụy đến y.
Ai ngờ kẻ lúc như dám cưới nữ nhân về nhà, đây chẳng là rõ ràng coi gì ?
Tên sai dịch cầm đầu Dương Thư Hoài là cử nhân, thần sắc cũng biến đổi.
Vị đại thiếu gia khi đến hề , mà bọn họ cần bắt cả một cử nhân.
Bọn họ tuy là của nha môn, nhưng phận như bọn họ dọa nạt thường thì còn , chứ mặt cử nhân lão gia, thì tính là cái thá gì.
Tên sai dịch chút do dự vị đại thiếu gia bên cạnh, khẽ : "Lương thiếu gia, lúc đến ngài ở đây còn cử nhân lão gia ạ. Chúng đây nào gan lớn đến thế, dám bắt cử nhân lão gia tống đại lao chứ."
Cháu của tri phủ nghiến răng, giờ mà bảo xám xịt bỏ , nhất định cam tâm.
Hắn lạnh Dương Thư Hoài, "Dù ngươi là cử nhân thì chứ, bây giờ bắt ngươi , ai dám ngăn cản ?
Chỉ cần đến phủ thành, đó chính là thiên hạ của lão t.ử, đến lúc đó dù Thiên Vương lão t.ử đến cũng chẳng gì !"
"Hừ, đúng là khẩu khí lớn thật! Ta thật xem xem, rốt cuộc là kẻ nào dám những lời ngông cuồng như !"
Ngoài sân đột nhiên truyền đến một tiếng quát ẩn chứa sự tức giận, đều đầu về phía cổng.
Nhìn thấy bước , Dương Thư Hoài liền , "Phu t.ử, về."
Phương tú tài mặt trầm xuống bước , phía y còn hai mặc quan phục.
Mèo Dịch Truyện
Đằng bọn họ còn hàng chục binh lính mặc giáp trụ, những ở cửa, khí thế là đám ô hợp trong sân thể so sánh.
Vị Lương thiếu gia đám bước trong lòng một dự cảm lành, chắp tay vội vã hỏi, "Tại hạ là cháu của tri phủ Quế Dương, tiểu nhân họ Lương, chư vị là?"
Phương tú tài hừ lạnh một tiếng, "Ngươi còn xứng đáng chúng là ai! Chỉ là một tên cháu của tri phủ, mà dám coi thường vương pháp đến thế."
Y đầu với một mặc giáp trụ phía : "Tề hiệu úy, bắt hết những kẻ cho , xem, rốt cuộc ai thể trị ngươi!"
"Vâng!" Người gọi là Tề hiệu úy đáp một tiếng, vẫy tay về phía các phía .