TRỌNG SINH THÀNH PHẾ VẬT: Tôi Dùng IQ Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 5

Cập nhật lúc: 2026-04-04 18:19:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 5:

Phòng việc tầng hai của biệt thự họ Vương chìm trong một bầu khí áp bách đến cực độ. Ánh sáng từ chiếc đèn bàn cổ điển hắt lên những xấp hồ sơ hỗn độn, tạo nên những bóng ma dài ngoằng bức tường dán giấy hoa văn chìm sang trọng. Mùi trầm hương đắt tiền quyện với mùi khói t.h.u.ố.c lá nồng nặc phát từ phía góc phòng, nơi các thành viên chủ chốt của Đội trọng án đang tập trung.

Ở giữa phòng, Vương Lực – Đội phó Đội trọng án, một đàn ông ngoài bốn mươi với gương mặt vuông vức và đôi mắt híp đầy toan tính – đang cầm tay một tờ giấy phẳng phiu. Gã chậm rãi đặt tờ giấy xuống mặt bàn gỗ sồi, hắng giọng một cái đầy tự tin, phá vỡ sự im lặng bằng tông giọng cao ngạo:

"Báo cáo Đội trưởng Diệp, dựa các bằng chứng thu thập tại phòng việc, khẳng định nạn nhân Vương Kiến Quốc tự sát. Đây là một vụ án khép kín hảo."

Vương Lực liếc Diệp Chiêu Minh đang tựa lưng khung cửa sổ gỗ, đôi mắt vẫn im lìm như mặt hồ đóng băng. Thấy cấp phản đối, Vương Lực càng thêm đắc thắng, gã chỉ tay các vật chứng bàn:

"Thứ nhất, bức thư tuyệt mệnh nét chữ trùng khớp 100% với nạn nhân. Thứ hai, két sắt vẫn đóng kín, dấu hiệu cạy phá, loại trừ khả năng g.i.ế.c cướp của. Thứ ba, nạn nhân tiền sử trầm cảm do áp lực dự án cảng X. Mọi thứ đều khớp với hồ sơ tâm lý tội phạm thông thường. Chúng nên sớm đóng hồ sơ để tránh gây hoang mang dư luận."

Dứt lời, gã liếc xéo về phía Tần Nghiêm Khuê đang lặng lẽ ở góc phòng, mỉa mai: "Hiện trường là nơi dành cho những cái đầu lạnh và chuyên môn cao, nơi để những thực tập sinh lụy tình đến để tìm cảm giác tồn tại."

Tiếng khẩy vang lên từ đám cảnh sát trướng Vương Lực. Nghiêm Khuê đó, gương mặt thanh tú một chút d.a.o động. Cô khẽ bước khỏi bóng tối, ánh đèn bàn hắt lên nửa khuôn mặt khiến đôi mắt cô rực sáng một cách kỳ lạ.

"Vương Đội phó, xong ?" Nghiêm Khuê cất lời, giọng trong trẻo nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân. "Nếu coi đây là chuyên môn cao, thì thực sự lo ngại cho tương lai của ngành cảnh sát thành phố S."

"Cô cái gì?!" Vương Lực đập bàn quát lớn.

Nghiêm Khuê thèm gã, cô vòng quanh bàn việc, ánh mắt sắc lẹm dừng ở những chi tiết mà ai để ý tới. Cô khẽ nhếch môi, bắt đầu màn "vả mặt" trực diện:

"Anh đây là vụ án khép kín? Vậy để chỉ cho thấy 5 điểm phi lý mà một Đội phó như mù quáng bỏ qua."

"Thứ nhất: Thói quen của một Kiến trúc sư." Nghiêm Khuê chỉ bức thư tuyệt mệnh. "Vương Kiến Quốc là cầu đến mức cực đoan, bản vẽ của ông đều tuân thủ quy tắc tỉ lệ vàng. bức thư , lề trái rộng 3cm, lề lệch 2.5cm. Một dùng cả đời để kẻ những đường thẳng tắp sẽ bao giờ để một bức di ngôn lộn xộn về bố cục như ngay cả khi sắp c.h.ế.t. Trừ khi... bức thư khi ông đang đe dọa bằng s.ú.n.g, khiến tâm trí loạn nhịp."

