Bóng dáng người đàn ông cao lớn bao phủ lấy cô, ngăn cản ánh trăng sáng ngời.
Ninh Kiều không hề sợ lái xe, như là em bé tập tễnh học đi, nhân người lớn ở đây, nghiêng ngả lảo đảo mà bước ra bước chân.
Ninh Kiều nhẹ nhàng đạp, Giang Hành vô cùng kiên nhẫn đỡ cô, chỉ là ngẫu nhiên sẽ buông tay ra.
Xe đạp từ lung lay, đến dần dần có thể giữ được cân bằng.
Ninh Kiều luyện tập vô cùng chuyên tâm, thỉnh thoảng quay lại nhìn Giang Hành.
Anh đã thay đổi vị trí, đến phía sau xe đạp, vững vàng đỡ ghế sau.
“Anh đây.”
Ninh Kiều yên tâm, không hề cố kỵ, gian nan đi về phía trước.
Dần dần, cô có thể chạy được một đoạn ngắn, rồi sau đó quay đầu lại xác nhận.
Giang Hành nâng mắt, cười nhẹ xem hành động trẻ con của cô.
Ninh Kiều chạy được càng ngày càng xa.
Gió đêm thổi quét, lực chân dẫm bàn đạp càng ngày càng nhẹ, khả năng khống chế phương hướng cùng giữ cân bằng của cô càng ngày càng tăng.
Rốt cuộc có Giang Hành ở phía sau đỡ, cho dù có xảy ra chuyện gì, cô cũng không sợ.
Bên tai truyền đến từng tiếng xì xào nói chuyện của nhóm gia đình quân nhân, đều là đề tài bình thường trong sinh hoạt hằng ngày.
Ninh Kiều chậm rì rì nghe, không tự giác, thế nhưng chạy thật xa.
Chờ đến khi dừng xe lại trước một cây đa lớn, cô quay đầu lại cười, muốn nói với Giang Hành dường như cô đã biết chạy xe đạp rồi.
Nhưng lúc này, Ninh Kiều phát hiện anh đang đứng rất xa.
Mặc dù như thế, nhưng Giang Hành vẫn luôn nhìn cô.
Nhìn cô từ ngơ ngác, chần chờ, đến vui mừng mà lộ ra tươi cười.
“Em học xong rồi!”
Khoé môi Giang Hành cũng phác hoạ ra một độ cong tươi đẹp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-88.html.]
Đời này, Ninh Kiều lại lần nữa đi vào hải đảo, nhưng lần này lại cô lại khác. Cô không hay cười, dù cho có bị tụi nhỏ chọc cười, cũng chỉ cười mỉm mà thôi.
Mà bây giờ, cuối cùng cô cũng cười thoải mái, mặc dù khoảng cách rất xa, nhưng Giang Hành vẫn có thể thấy được con ngươi sáng ngời như sao trời lấp lánh của cô.
Mấy dì mấy thím thân thiện mà nhìn cô gái nhỏ, thấy cô mừng rỡ, cũng không chút keo kiệt mà khen cô.
“Mấy việc chạy xe đạp này, chỉ cần học xong là sẽ không quên.”
“Nào có ai học lái xe mà không bị ngã, doanh trưởng Giang thật có tâm.”
“Doanh trưởng Giang không nỡ để vợ té ngã, da thịt của đồng chí Tiểu Ninh non mịn, nếu té ngã rách da chắc chắn sẽ để lại sẹo.”
“Đồng chí Tiểu Ninh luyện tập rất tốt, không bao lâu mà đã chạy được xa vậy rồi.”
Ninh Kiều biết không phải Giang Hành thương cô.
Cha mẹ và anh trai cô giao cô cho anh, anh chỉ có trách nhiệm lo cho cô mà thôi, giống như trong cốt truyện, khi không ra ngoài nhiệm vụ, anh cũng có thể quản lý em trai em gái thật nghiêm, ở trước mặt anh cả, ba đứa trẻ chưa bao giờ dám lỗ mãng.
Nhưng đây đều là chuyện cô đã biết rõ từ sớm nên sẽ không vì vậy mà đau lòng.
Giờ phút này, toàn bộ sự chú ý của Ninh Kiều đều tập trung vào chiếc xe đạp mới tinh xinh đẹp của mình.
Động tác của cô càng thêm thuần thục, uyển chuyển nhẹ nhàng mà quay đầu xe đạp, một lần nữa chạy về.
Cô gái nhỏ hưởng thụ lời khen của người bên cạnh, sức lực tràn đầy mà đạp “cộp cộp cộp” trở về.
Đầu xe đạp ngừng lại trước mặt Giang Hành.
Ninh Kiều dùng ánh mắt chờ mong nhìn anh.
“Thế nào?” Sắc mặt Ninh Kiều kiêu ngạo.
Trong nháy mắt Giang Hành có chút mơ hồ: “Cái gì thế nào?”
“Chạy thế nào nha!” Ninh Kiều nghiêm túc nói.
Giang Hành bật cười.
Vợ anh lớn lên trong lời khen. Từ nhỏ đến lớn, cha mẹ và anh trai cô dành cho cô tình thương cưng chiều vô hạn, nhưng cô lại không hề kiêu căng, nhưng thích được khen ngợi, cổ vũ.
Mà anh thì ngược lại, ông nội yêu thương bọn họ nhưng giọng điệu trước sau đều cứng rắn, về sau anh đi bộ đội, một đám đàn ông đều nói lời trêu chọc, suốt ngày chẳng có lời nào hay. Lại đến khi đón em trai em gái về nhà, ba ngày không đánh thì tụi nó leo lên lật ngói, không phê bình đã là sự khen ngợi tốt nhất rồi.