Trọng sinh thành xấu nữ cổ đại . Ta trồng ruộng nuôi gia đình bận rộn - Chương 213: Đã Nổi Danh ---

Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:29:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thế nhưng chuyện thể , cứ thế xảy .

 

Có thể tưởng tượng , , danh tiếng của học đường thôn họ sẽ vang xa đến mức nào.

 

Họ quả nhiên đoán sai, khi các thư viện khác trong một tiểu học đường của một thôn thể cùng lúc xuất hiện sáu Đồng sinh và một Tú tài, hơn nữa tỷ lệ đỗ đạt đạt tới một trăm phần trăm, tất cả đều chấn động.

 

nhịn tới thôn dò hỏi tình hình, khi dạy học chỉ là một Tú tài, càng thêm khó tin.

 

Những thư viện của họ ít nhiều gì cũng Cử nhân phu t.ử, ở đây chỉ một phu t.ử Tú tài, mà thể nghiền ép tất cả thư viện của họ.

 

Trong khoảnh khắc, thôn Vương gia ngừng xe ngựa từ bên ngoài tới, thật sự là náo nhiệt vô cùng.

 

Trong nhiều thư viện trong trấn, dùng lương cao mời Phương phu t.ử tới dạy học.

 

Nhiều hơn nữa là các vị phụ , gửi con em đến học tại học đường trong thôn.

 

Phương phu t.ử chắc chắn sẽ rời , ban đầu y tới đây chỉ là để tìm sự thanh tịnh.

 

Nếu y thiếu tiền, tới nơi .

 

Còn về việc để con cái thôn khác tới thôn học, thì y thể tự quyết định.

 

bản y sẽ nhận thêm học sinh nữa, một y quản lý hai mươi mấy đứa trẻ hiện tại là đủ.

 

Những thể thông qua Phương phu t.ử, bèn bắt đầu tìm thôn trưởng.

 

Vương Đức Hải trong khoảnh khắc bận rộn thôi, y mơ cũng ngờ tới học đường của thôn nhỏ của họ đột nhiên trở thành một món hàng hot.

 

y đồng ý để con cái thôn khác tới học, từ khi Trịnh Thanh Minh và những khác thi đỗ Đồng sinh, con cái trong thôn của họ học đường đột nhiên tăng lên nhiều.

 

Phương phu t.ử , y sẽ nhận thêm học sinh mới nữa.

 

Những đứa trẻ học, thì mời thêm một phu t.ử khác tới.

 

Vậy nên ngay cả thôn của họ cũng thể sắp xếp đủ chỗ, thể còn để thôn khác tới học đường sách.

 

Những thấy thôn trưởng và phu t.ử của thôn đều đồng ý, cuối cùng đành tiếc nuối rời .

 

điều bao gồm những gia đình họ hàng ở thôn Vương gia, những đều thông qua các mối quan hệ để gửi con em học đường.

 

Chỉ là những cuối cùng cũng thành công, lý do là phu t.ử chỉ một, thể nhận nhiều học sinh như .

 

Dương gia ba ngày mới mở tiệc rượu, Trịnh Đại Sơn bèn nghĩ đừng chen chúc một ngày, thế là nhà họ ngày hôm thông báo cho cả thôn, mở tiệc rượu Dương gia một ngày.

 

Vào ngày mở tiệc rượu, hầu như bộ trong thôn đều tới.

 

Trịnh Lão Đại và Mã Mai Hoa dẫn theo Trịnh Tiểu Quân cũng tới, dù đều gặp họ, nhưng ngày đại hỉ cũng đuổi họ ngoài.

 

Trịnh Lão Đại gần đây lão gia t.ử chỉnh đốn nên khá thành thật, cũng dám gây chuyện gì.

 

Mã Mai Hoa bước viện, đôi mắt nàng liếc khắp nơi.

 

Nàng trạch viện rộng rãi mắt, thật sự hâm mộ ghen tị.

 

Nếu hỏi nàng bây giờ hối hận việc phân gia , khoảnh khắc thấy trạch viện , nàng thật sự hối hận.

 

Trước đây dù nhà lão nhị tiền , nhưng nàng thấy tận mắt, nên cũng chẳng cảm giác gì.

 

Bây giờ thấy trạch viện lớn , nàng liền nghĩ nếu họ phân gia, thì liệu bây giờ nàng cũng ở trong trạch viện lớn .

 

Nàng cũng giống Chu Xuân Phượng, bên cạnh cũng tiểu nha hầu hạ, giống như những phu nhân nhà giàu nàng thấy trong thành.

 

Chỉ tiếc là bây giờ nàng hâm mộ nữa cũng vô ích, tất cả những điều đều liên quan tới nhà họ.

 

Trịnh Tiểu Quân hôm nay cũng đặc biệt thành thật, Trịnh Tiểu Mãn đ.á.n.h cho một trận tơi bời, liền bóng ma tâm lý đối với nàng.