Vương Lực biến sắc, gã định mở miệng nhưng Nghiêm Khuê tiếp tục.

"Thứ hai: Độ ẩm của mực." Cô cúi sát xuống tờ giấy. "Đây là b.út máy nhãn hiệu Montblanc, loại mực khô chậm. Nếu nạn nhân xong treo cổ ngay, mực ở những chữ cuối cùng sẽ nhòe nhẹ do ống tay áo quẹt qua khi ông dậy. bức thư sạch sẽ đến mức bất thường. Nó ít nhất 2 tiếng khi nạn nhân 'tự sát'. Trong 2 tiếng đó, ông gì? Ngồi chờ c.h.ế.t ?"

"Thứ ba: Chiếc két sắt ' '." Nghiêm Khuê sang chiếc két sắt âm tường. "Anh nó đóng kín là an ? Anh thấy lớp bụi mặt ? Có vết quẹt tay mờ ở vị trí 7 và 9, nhưng mã cũ của nạn nhân là ngày sinh của con gái, hề hai . Kẻ gian dò mã hoặc ép nạn nhân mở két để lấy thứ gì đó bên trong, đó lau chùi nhưng vẫn sót dấu vết ánh đèn cực tím."

Mồ hôi bắt đầu rịn trán Vương Lực. Những cảnh sát xung quanh cũng bắt đầu nín thở theo dõi.

"Thứ tư: Tách 'tuyệt mệnh'." Nghiêm Khuê chỉ tách bàn. "Nước trong tách vẫn còn ấm, chứng tỏ nó pha cách đây lâu. vết hoen ố thành tách , nó ở phía đối diện với hướng của nạn nhân. Có đối diện với ông , pha cho ông uống. Hung thủ kẻ lạ, mà là nạn nhân tin tưởng, tin tưởng đến mức hề phòng khi kẻ đó bỏ t.h.u.ố.c tê liệt ."

Diệp Chiêu Minh từ lúc rời khỏi khung cửa sổ, tiến gần, đôi mắt khóa c.h.ặ.t tách . Quả nhiên, vết cặn ở vị trí phi lý nếu nạn nhân một .

"Và điểm thứ năm: Sự phản bội của kiến trúc." Nghiêm Khuê tới giá sách, rút một bản vẽ cảng X. "Vương Kiến Quốc là yêu nghề hơn mạng sống. Một dành cả tâm huyết để sửa đổi bản vẽ đến tận đêm khuya, thậm chí còn ghi chú những điểm sai sót cần khắc phục sáng mai, sẽ bao giờ tự sát lúc rạng đông. Tâm lý học hành vi chỉ rằng: Người tự sát sẽ xu hướng buông xuôi việc, chứ miệt mài xây dựng tương lai cho đến phút cuối cùng."

Nghiêm Khuê thẳng Vương Lực, gương mặt cô lạnh lùng như một vị phán quan: "Vương Đội phó, kết luận tự sát dựa sự lười biếng suy luận của , đang cố tình che giấu điều gì cho 'kẻ '?"

"Cô... cô ngậm m.á.u phun !" Vương Lực run rẩy gào lên, nhưng giọng gã lạc vì sợ hãi.

Căn phòng rơi một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Đám cảnh sát Nghiêm Khuê bằng ánh mắt kinh hoàng. Đây thực sự là "bình hoa lụy tình" ? Từng câu từng chữ của cô như những nhát d.a.o phẫu thuật, rạch trần sự thật đằng lớp sương mù.

Diệp Chiêu Minh bước đến mặt Nghiêm Khuê. Luồng áp lực từ bao phủ lấy cô, nhưng cô hề lùi bước.

"Lý Mạnh!" Chiêu Minh lệnh, giọng trầm đục nhưng uy lực. "Đưa tách xét nghiệm nồng độ chất độc ngay lập tức. Niêm phong két sắt, gọi đội kỹ thuật cao đến trích xuất vân tay ẩn. Còn nữa..."

