Trọng sinh thành xấu nữ cổ đại . Ta trồng ruộng nuôi gia đình bận rộn - Chương 190: Một Gia Đình ---

Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:28:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày huyện thí năm nay ấn định, là ngày hai mươi ba tháng hai âm lịch, Trịnh Thanh Minh và các hai ngày đến huyện thành để tìm chỗ ở.

 

Trịnh Tiểu Mãn các tìm chỗ ở, đột nhiên mở lời: “Cha, nhà chúng nên mua một căn nhà ở huyện thành ?”

 

Trịnh Đại Sơn nữ nhi: “Con mua nhà ở huyện thành?”

 

Trịnh Tiểu Mãn : “Không ca ca và các đều đến huyện thành thi cử , huyện thí thi tận năm ngày, khách điếm yên tĩnh, con sợ ca ca và các nghỉ ngơi .”

 

Trịnh Thanh Minh liền vội vàng xua tay: “Không cần cần, và Lập Hạ chỉ là thi, cần mua nhà ở huyện thành.”

 

Lập Hạ tự tay khép cái miệng đang há hốc của , y tỷ tỷ kinh ngạc : “Tỷ, nhà chúng giàu đến mức ? Nhà ở huyện thành cũng mua là mua ?”

 

Trịnh Tiểu Mãn y hỏi đến ngẩn , bọn chúng vẫn nhà kiếm tiền ?

 

Ánh mắt nàng về phía nương , Chu Xuân Phượng ho nhẹ một tiếng: “Cái đó, nhà chúng gần đây quả thật kiếm một ít tiền, mua một căn nhà ở huyện thành vẫn là đủ dùng.”

 

Trịnh Tiểu Mãn lời nương , liền nương chắc chắn chuyện kiếm tiền cho ca ca và các .

 

Lập Hạ kêu lên kinh ngạc: “Nương, nhà chúng mà giàu đến thế , con gì hết ?”

 

Chu Xuân Phượng vui vỗ y một cái: “Làm gì cũng để ngươi ? Ngươi thì thể ? Tiền đó còn thể dư thêm chút nào .”

 

Lập Hạ bất mãn lẩm bẩm: “Nương, nương chỉ mắng con thôi, con chỉ hỏi thôi mà.”

 

Chu Xuân Phượng cũng phần phản ứng thái quá , chẳng là nàng chút chột .

 

Khoảng thời gian tiền nhà kiếm nàng đều với hai con trai, tuy là sợ bọn trẻ vì tiền mà nảy sinh tranh chấp, nhưng ít nhiều vẫn chút chột .

 

Cuối cùng chuyện mua nhà ở huyện thành cứ thế chìm quên lãng.

 

Đợi ca ca và Lập Hạ đều về phòng sách , Trịnh Tiểu Mãn mới tìm nương hỏi: “Nương...”

 

Nàng còn xong, Chu Xuân Phượng cắt ngang: “Được , nương con hỏi gì, nương quả thật chuyện con kiếm nhiều tiền như với ca ca và con.”

 

“À, tại nương?”

 

Chu Xuân Phượng xoa đầu nữ nhi: “Tiểu Mãn, con vì cái nhà đủ nhiều , nhà chúng cuộc sống như bây giờ, công lao lớn nhất chính là con.

 

Trước đây gia cảnh , tiền con kiếm đều tiêu trong nhà.

 

bây giờ gia cảnh , nương động tiền con kiếm về nữa.

Mèo Dịch Truyện

 

Nương cũng ca ca và con quen thói, đều dựa con để sống.

 

Bọn chúng tay tay chân chân, tiêu tiền thì tự kiếm lấy.

 

Hơn nữa nương còn sợ các con, sẽ vì tiền mà ảnh hưởng đến tình cảm.”

 

Trịnh Tiểu Mãn bật khanh khách: “Nương, nương đúng là lo lắng vô ích. Ca ca và Lập Hạ tính tình thế nào, con tính tình thế nào, nương còn hiểu ?”

 

“Nương đương nhiên hiểu con cái của , nhưng các con đều tự lập gia đình, nương sợ các con gia đình riêng thì sẽ chia lòng.”

 

Trịnh Tiểu Mãn quả quyết lắc đầu: “Nương, sẽ , con và ca ca các nhất định sẽ . Hơn nữa nương, tiền cũng thể là do một con kiếm , nếu cả nhà vất vả trồng trọt, dựa một con thể kiếm nhiều tiền như ?

 

Huống hồ, khoai lang là con và ca ca năm đó cùng phát hiện, tiền đương nhiên cũng phần của ca ca.

 

Nương, chúng là một gia đình, đến bao giờ cũng là nhất.”

 

Chu Xuân Phượng an ủi ôm lấy nữ nhi: “Được, nương . của hồi môn cần dành cho con, nương vẫn sẽ giúp con tích lũy , tiền của hồi môn của con, ai động .”

 

Trịnh Tiểu Mãn cũng ôm nương : “Ừm, con nương thương con nhất mà. Con thật sự vui, đời nương thương con như , chính là phúc phận lớn nhất của con .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-xau-nu-co-dai-ta-trong-ruong-nuoi-gia-dinh-ban-ron/chuong-190-mot-gia-dinh.html.]

