Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 91

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:36:32
Lượt xem: 15

Đề tài vừa chuyển, thừa dịp lúc này, Ninh Kiều thuận miệng hỏi đề tài không nguy hiểm nhất.

Liên quan đến em trai em gái của Giang Hành.

Theo sự quan sát của cô mấy ngày nay, Giang Nguyên và Giang Kỳ rất sợ Giang Hành, Giang Quả Quả thì đỡ hơn chút, dù gì cũng còn nhỏ, nhưng đang chơi tận hứng mà nhìn thấy Giang Hành cũng hận không thể trốn đi.

“Lúc vừa đến hải đảo, Giang Nguyên rất ít nói. Thằng bé lớn hơn Giang Kỳ một tuổi, không học cùng lớp. Mất khoảng thời gian rất lâu mới có thể giao lưu bình thường được với bạn bè.” Giang Hành nói.

Thật ra đời trước, lúc Giang Nguyên mới đến hải đảo, cũng không thích nói chuyện.

Khác với Giang Hành, khi mẹ rời đi, Giang Nguyên vừa đến tuổi hiểu chuyện, Giang Nguyên vốn dĩ tinh tế mẫn cảm hơn Giang Hành, ban đầu, mỗi đêm Giang Nguyên đều cầm ảnh của mẹ, khóc đã rồi ngủ quên. Sau lại ông nội cất hết những bức ảnh đó đi, không cho Giang Nguyên xem, mà dần dần Giang Nguyên cũng trở nên rất ít nói.

Sau này lớn hơn một ít, Giang Nguyên cũng không chủ động nhắc tới mẹ mình, mỗi khi phát giác Giang Quả Quả vẫn còn ảo tưởng không thực tế về mẹ, Giang Nguyên sẽ thẳng thắn nói ra chân tướng, nhưng trong chuyện này, Giang Hành cũng là nạn nhân, không có bất cứ quyền lên tiếng nào.

Đời trước, là Ninh Kiều xuất hiện, khiến Giang Nguyên thay đổi.

Từ lúc bắt đầu cố ý đối nghịch với chị dâu nhỏ, đến cảm nhận được ấm áp, buông cảnh giác, là một quá trình cực kỳ gian nan.

Cũng vì nguyên nhân này, Giang Nguyên cảm kích chị dâu nhỏ của mình từ tận đáy lòng.

Đời trước chị dâu nhỏ là người lôi Giang Nguyên ra vũng bùn, mà Ninh Kiều lại hoàn toàn chẳng hay biết gì cả.

“Vậy Giang Kỳ thì sao?” Ninh Kiều hỏi.

“Nó đến trường học liền hoà nhập ngay, còn trốn học chuồn êm ra ngoài đào trứng chim. Lúc ấy giáo viên không để ý, sau đó có bạn học bị ngã, bị đưa đến bệnh viện, hiệu trưởng cũng đến. Lúc bị phát hiện, đứa bé kia sợ cha mẹ mắng chửi, nói là bị Giang Kỳ cố ý đẩy xuống.”

Vẻ mặt Ninh Kiều khiếp sợ: “Loại người gì thế! Không lẽ anh tin?”

“Không có.” Giang Hành nói, “Anh biết Giang Kỳ sẽ không làm vậy.”

Ba đứa tiểu bá vương trong nhà, nghịch thì có nghịch, nhưng gây sự cũng có mức độ, không đến nỗi làm ra chuyện như vậy.

Lúc ấy cha mẹ đối phương tức giận tìm đến đòi công bằng, Giang Hành yêu cầu đối chất với đứa bé kia, lời nói của đứa trẻ kia trăm ngàn chỗ hở, cuối cùng kết thúc bằng lời xin lỗi của cha mẹ đối phương.

Ninh Kiều vì Giang Kỳ đổ mồ hôi, suy nghĩ một chút, thật sự thì Giang Hành cũng rất khó khăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-91.html.]

Tuổi tác như vậy đột nhiên trở thành “cha” của ba đứa nhỏ, rất khó có thể lo chu đáo về mọi phương diện được.

“May mắn bọn họ còn có anh.” Ninh Kiều nói.

Chăm lo cho các em của mình là lẽ hiển nhiên, Giang Hành thật sự không cần tranh công. Nhưng đến lúc này, Giang Hành mới bất tri bất giác ý thức được, em trai em gái giúp anh được điểm trong mắt Ninh Kiều.

Anh nói thêm nhiều chút, đều là chuyện diễn ra trong mấy tháng ba đứa nhỏ ở nhà, nhân tiện thoáng “tô điểm” thêm.

Trong thời gian ngắn, hình tượng của Giang Hành trong mắt Ninh Kiều bay lên cao.

Không thoải mái, không dễ dàng, nhưng là người anh tốt có thể che mưa chắn gió cho các em!

Ninh Kiều nghe vậy liền cảm khái.

Lại không nghĩ, âm thanh đối thoại ríu rít cắt ngang bọn họ.

“Hình như chị ta nhờ người nhà đi mượn thuốc dán, chắc chắn là bị dẫm đau……”

“Anh đoán là bị dẫm sưng lên! Xứng đáng xứng đáng.”

“Hy vọng chị ta không mượn được thuốc dán, sưng đến sáng mai, đau đến khóc oa oa!”

“Suỵt, đèn trong nhà đã sáng, không phải là anh cả đã về đấy chứ? Anh nhìn thử ——”

“Nhanh lên nhanh lên, lén vào đi!”

“Nếu không sẽ bị anh cả đánh!”

Ninh Kiều sâu kín nhìn về phía Giang Hành.

Hình tượng anh cả nhân từ anh xây dựng, chỉ trong nháy mắt đã bị ba đứa em phá đám.

Vóc dáng Giang Quả Quả nhỏ nhất, đầu tiên trộm mở cửa ra, từ kẹt cửa chui vào.

Vừa vào cửa, thấy anh cả đang hơi đứng hình, cô bé cũng đứng hình.

Ngay sau đó Giang Kỳ tay mắt lanh lẹ, chạy đến trước quầy cao ngang mình, rút ra chổi lông gà, giấu sau lưng.

Loading...