Anh sang Vương Lực, ánh mắt lạnh lẽo như đóng băng gã tại chỗ: "Vương Lực, từ giây phút , đình chỉ công tác để phục vụ điều tra về sự tắc trách tại hiện trường. Giao phù hiệu và s.ú.n.g cho ."

"Đội trưởng! Anh tin lời một con bé điên ?" Vương Lực gào thét tuyệt vọng.

" tin cô ." Chiêu Minh gằn giọng, đôi mắt dán c.h.ặ.t Nghiêm Khuê. " tin bằng chứng mà cô chỉ . Biến!"

Khi Vương Lực lôi ngoài, căn phòng chỉ còn Nghiêm Khuê và Chiêu Minh giữa đống hồ sơ ngổn ngang. Anh tiến gần, thở nóng hổi vờn quanh tai cô, giọng thấp đến mức chỉ đủ hai thấy:

"Tần Nghiêm Khuê, cô thắng . đừng nghĩ rằng sự thông minh thể bảo vệ cô mãi mãi. Trong thế giới của Hắc Nha, kẻ quá nhiều thường kết cục ."

Nghiêm Khuê nhếch môi, ánh mắt rực sáng giữa bóng đêm biệt thự: " cần sự bảo vệ, chỉ cần chân tướng. Đội trưởng Diệp, chuẩn tinh thần ? Chúng chính thức tuyên chiến với những kẻ thâu tóm thành phố S đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-phe-vat-toi-dung-iq-tuong-lai-can-quet-to-trong-an/5.html.]

Chiêu Minh cô, đầu tiên trong đời cảm thấy sự rung động vì tình yêu, mà vì sự đồng điệu giữa hai kẻ săn giữa màn đêm. Ngôi Khuê thực sự tỉnh giấc, rực rỡ và tàn nhẫn vô cùng.

Anh dừng cách Nghiêm Khuê đầy một mét. Khoảng cách gần đến mức Nghiêm Khuê thể thấy những tia m.á.u li ti trong mắt vì thức đêm, và cũng thấy rõ vết hằn tím ngắt, sưng tấy cổ cô – minh chứng cho sự yếu đuối mà khinh miệt nhất.

"Cô Tần." Giọng của Chiêu Minh trầm thấp, vang vọng trong sảnh vắng như tiếng chuông rền. " nhớ rõ ở bệnh viện. Đội trọng án là nơi để cô diễn trò giải khuây khi tự sát hụt. Càng nơi để một thực tập sinh hết thời gian điều trị tâm lý đến đây dạy đời đồng nghiệp."

Nghiêm Khuê yên tại chỗ, lưng thẳng tắp như một thanh gươm tuốt khỏi vỏ. Cô hề ý định lùi , cũng chẳng vẻ e thẹn của chủ nhân cũ xác . Ánh mắt cô tĩnh lặng đến đáng sợ, như một mặt hồ đáy chứa đựng trí tuệ của hai mươi năm .

" đến đây để việc, Đội trưởng Diệp." Cô bình thản đáp, giọng hề chút gợn sóng.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Chiêu Minh khẽ nhếch môi, nụ mang theo sự tàn nhẫn của kẻ đỉnh cao quyền lực: "Làm việc? Với cái đầu óc còn vương mùi dây thừng đó ? Hiện trường cần những kẻ mộng du. Lý Mạnh, đưa cô ngoài. Nếu cô còn dám bước qua dải băng vàng một nữa, hãy tống cô phòng giam giữ hành chính 24 giờ vì tội cản trở công vụ."

Nghiêm Khuê hề sợ hãi, cô cũng đám cảnh sát đang chực chờ lao lên bắt giữ . Cô thẳng ánh mắt của "tử thần" thành phố S, cất giọng nhẹ tênh nhưng khiến Chiêu Minh khựng ngay khi định xoay bước :

"Anh đuổi cũng , Đội trưởng Diệp. khi , khuyên nên bảo nhân viên pháp y kiểm tra tư thế hạ bộ của nạn nhân."

