Trọng sinh thành xấu nữ cổ đại . Ta trồng ruộng nuôi gia đình bận rộn - Chương 120: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:27:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tâm tư của Phương Tú Tài
Bữa cơm trưa dường như trở nên đặc biệt dài, đều mong chờ xem loại lương thực mới rốt cuộc vị gì.
Đến khi cuối cùng cũng dọn cơm, cả một chậu khoai lang đặt lên bàn, ánh mắt của tất cả nhà họ Chu đều sáng rực tới.
Chu Xuân Phượng là đầu tiên tay, chia cho mỗi một củ.
Bốn đứa trẻ đây là thứ gì, lúc nãy lớn chuyện bọn chúng đều ở đó.
Chỉ là lúc lớn cũng thời gian giải thích cho bọn chúng, đứa nào đứa nấy cầm khoai lang, sốt ruột c.ắ.n một miếng.
Chu lão thái thái kinh ngạc kêu lên, “Chà, thứ mềm mịn thế , mà còn ngọt nữa.”
Chu lão đầu cũng kinh ngạc, loại lương thực y thật sự từng thấy bao giờ.
Mấy khác cũng kinh ngạc khôn xiết, ngờ loại lương thực mới ngon đến .
Trịnh Tiểu Mãn hì hì : “Ngoại công, ngoại bà, khoai lang còn thể nhiều món ăn nữa đó. Như bánh khoai lang, kẹo khoai lang giòn, ngay cả khi nấu cháo, cũng thể cắt thành miếng cho , cháo sẽ ngọt lịm đó.”
Chu lão thái thái nếm thêm một miếng hồng thử trong tay, ánh mắt Trịnh Tiểu Mãn tràn đầy từ ái: "Tiểu Mãn nhà quả là phúc khí, thể núi phát hiện món ngon thế , nếu các cháu , ai thể ngờ thứ là lương thực chứ."
Điều đối với mà , đều chút quá mức khó tin.
Chu Lai Đức cuối cùng cũng hiểu đôi chút, y mở to mắt hỏi: "Nãi, đây là lương thực Tiểu Mãn phát hiện ?"
Chu lão thái thái gật đầu, nhưng ngay đó bốn đứa cháu trai : "Ta cho các cháu , lương thực nhà chúng còn trồng, đứa nào cũng phép chuyện ngoài.
Đứa nhỏ nhất trong các cháu cũng năm tuổi , điều gì nên , điều gì nên , trong lòng các cháu đều rõ."
Mấy đứa trẻ đều ngoan ngoãn gật đầu, Chu Lai Đức vẻ mặt trịnh trọng : "Nãi cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ quản các , để chúng ngoài lung tung."
Chu lão thái thái vẫn hiểu rõ tính cách mấy đứa cháu trai của , chỉ cần cảnh cáo, chúng nhất định sẽ bừa.
Ăn xong hồng thử, nếm thử đậu phụ sồi, hề bất ngờ, là một trận kinh hô.
Tôn Chiêu Đệ là đầu tiên : "Thứ đúng là khẩu vị của đậu phụ, hơn nữa một chút vị đắng cũng còn nếm . Ta Tiểu Mãn , cái đầu của con rốt cuộc là nghĩ thế nào ?"
Nàng ánh mắt của cháu gái nhỏ, giờ đây tràn đầy khâm phục.
Không khâm phục a, đừng cháu gái tuổi tác lớn, nhưng bản lĩnh kiếm tiền thật sự hề tầm thường.
Đặc biệt là tài nấu ăn , ngay cả những quanh năm trong bếp như các nàng cũng thể sánh bằng.
Điều quan trọng là cháu gái nhỏ vận khí thật a, phát hiện quả sồi thể ăn, phát hiện hồng thử loại lương thực mới , chẳng lẽ đây là tiểu tiên nữ trời hạ phàm ?
Trịnh Tiểu Mãn nhoẻn miệng : "Ôi, đại cữu mẫu còn , chỉ là thích ăn, cũng thích mày mò món ngon. Làm nhiều thì chẳng sẽ thôi ."
Ngô Xuân Đào mà khóe miệng giật giật, lời quả thật dễ dàng, nàng nấu cơm mấy chục năm , cũng thấy nàng món gì mới lạ.
Dù nữa, hôm nay Chu Xuân Phượng một nhà đến, mang cho lão Chu gia một niềm kinh hỉ lớn lao.
Mọi dùng bữa mất một canh giờ mới kết thúc, Trịnh Đại Sơn hai đại cữu ca rót ít rượu, đỡ sang phòng bên cạnh ngủ.
Chu đại cữu và Chu nhị cữu cũng uống ít, ba kề giường sưởi, tiếng ngáy nào nấy càng lúc càng lớn.
Trịnh Đại Sơn một giấc ngủ thẳng đến khi mặt trời lặn, cả nhà mới giục xe bò về.
Qua mùng năm, Phương Tú Tài từ bên ngoài trở về làng.
