Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 93

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:36:36
Lượt xem: 10

“Ánh mắt của Quảng Dân cao đâu, bình thường thì cậu ta chướng mắt. Nhưng không bình thường thì chướng mắt cậu ta nha…..”

Mấy người nhà trong khu nhà, cũng chỉ dám lén lút nói mấy lời này ở sau lưng, nếu thật đến trước mặt hai vợ chồng xưởng trưởng Lâm, cũng phải nể tình. Nhưng có cách nào, lại không phải tất cả mọi người đều có nắm chắc như chủ nhiệm Ninh, bản thân chủ nhiệm Ninh có kỹ thuật, căn bản không sợ xưởng trưởng Lâm làm khó dễ, dù có đắc tội nhà họ Lâm, ở trong xưởng cũng như cũ không bị ảnh hưởng.

Vài người đi tới trước mặt Thường Phương Trạch, cùng bà ấy nhìn ảnh chụp của con rể.

Sau khi xem xong, lại vội vã bảo bà ấy mở phong thư còn lại.

“Phong thư kia thì chờ lát nữa, tôi đoán là của Kiều Kiều gửi về, chờ cha với anh chị dâu nó về lại xem.” Thường Phương Trạch nói.

“Bà giấu diếm như thế, tôi đều tò mò lắm rồi.”

“Dù gì cũng một mình xa gả, cũng không biết con bé có chịu ấm ức hay không.”

“Nghe nói người nhà quan quân cũng không phải dễ hầu hạ, mắt cao hơn đỉnh đầu, nói không chừng so với vợ của xưởng trưởng Lâm còn ——”

“Đừng nói nữa, đang êm đẹp tại sao còn hù doạ Phương Trạch chứ!”

Thường Phương Trạch miễn cưỡng cười.

Nghe mọi người nói như vậy, bà ấy cũng bắt đầu lo lắng.

Cũng không biết Ninh Kiều ở quân khu, có bị người ta ức h.i.ế.p hay không.

Nhưng con gái bà ấy đơn thuần thì có đơn thuần, cũng không phải ngây ngốc nén giận, hẳn là không đến mức đó……

Thường Phương Trạch đặt thư ở trên bàn, chính mình trở vào phòng bếp nấu cơm.

Đến khi mặt trời gần xuống núi, bà ấy làm xong một bàn đồ ăn, vừa lúc Ninh Dương cùng Tiêu Xuân Vũ cũng đã trở lại.

“Thế nào rồi?” Thường Phương Trạch hỏi, “Bác sĩ nói như thế nào?”

Tiêu Xuân Vũ cùng Ninh Dương không ra tiếng, khóe môi ngậm ý cười nhìn nhau.

Sau một lát, Ninh Dương nhấc cằm, chỉ hướng giấy xét nghiệm của bệnh viện lộ ra một góc trong túi vợ.

“Vốn dĩ phải đợi đến sáng mai mới có kết quả, may mắn thím của Xuân Vũ là y tá trong bệnh viện, nên lấy được kết quả sớm.” Ninh Dương nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-93.html.]

“Thực sự có?” Vẻ mặt Thường Phương Trạch vui sướng, vội bảo Tiêu Xuân Vũ ngồi xuống, nói, “Mẹ nói chuyện quá lớn tiếng, lúc kinh lúc rống, doạ tới con rồi phải không?”

Tiêu Xuân Vũ cười nói: “Mẹ, mang thai mà thôi, nào có quý giá như vậy. Bác sĩ nói trước mắt kiểm tra kết quả rất tốt, đại khái là hè năm sau đứa bé sẽ chào đời.”

“Ai nói không quý giá? Đây là thai đầu, chúng ta đều không có kinh nghiệm, phải cẩn thận một chút.”

Ninh Dương nâng mi: “Mẹ cũng không có kinh nghiệm sao?”

Thường Phương Trạch trừng anh ấy: “Mấy chục năm trước rồi, nào còn nhớ được rõ ràng!”

Ninh Trí Bình cùng Thường Phương Trạch sắp lên chức ông bà nội, tin tức tốt này, rất nhanh đã truyền khắp toàn bộ khu nhà công nhân viên chức.

Chờ đến chạng vạng Ninh Trí Bình trở về, mọi người lại bắt đầu chờ, chờ bọn họ khi nào xem thư của Ninh Kiều.

Cửa phòng còn mở, có người tiến vào hỏi một câu: “Ninh Kiều nhà mọi người nói thế nào?”

Ninh Dương:……

Còn để những người này lo lắng hộ.

Giấy xét nghiệm của bệnh viện cùng thư từ hải đảo gửi tới để ở trên bàn, Ninh Trí Bình vẫn còn đắm chìm trong vui sướng.

Từ khi giải quyết vấn đề xuống nông thôn đến nay, nhà bọn họ càng ngày càng thuận lợi.

“Để con xem.” Ninh Dương mở thư ra.

Ninh Trí Bình cùng Thường Phương Trạch đều thò qua xem, Tiêu Xuân Vũ chậm rì rì uống canh xương sườn, chờ đợi chồng đọc thư.

“Anh mau đọc đi.” Tiêu Xuân Vũ nói.

Ninh Trí Bình cùng Thường Phương Trạch hai mặt nhìn nhau.

Thư là từ hải đảo gửi đến, nhưng không phải của Ninh Kiều. Cũng đúng, Ninh Dương cùng Ninh Trí Bình mới về đến nhà không bao lâu, thư của Ninh Kiều sao có thể đến nhanh như thế? Phong thư này giống như cái trước, là chiến hữu của Giang Hành gửi, bên trong là ảnh ba đứa em của Giang Hành, cùng với một tờ giấy, nói là theo sự dặn dò của ông cụ, cho bọn họ món quà bất ngờ, thuận tiện viết mấy tình huống sinh hoạt, học tập,… của mấy đứa nhỏ.

Thường Phương Trạch “Tê” một tiếng.

Ngạc nhiên thì có, nhưng lại không vui vẻ gì.

Ba đứa nhỏ trong trong ảnh, thấy thế nào cũng đều cảm thấy nghịch ngợm.

Loading...