Cụm từ "tư thế hạ bộ" thốt từ miệng một cô gái trẻ vốn mệnh danh là "bình hoa lụy tình" khiến cả đại sảnh bỗng chốc rơi một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Lý Mạnh đờ đẫn, Tiểu Vương thì há hốc mồm kinh ngạc. Trong xã hội còn mang nặng định kiến , việc một cô gái thảo luận về vấn đề nhạy cảm của nam giới ngay tại hiện trường là một sự chấn động hề nhỏ.

Diệp Chiêu Minh từ từ xoay . Đôi lông mày kiếm nhíu c.h.ặ.t, sát khí tỏa từ dường như đóng băng cả gian. Anh tiến gần cô thêm nửa bước, áp lực đè nặng lên vai Nghiêm Khuê: "Cô cái gì?"

Nghiêm Khuê hề nao núng, cô chỉ tay về phía đôi chân của nạn nhân Vương Kiến Quốc đang lơ lửng cao, nơi vạt áo sơ mi và quần tây đắt tiền vẫn còn nguyên nếp phẳng phiu.

"Theo lý thuyết pháp y và sinh lý học tội phạm, khi một đàn ông treo cổ tự t.ử trong trạng thái còn tỉnh táo, sự kích thích cực độ của hệ thần kinh thực vật khi ngạt thở sẽ dẫn đến hiện tượng cương cứng hoặc xuất tinh tự phát ngay cái c.h.ế.t. Đó là một phản ứng sinh học thể điều khiển."

Cô ngước lên, đôi mắt thấu thị xuyên thấu qua lớp vỏ bọc lạnh lùng của Chiêu Minh:

" nạn nhân Vương Kiến Quốc . Quần của ông khô ráo, bất kỳ dấu vết của phản ứng sinh lý đặc trưng . Điều đó chỉ chứng minh một sự thật duy nhất mà các bỏ qua: Khi treo lên sợi dây đó, hệ thần kinh của ông tê liệt . Ông hề trải qua quá trình ngạt thở khi còn sống. Nói cách khác, ông c.h.ế.t khi sợi dây thừng chạm cổ."

Chiêu Minh im lặng. Anh im lặng đến mức thể thấy tiếng gió rít qua khe cửa sổ phía . Trong đầu vị đội trưởng tài ba đang lật hàng trăm hồ sơ vụ án treo cổ mà từng xử lý. , chi tiết thường các cảnh sát nam bỏ qua vì ngại ngùng hoặc cho là điều hiển nhiên đáng nhắc tới, nhưng nó là bằng chứng sắt đá để phân biệt giữa "treo cổ tự sát" và "treo xác dàn dựng".

Ánh mắt Chiêu Minh đổi. Sự chán ghét ban đầu dần thế bằng một sự tò mò và cảnh giác cực độ. Anh cô gái mặt, cố gắng tìm kiếm hình ảnh của một Tần Nghiêm Khuê yếu đuối, chỉ lóc vì yêu đá trong ký ức của , nhưng tuyệt nhiên thấy gì cả. Đứng mặt lúc là một xa lạ, một linh hồn già dặn và sắc sảo nấp lớp vỏ bọc của một cô gái trẻ.

"Lý Mạnh, lấy mẫu dịch tiết và kiểm tra vùng hạ bộ t.h.i t.h.ể ngay lập tức. Làm thật kỹ, cần kết quả xét nghiệm sinh hóa trong vòng 2 giờ tới." Chiêu Minh lệnh, giọng mất vẻ gắt gỏng, đó là một sự trầm mặc đáng sợ.

Anh tiến gần Nghiêm Khuê hơn nữa, cúi thấp đầu xuống để tầm mắt ngang bằng với cô. Khoảng cách gần đến mức Nghiêm Khuê thể ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương trộn lẫn với mùi khói t.h.u.ố.c nhạt nhòa – một mùi hương mang theo vị của quyền lực và sự cô độc.

"Tần Nghiêm Khuê." Anh gọi tên cô, từng chữ đều như nghiền nát giữa kẽ răng. "Cô lấy những kiến thức ? Một thực tập sinh nhút nhát đến mức thấy m.á.u là ngất xỉu như cô, từ bao giờ am hiểu về phản ứng sinh lý của t.ử thi như ?"