 

Cái tấm lòng của Chu Xuân Phượng, thật sự mềm nhũn đến mức thể tả.

 

Bảo nữ nhi là áo bông nhỏ tri kỷ của nương, hai thằng ngốc t.ử của nàng bao giờ với nàng những lời như .

 

Hai nương nữ nhi cứ quấn quýt mật hồi lâu, cuối cùng Xuân Nha cũng chen .

 

Ba nương nữ nhi cứ thế mật, khiến Trịnh Đại Sơn mà ghen tị.

 

Ngày hôm nhân lúc ông bà nội ở nhà cũ đến, Chu Xuân Phượng kể gia sản hiện của gia đình cho mấy đứa con một lượt.

 

Trịnh Thanh Minh và Lập Hạ cùng một vẻ mặt ngây dại, hồi lâu vẫn hồn khỏi sáu vạn lượng bạc đó.

 

Nhà các nàng vốn hơn hai ngàn lượng, cộng thêm sáu vạn tám ngàn lượng do Tào Tuấn mang đến, tổng tiền tiết kiệm lên đến bảy vạn lượng.

 

Chu Xuân Phượng xong trong lòng cũng nhẹ nhõm, quả nhiên nàng thể giấu bí mật với nhà mà.

 

Nàng tự thấy thoải mái , cũng còn quản hai đứa ngốc t.ử nữa, tự vui vẻ hớn hở bếp bận rộn.

 

Trịnh Tiểu Mãn hì hì vươn tay vẫy vẫy mặt hai : “Ê ê, hồi hồn hồi hồn .”

 

Lập Hạ hít mạnh một thật sâu: “A a a, tỷ, nương đều là thật ? Nhà chúng thật sự nhiều tiền đến ?”

 

Trịnh Tiểu Mãn quả quyết gật đầu: “ , lầm , nhà chúng bây giờ thật sự giàu .”

 

Lập Hạ kêu lên một tiếng quái lạ: “A a, tỷ, ăn gì thì thể ăn đó ? Đệ thể nếm thử hết bánh ngọt của tiệm bánh trấn ?”

 

Trịnh Tiểu Mãn cạn lời: “Đệ đúng là đồ ham ăn, chỉ ăn thôi.”

 

Trịnh Thanh Minh cũng theo, để tâm nhà bao nhiêu tiền.

 

Trong tiền , một xu nào là do kiếm , càng sẽ tiền mà nảy sinh suy nghĩ khác.

 

Không lâu , Trịnh lão gia và Trịnh lão thái thái dẫn theo Trịnh Tiểu Đóa đến, cả gia đình náo nhiệt bắt đầu bàn bạc xem bữa cơm tất niên sẽ món gì.

 

Năm nay trong nhà đột nhiên thiếu hai , nhưng Lập Hạ sôi động khí, bữa cơm tất niên cũng hề lạnh lẽo.

 

Ăn xong bữa cơm tất niên Trịnh Đại Sơn và Chu Xuân Phượng sang nhà hàng xóm chơi, còn hai Dương Thư Hoài và Dương Thư Hành đến nhà họ Trịnh.

 

Trịnh Thanh Minh hỏi Dương Thư Hoài một vài chỗ sách hiểu rõ, tuy bọn họ cùng học ở học đường, nhưng cảm thấy Thư Hoài hiểu nhiều hơn nhiều.

 

Bình thường những chỗ hiểu, cũng thích hỏi , Dương Thư Hoài cũng bao giờ giấu giếm, hơn nữa còn giảng thêm cho một chút.

 

Hai đứa nhỏ các ca ca đều sách , tuổi bọn chúng còn nhỏ, ngày tết lớn mà vẫn sách.

 

Lập Hạ với tỷ tỷ một tiếng, dẫn Dương Thư Hành chạy tìm Cẩu Đản và những khác trong thôn.

 

Vừa Thúy Hoa và mấy nàng cũng đến, Trịnh Tiểu Mãn liền cùng các tỷ về phòng nàng chơi.

 

Năm nay, các nàng vẫn như cũ chơi bài, nhưng chơi trò rút bài cá lớn nữa, mà năm cùng chơi bài Đỏ Mười.

 

Cả bọn cùng bốc bài, ai bốc hai quân Mười đỏ thì là một phe.

 

Tuy nhiên, chừng nào quân Mười đỏ lật , thì ai rốt cuộc ai đang giữ quân Mười đỏ, cũng như ai với ai là một phe.

 

Nha đầu Thúy Hoa mặc kệ tất cả, chỉ cần nàng Mười đỏ trong tay, thì cứ đ.á.n.h c.h.ế.t ai thì đ.á.n.h.

 

Đôi khi Trịnh Tiểu Mãn cảm thấy ám chỉ rõ ràng , mà nha đầu vẫn hiểu .

 

Trịnh Tiểu Mãn tức đến phát điên, nhưng nàng đối phó với Thúy Hoa thật sự là bó tay, nha đầu đầu óc căn bản xoay chuyển gì cả.

 

 

Loading...