Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 99

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:42:37
Lượt xem: 6

Cục bưu chính ngoài gửi thư còn có thể gửi hàng.

Ninh Kiều gói trống bỏi đến kín mít, khi đưa cho người ta còn kiểm tra vài lần.

“Trên đường gửi có thể bị va đập hỏng không?” Ninh Kiều hỏi.

“Cũng không dám đảm bảo, dù sao đường xá xa xôi. Nhưng mà trống bỏi chỗ nào đều có thể mua được đến, hà tất gì mua từ Tây Thành gửi đến An Thành?”

Vừa rồi lúc đóng gói, đối phương hỏi thăm một chút, biết cô là người của khu người nhà quân khu.

Tiền trợ cấp phổ biến của quân nhân đều cao, đặc biệt là quan quân, căn bản là không thiếu tiền. Nhưng từ quân khu gửi tiền về quê rất nhiều, riêng mua trống bỏi gửi về thì đúng là chưa từng thấy.

“Phí chuyên chở cũng không rẻ, còn không bằng đừng lăn lộn.” Đối phương nói, “Để cho bọn họ đến Cung Tiêu Xã mua một cái.”

Trống bỏi chỗ nào cũng có, nhưng đây là món quà đầu tiên cô út tặng cháu!

Ninh Kiều lắc đầu: “Vậy tôi lại gói thêm.”

Đối phương cười nói: “Không cần, trong ba tầng ngoài ba tầng, gói thành như vậy rồi, hẳn là sẽ không va đập.”

Sau khi đi ra cục bưu chính, tâm trạng của Ninh Kiều cực kì tốt.

Tính từ thời gian mang thai, chờ cháu trai hoặc cháu gái ra đời sẽ là mùa hè năm sau. Ninh Kiều hồi tưởng lại giấc mộng ngày đó, muốn biết trong cốt truyện, sau khi chị dâu sinh, cô có trở về An Thành không, nhưng mà vắt óc suy nghĩ thế nào cũng không có đầu mối.

Cốt truyện quả là thứ vô dụng nhất, chỉ biết gia tăng gánh nặng tâm lý cho cô.

Theo lý mà nói, chỉ cần cô có thể khắc phục được tật xấu say tàu, thì chắc chắn là có trở về.

Ninh Kiều không nghĩ nữa, trong lòng có chờ mong.

Chờ mong mùa hè năm sau, gặp mặt cháu.

Chuyến này đến hải đảo, đường xá xóc nảy, rời thuyền còn bị bệnh vài ngày, Ninh Kiều hoàn toàn đánh mất ý định về quê trong tương lai gần. Lúc này, vì chuẩn bị cho chuyến đi năm sau mà cô quyết tâm dưỡng thân thể cho thật tốt.

Bây giờ cô lái xe về nhà ngủ nướng.

Trở về sân nhà mình, lúc khoá xe, khoé mắt của Ninh Kiều nhận thấy được có người đang nhìn mình.

Tô Thanh Thời nhàn nhạt mà quét mắt một cái, không chút để ý nói: “Người ngoài không vào được khu người nhà, còn khoá xe làm gì chứ?”

Ý của Tô Thanh Thời là muốn cười nhạo Ninh Kiều chưa hiểu việc đời.

Biểu cảm nghiêm túc khoá xe của Ninh Kiều lại lần nữa làm đau đớn cô ta. Một chiếc xe đạp mà thôi, toàn bộ khu người nhà đều đã biết cha và anh trai cô thương cô, hiện tại ra vào còn muốn khoá xe, đến mức này sao? Trong khu người nhà quân khu lại không có ai trộm xe.

“Đúng vậy.” Ninh Kiều tự nhiên ngẩng đầu, cười tủm tỉm nói, “Đề phòng cô đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-99.html.]

Tô Thanh Thời căn bản không nghĩ tới Ninh Kiều sẽ nói như vậy, cô ta ngẩn ra một chút.

Ngay sau đó, Ninh Kiều một lần nữa mở khoá xe, lẩm bẩm tự nói: “Không được, đề phòng cô ta thì không thể để xe trong sân, vẫn là để xe trong lều an toàn hơn.”

Như một cơn gió, vợ của doanh trưởng Giang lại lên xe đạp chạy ra xa.

—————————

Ra khỏi lều xe đạp, Ninh Kiều thấy một đám người nhà đang xếp hàng.

Là đồng chí đội thi công đang điểm danh.

“Tôn Quế.”

“Có!”

“Phan Lanh Canh.”

“Có!”

“Kim Ái Đệ.”

“Có!”

Trong khu người nhà dù việc lớn hay việc nhỏ, Ninh Kiều hoặc nhiều hoặc ít đều có nghe thấy, đặc biệt là hai ngày này tin tức tuyển người trên bảng tin, tất cả mọi người đang thảo luận.

Nhưng việc này không liên quan đến Ninh Kiều, nhìn một hàng dài, cô chưa dừng lại quá lâu, xoay người liền đi.

“Ninh Kiều.” Tổ trưởng đội thi công đọc đến phiếu đăng ký cuối cùng, “Ninh Kiều?”

Chậm chạp không ai đáp lại, người đó không kiên nhẫn: “Này, đồng chí Ninh Kiều có không?”

Ninh Kiều:?

Từng ánh mắt nhìn về phía cô.

Ninh Kiều sững sờ tại chỗ, một lúc lâu sau mới sâu kín mà giơ tay lên: “Có.”

Tổ trưởng tổ thi công còn giật mình hơn Ninh Kiều.

Người đó nhìn cô từ trên xuống dưới, thanh thanh giọng nói: “Được rồi, đủ cả.”

Ninh Kiều cứ như vậy không thể hiểu được mà trà trộn vào đội ngũ.

“Cô không phải là vợ của doanh trưởng Giang sao? Sao cũng đăng ký thế?” Tôn Quế thấp giọng hỏi.

Loading...