Nghiêm Khuê khẽ nhếch môi, nụ mang theo sự ngạo nghễ của một thiên tài đến từ tương lai. Cô sợ , cũng chẳng cần tin tưởng. Cô chỉ cần phục tùng sự thật mà cô đưa .

"Cõi c.h.ế.t là một thầy , Đội trưởng Diệp. Khi từng treo cổ một , sẽ hiểu rõ sợi dây thừng đó hoạt động như thế nào." Cô thản nhiên đưa tay chạm vết hằn cổ , ánh mắt xoáy sâu tâm can . "Nếu vẫn đuổi về để bảo vệ cái danh dự 'Đội trọng án nuôi phế vật' của , phiền. khi tên hung thủ kịp tẩu tán 2 tỷ tiền mặt và tài liệu mật của dự án cảng X, lúc đó đừng trách cảnh báo ."

Đồng t.ử của Chiêu Minh co rụt . Anh hề công bố thông tin về tiền mất tích tài liệu dự án cảng X cho bất kỳ ai ngoài những cận nhất đang ở lầu. Tại ?

"Cô đang giám sát ?" Chiêu Minh gằn giọng, bàn tay vô thức siết lấy bả vai mảnh khảnh của Nghiêm Khuê. Lực tay của mạnh, như một lời cảnh cáo, cũng như một sự giam giữ chính thức.

Nghiêm Khuê bình thản xuống bàn tay , ngước lên mỉm : " giám sát , giám sát chân lý. Anh nên lo cho cái ghế của ở sở cảnh sát hơn là lo cho sự xuất hiện của . Kẻ g.i.ế.c ... lẽ đang đó ngoài , nhạo sự chậm trễ của các đấy."

Chiêu Minh im lặng hồi lâu. Anh sâu đôi mắt lạnh lẽo của cô, tìm kiếm một tia d.a.o động, một sự dối trá, nhưng tuyệt nhiên thấy gì. Chỉ một sự thấu thị đến gai .

Anh buông tay khỏi vai cô, lùi một bước, nhưng luồng áp lực vẫn hề giảm bớt: "Tạm thời cô phép ở . cho kỹ, Tần Nghiêm Khuê, mỗi bước , mỗi lời của cô đều sự giám sát của . Nếu phát hiện cô bất kỳ liên quan nào đến kẻ g.i.ế.c , hoặc nếu tất cả những gì cô chỉ là màn kịch để gây chú ý... sẽ là đầu tiên bẻ gãy cổ cô cho sợi dây thừng đó."

Nghiêm Khuê chỉnh cổ áo cảnh sát thực tập nhăn nhúm, gương mặt chút sợ hãi: "Rất sẵn lòng, Đội trưởng Diệp. Bây giờ, cùng lên lầu để xem bức thư tuyệt mệnh ' hảo' ? tin chắc rằng cũng cảm thấy điều gì đó với nét b.út của nạn nhân."

Diệp Chiêu Minh khựng . , lầu mười phút chỉ để bức thư đó với một cảm giác bất an kỳ lạ mà giải thích . Cô gái ... thực sự suy nghĩ của ?

Anh xoay , bước về phía cầu thang gỗ, quên để một câu lạnh lùng: "Đi theo . Và giữ cái miệng của cô nếu tống ngoài ngay lập tức."

Nghiêm Khuê nhếch môi, nụ của sự tái sinh rực sáng trong bóng tối của biệt thự cổ. Trận chiến giữa "Ánh sáng của Minh" và "Ngôi của Khuê" chính thức bắt đầu. Cô bước theo , bóng lưng mảnh khảnh nhưng cứng cỏi như một thanh bảo kiếm mới luyện qua lửa đỏ.

Dưới sảnh, Lý Mạnh và đám cảnh sát chỉ theo bóng dáng hai khuất dần cầu thang. Họ , kể từ ngày hôm nay, trật tự của Đội trọng án thành phố S sẽ đảo lộn bởi sự xuất hiện của "con quái vật" mang tên Tần Nghiêm Khuê.

Loading...