Mấy hôm nay Trịnh Thanh Minh mỗi ngày đều đến học đường dạo một vòng, phu t.ử khi cho y chìa khóa trong phòng ở , y liền tìm thấy chìa khóa, tiện thể dọn dẹp căn phòng Phương Tú Tài đang ở.
Hôm nay y đến trong làng, liền thấy đỉnh học đường bốc lên khói xanh.
Y chắc chắn là phu t.ử trở về, liền bước nhanh hai bước đến học đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-xau-nu-co-dai-ta-trong-ruong-nuoi-gia-dinh-ban-ron/chuong-120.html.]
Phương Tú Tài thấy y đến cũng bất ngờ, y trong phòng phát hiện căn phòng sạch sẽ lạ thường, ngay cả chăn đệm cũng mang phơi khô.
Trong những học trò của y, chỉ Thanh Minh đứa trẻ là cẩn thận nhất.
"Phu t.ử, trở về, đường thuận lợi ạ?" Trịnh Thanh Minh cung kính hỏi.
Phương Tú Tài gật đầu: "Cũng khá , gặp mặt cố hữu, luôn là một việc vui vẻ. Mấy hôm nay, là ngươi đến giúp dọn dẹp phòng ốc ?"
Trịnh Thanh Minh gật đầu: "Đệ nghĩ phu t.ử hẳn là sẽ ở chỗ bằng hữu quá lâu, sợ phu t.ử trở về còn tự dọn dẹp phòng ốc, nên mỗi ngày đều qua đây xem một chút."
Phương Tú Tài tuy trong lòng sớm suy đoán, nhưng học trò đích , vẫn cảm thấy vô cùng an ủi.
Trịnh Thanh Minh tiếp: "Phu t.ử, hôm nay thời gian , mời đến nhà dùng bữa."
Phương Tú Tài sẽ đến nhà y dùng bữa, mắt liền sáng lên mấy phần, y vẫn còn nhớ mãi tài nấu nướng của tiểu nha đầu mà.
y thể biểu lộ sự vội vàng như , y cố tình trầm ngâm một lát mới : "Vậy , thì sẽ đến bái phỏng lúc chạng vạng."
Trịnh Thanh Minh cũng vui khi mời phu t.ử dễ dàng như : "Tốt, sẽ ở nhà cung kính chờ phu t.ử đến."
Sau đó Phương Tú Tài khảo hạch một chút khóa nghiệp của y, phát hiện y hề vì qua Tết mà lơ là, trong lòng càng thêm hài lòng.
Đứa trẻ trẻ tuổi như , định lực tồi .
Dù Trịnh Thanh Minh cũng chỉ là một tiểu t.ử nông gia bình thường, giống với những công t.ử thế gia bồi dưỡng từ nhỏ trong kinh thành.
Trịnh Thanh Minh thấy phu t.ử hài lòng gật đầu xong, cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, may mắn là mấy hôm nay cũng quên ôn tập.
Vì tối Phương Tú Tài sẽ đến nhà dùng bữa, Trịnh Đại Sơn hậu viện g.i.ế.c một con thỏ.
Trịnh Tiểu Mãn định các món ăn sẽ buổi tối, liền cùng mẫu nàng bận rộn trong bếp.
Đợi đến khi Phương Tú Tài khoan t.h.a.i đến, trong sân nhà Trịnh Tiểu Mãn tràn ngập mùi hương của cơm canh.
Phương Tú Tài cảnh nhà cửa khói lửa mắt, bên tai truyền đến tiếng một nhà trong sân , y đột nhiên chút ngẩn ngơ.
Y bao lâu , còn cảm nhận cảm giác ấm áp .
Từ nhỏ đến lớn, trong nhà y vĩnh viễn là phép tắc lớn nhất.
Trong cái trạch viện to lớn , căn bản thể thấy những tiếng vui vẻ như .
Cả đại trạch viện đều tỏa sự lạnh lẽo, lạnh lẽo đến mức khiến lòng cũng giá buốt.
Đây cũng là lý do vì y từ quan rời kinh, đến cái thôn làng nhỏ bé xa rời ồn ào .
Y đột nhiên chút do dự, y vốn bồi dưỡng mấy học trò , rốt cuộc điều đúng ?
Đợi đến khi chúng bước chốn quan trường ngột ngạt , liệu còn thể vui như bây giờ .
Ngay đó y tự giễu một tiếng, y quả nhiên lớn tuổi , trở nên đa sầu đa cảm đến .
Mỗi đều con đường của riêng , y chẳng qua chỉ cho chúng thêm nhiều lựa chọn hơn mà thôi.
Ít nhất Dương Thư Hoài, y cảm nhận học trò của , thật sự là vô tâm với quan trường.
Đến học, hẳn cũng chỉ là vì thi đậu công danh mà thôi.
Còn Thanh Minh ư, cũng kẻ nặng lòng công lợi, lẽ, y cũng sẽ chọn con đường quan trường.
Chuyện tương lai, ai mà .
Mèo Dịch Truyện
Phương Tú Tài sửa sang y phục, nhấc chân bước về phía sân.
Y đột nhiên vô cùng kỳ vọng tương lai của mấy đứa trẻ .