 

Hôm nay tới, nữ ma đầu liếc một cái, Trịnh Tiểu Quân sợ tới mức dám thở mạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-xau-nu-co-dai-ta-trong-ruong-nuoi-gia-dinh-ban-ron/chuong-213-da-noi-danh.html.]

Mèo Dịch Truyện

 

Đây là nhà của nữ ma đầu, vẫn nên ngoan ngoãn chim cút, đừng chọc giận nàng chỉnh đốn một trận nữa.

 

Trong những tới hôm nay, lẽ Vương Đức Quý là khó chịu nhất.

 

Vốn dĩ tới, là lão cha và đường ca nhà ép tới.

 

Hắn thấy vẻ đắc ý của Trịnh Đại Sơn, trong lòng ngừng hừ lạnh.

 

Hừ, đắc ý cái gì, chẳng qua cũng chỉ thi đỗ một Đồng sinh mà thôi.

 

Đứa trẻ nhà Dương gia Tú tài, còn chẳng kiêu căng như nhà họ.

 

Vương lão gia t.ử thấy đứa con vô tâm nhà vẫn luôn trưng bộ mặt nặng trịch ở đó, cứ như ai đó nợ tám trăm vạn , liền giận tím mặt.

 

Y ở gầm bàn dùng chân đá Vương Đức Quý một cái, y nhỏ giọng cảnh cáo: “Thằng ranh con, cho ngươi đừng gây sự, nếu ngươi dám gây chuyện, xem về nhà đ.á.n.h gãy chân ch.ó của ngươi .”

 

Vương Đức Quý đá nên trong lòng bực bội, thật sự hỏi rốt cuộc đây là cha ai.

 

Đáng tiếc lá gan đó, chỉ thể đó tự hờn dỗi.

 

Trịnh Đại Sơn sớm chú ý tới , nhưng căn bản chẳng coi gì.

 

Trịnh Thanh Minh và Lập Hạ, với tư cách là nhân vật chính hôm nay, mặc trường bào mới tinh, lượt từng bàn mời rượu.

 

Đương nhiên, trong chén của họ đều đựng nước.

 

, vẫn đều vô cùng vui vẻ.

 

Trong thời đại , đều một sự kính sợ đặc biệt đối với sách, trong nhận thức của họ, thể thi đỗ Đồng sinh còn là bình thường nữa.

 

Mọi đều khách khí dậy uống rượu, trong khoảnh khắc, bầu khí trong viện đặc biệt hòa hợp.

 

Gia đình ngoại hôm nay cũng tới, Chu ngoại công và ngoại bà Chu Xuân Phượng sắp xếp ở bàn chủ khách chính trong sảnh.

 

Trịnh lão đầu và lão thái thái đều ở bàn , ngoài bàn còn Phương Tú tài, thôn trưởng và gia đình Dương Trường Thanh.

 

Đại cữu và Nhị cữu nhà họ Chu sắp xếp ở một bàn khác, tiểu cữu mẫu Ngô Xuân Đào Trịnh Thanh Minh và Lập Hạ đang phơi phới tinh thần, trong mắt là sự hâm mộ.

 

Nàng ghé sát tai Chu nhị cữu : “Chàng, xem chúng đưa Lai Phúc nhà đại ca, cùng với Lai Vượng nhà tới chỗ học thì thế nào?”

 

Chu nhị cữu ngờ tức phụ suy nghĩ , y xong cũng khỏi chút động lòng.

 

Y và hai đứa trẻ nhà đại ca đúng tuổi học, nếu thật sự thể đưa tới đây sách, cũng cơ duyên như Thanh Minh và những khác.

 

Cho dù thi đỗ công danh, thể nhiều sách hơn cũng là .

 

Chỉ là trong lòng y vẫn còn chút do dự: “ mà đưa cả hai đứa trẻ tới, phiền tiểu quá ?”

 

Y còn e ngại một điều, chính là nếu họ đưa con cái tới, nhà phu vui .

 

Ngô Xuân Đào đương nhiên cũng như quá phiền tiểu , nhưng nàng cũng là một , kỳ vọng con cái khiến nàng vẫn thử một .

 

“Hay là đợi lát nữa, chúng hỏi tiểu nhé?”

 

Chu nhị cữu do dự một chút gật đầu: “Được, đợi lát nữa còn ngoài, chúng sẽ hỏi.”

 

Chu nhị cữu và cha về dự định của họ, Chu lão đầu và lão thái thái cũng chút động lòng, dù đây cũng là chuyện liên quan tới tiền đồ của hai cháu trai nhà .

 

Thế là đợi khi yến tiệc tan, nhà họ Chu cũng vội rời .

 

Đợi tất cả rời khỏi Trịnh gia, Chu Xuân Phượng mới thời gian tiếp đãi nhà đẻ của .

 

“Mẫu , hôm nay đừng về nữa, cứ ở đây một đêm hãy về.”

 

Chu lão thái thái kéo tay con gái: “Trong nhà còn một đống gia súc cần cho ăn, năm nay trong nhà nuôi sáu con heo, còn nuôi mấy chục con gà vịt, nhưng đều thể thiếu trông nom.”

 

 

Loading...