Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 94

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:36:37
Lượt xem: 12

Ninh Trí Bình cùng Ninh Dương từng gặp qua ba đứa nhỏ, không có lo lắng như Thường Phương Trạch.

Ngoài cửa còn có người chờ nghe nội dung thư, Ninh Dương vốn nói thật, nhưng giương mắt lại thấy một bóng người lén lút phía sau cây lớn. Ninh Dương nheo lại đôi mắt, em gái đã lấy chồng rồi mà Lâm Quảng Dân còn chưa c.h.ế.t tâm!

Đoán chừng là muốn nghe xem em gái sống có tốt hay không, sống tốt, cậu ta ghen ghét, sống không tốt, cậu ta liền an tâm.

Ninh Dương hắng giọng nói.

“Cha mẹ, anh trai chị dâu, con ở bên này khá tốt. Giang Hành rất thương con, mỗi ngày hầm canh gà nước dừa cho con bồi bổ cơ thể.”

“Tuy rằng các em hoạt bát tinh nghịch, nhưng rất nghe lời, sẽ không quậy phá, con dành thời gian phụ đạo cho bọn họ làm bài tập.”

“Chị Lạc cùng chị Tưởng trong khu người nhà giới thiệu cho con quen với mấy gia đình khác, tuy rằng còn chưa thân thiết, nhưng mọi người đều rất hiền lành.”

Ninh Dương đọc đến đây, nói: “Không đọc nữa, phần còn lại nhà chúng tôi giữ lại xem.”

Ninh Trí Bình:……

Bịa, giỏi bịa thật sự.

Thường Phương Trạch xem biểu cảm nhẹ nhàng của chồng và con trai, cũng không còn sầu như trước.

Hai người bọn họ từng gặp các em của Giang Hành, hẳn là không có vấn đề gì lớn.

Lâm Quảng Dân đứng xa xa duỗi dài cổ nghe.

Mấy thím trong khu nhà tin tưởng không nghi ngờ.

“Ai nói hải đảo xa xôi, thư tín khẩn cấp đến nhanh như chớp vậy.”

“Con bé này thật là có phúc, ở nhà được cưng chiều, gả đến nhà chồng vẫn được cưng chiều.”

Lâm Quảng Dân chưa trải sự đời, cũng không hề có nửa điểm hoài nghi.

Trái tim lại tan nát rớt đầy đất.

———————————

Sau khi Ninh Kiều biết lái xe đạp, muốn đến chỗ nào cũng thuận tiện.

Chạy hai ba ngày, nói không phải khoe cô bỏ hai tay khỏi tay lái vẫn là người xe nhất thể.

Sáng sớm tỉnh lại, ăn sáng xong, Ninh Kiều lại cầm chìa khoá xe đạp của mình ra ngoài.

Hải đảo không có đường núi gập ghềnh, dù có chạy xa một ít, cũng không đáng ngại. Giang Hành dặn dò Ninh Kiều chú ý an toàn, Giang Nguyên, Giang Kỳ và Giang Quả Quả chăm chú mà nhìn chằm chằm chị dâu nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-94.html.]

“Chị dâu nhỏ, chị có thể chở em đến trường không?” Giang Quả Quả nhỏ giọng nói.

Ninh Kiều không nghĩ tới điểm này, vừa chuẩn bị đồng ý, Giang Hành đã giành trước trả lời.

“Anh đưa em đi.” Giang Hành nói, “Chị dâu nhỏ em chở không nổi.”

“Em rất nhẹ! Có thể chở được!”

“Anh đưa em đi, không được sao?” Giang Hành hỏi.

Giang Quả Quả:!

Đương nhiên không được nha!

Lúc này còn sớm, Giang Hành đẩy xe đạp của mình từ lều ra, muốn đưa Giang Quả Quả đến tiểu học quân khu.

Giang Quả Quả hận không thể cắn đầu lưỡi của mình, lời đã nói ra, sao lại không thu hồi được chứ?

Giang Nguyên cùng Giang Kỳ lấy đó làm gương.

Lần tới bọn họ nói chuyện cũng phải chú ý mới được, sáng sớm tự đi học, trên đường còn có hoa cỏ mới mẻ để xem, đi theo anh cả, vậy thì chính là chân bước không ngừng mà lên đường.

Giang Nguyên và Giang Kỳ dùng ánh mắt đồng tình mà không giúp được gì nhìn theo Giang Quả Quả bị anh cả dẫn đi.

Biểu cảm mặt ủ mày ê của cô bé chọc cho mọi người trong khu người nhà bật cười.

“Anh cả chị dâu đều có xe đạp, thích ngồi chiếc nào thì ngồi chiếc nấy, cô em này của doanh trưởng Giang còn không vui.”

“Chúng ta năm đó, cơm còn không đủ ăn, có thể đi học đã không tồi, nơi nào còn trông cậy vào có người đưa!”

“Xem khuôn mặt nhỏ của cô bé, sắp thành hình vuông đến nơi, thật là đang có phúc mà không biết hưởng.”

“Một nhà có hai chiếc xe, bữa nào cũng ăn thịt, chính là hai vợ chồng công nhân viên chức ở chỗ chúng tôi, cũng chưa sống được tốt như vậy!”

“Hai vợ chồng mới vừa kết hôn, còn trẻ mà, không hiểu chuyện.”

Chờ đến bọn họ đều ra khu người nhà, Ninh Kiều cũng dắt xe ra chạy đi hóng mát.

Mấy ngày nay, phần lớn các nơi trên hải đảo cô đều đi qua.

Nơi này có rất nhiều nhà xưởng, còn có mấy cơ sở giáo dục, trong ngày, buổi sáng và chạng vạng là thời gian trên đường nhiều người nhất.

Ninh Kiều đi mua đồ ăn.

Trước mắt Ninh Kiều chỉ biết làm sủi cảo, nhưng có thể học được một ít món đơn giản, cũng coi như chia sẻ ít áp lực với Giang Kỳ.

Loading...