Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 81

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:36:12
Lượt xem: 11

“Tính tình cháu mềm mại, trị không được mấy đứa nó.” Ông cụ Giang nói tiếp, “Nếu bọn họ không nghe lời, cháu đừng có tức giận, trực tiếp nói với Giang Hành. Nếu nó ra ngoài làm nhiệm vụ, cháu cứ viết thư cho ông, gửi điện tín, gọi điện thoại cũng được.”

Ông cụ Giang tìm giấy bút, viết địa chỉ cụ thể của Càn Hưu Sở và số điện thoại cho Ninh Kiều.

Ninh Kiều nhận lấy, cất vào trong túi.

Là vì cho ông cụ yên tâm, nhưng trước mặt cũng xác thật là sự thật, Ninh Kiều nhẹ nhàng nói: “Ông nội, bọn họ rất nghe lời.”

Ông cụ Giang buồn cười.

Cháu dâu của ông cụ, thật giống với cha mẹ con bé nói, quá hiểu chuyện.

“Chị dâu nhỏ! Tụi em đã về rồi!”

Giọng nói tinh nghịch của cô bé truyền đến, kèm theo tiếng bước chân dồn dập, người vừa vào cửa, dùng sức đem cặp sách vác trước n.g.ự.c ném đi. Một đường cong parabol xẹt qua giữa không trung, cặp sách bút chì cùng sách vở rơi rụng đầy đất, cùng rớt ra theo còn có một đống bi nhỏ.

Khoé miệng Giang Quả Quả hơi cứng đờ một chút, nuốt xuống lời chuẩn bị nói, nhanh chóng chạy đến bên cạnh cặp sách, vùi đầu nhặt.

Ông cụ Giang không thể hiểu được.

Sao đột nhiên lại thành thật như thế?

Lại giương mắt, Giang Nguyên cùng Giang Kỳ cũng đã trở lại.

Giang Nguyên ở bên ngoài đẩy xe đạp của Ninh Kiều đến dưới mái hiên, lại vào nhà cầm miếng vải che lại kín mít: “Chị dâu nhỏ, bọn họ nói đêm nay trời sẽ mưa.”

Giang Kỳ vào nhà đi thẳng vào phòng bếp, cầm lấy nồi to nói: “Chị dâu nhỏ, buổi tối chị muốn ăn gì? Em làm cho chị!”

Tuy ông cụ Giang quen nhìn mưa gió hơn nửa đời người, giờ phút này cũng không khỏi ngây ngẩn cả người.

Cháu trai cháu gái ông cụ nuôi mấy năm, bị Giang Hành dạy dỗ mấy tháng trở nên thành thật một chút, ông cụ nhận. Nhưng không nghĩ tới, vợ của Giang Hành, dùng một ngày khiến bọn họ ngoan ngoãn phục tùng….

Trong khoảng thời gian ngắn, trên khuôn mặt già nua của ông cụ xuất hiện vẻ hoài nghi nhân sinh.

————————————

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-81.html.]

Ninh Kiều còn chưa ở nhà một mình bao lâu, trong nhà đã trở nên náo nhiệt.

Ba đứa trẻ vừa trở về nhà, đã bị ông cụ bắt ngồi vào bàn làm bài tập.

Giang Kỳ là người duy nhất thuận lợi trốn đi, bởi vì Giang kỳ xách theo nồi, nói rằng mình phải nấu cơm cho chị dâu nhỏ. Nhìn biểu cảm khoe khoang của anh ba, Giang Quả Quả hâm mộ muốn chết, cho nên nói, làm người vẫn nên có một chuyên môn. Có tay nghề nấu nướng, đều không cần làm bài tập.

Ông cụ Giang khoe khoang ở trước mặt cháu dâu một chút, cuối cùng tìm về được một chút uy nghiêm khi làm ông nội. Sau khi Giang Nguyên và Giang Quả Quả ngồi xuống làm bài tập, ông cụ về phòng đơn giản sắp xếp quần áo, chuẩn bị hành lý cho ngày mai.

Nhìn biểu cảm kiêu ngạo như con nít của ông nội, Ninh Kiều đứng ở ngoài phòng của hai đứa nhỏ, nhìn lướt qua.

Giang Quả Quả nằm gục trên bàn sách, bút chì vẽ từng cái vòng tròn trên sổ ghi chép, lại chấm hai cái dấu chấm, ngay sau đó tới tinh thần, bắt đầu vui vẻ vẽ heo con. Nhìn kỹ, thật đúng là ra dáng ra hình.

Giang Nguyên cũng ở ngồi trên bàn sách, thiếu niên rất có chủ kiến, nói không học tập thì thật sự không học tập, mặc dù vì phòng ngừa ông nội lải nhải mà cầm sách vở, nhưng trên thực tế, là cầm ngược.

Ngầm chứng minh bản thân là đứa trẻ có cốt khí.

Ninh Kiều không quản, bước chân thực nhẹ mà xoay người rời đi.

Nhưng lỗ tai của Giang Nguyên thính, quay đầu liền thấy bóng dáng của chị dâu nhỏ.

Giang Nguyên chán nản mà đặt sách xuống.

Chị dâu nhỏ nhất định rất thất vọng về mình.

Nhưng mà, Giang Nguyên vốn không thích học tập, hiện tại còn phải học nội dung y hệt kiếp trước.

Quả thực là quá mệt mỏi!

Lúc Giang Hành về nhà, trong phòng bếp đã bay ra mùi hương.

Giang Kỳ yêu thích xuống bếp, không hề chê mệt, đặc biệt là khi anh hai và em út đang đau khổ học tập, thậm chí Giang Kỳ còn cảm thấy bản thân là người may mắn duy nhất trong nhà họ Giang.

“Anh cả!” Giang Kỳ vươn đầu, hô một tiếng.

“Chị dâu nhỏ đâu?” Giang Hành hỏi.

Giang Kỳ chỉ vào phòng khách: “Ở đằng kia!”

Loading...