Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 76

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:36:02
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Hồng Cẩm tới gần nói: “Trên đảo có cửa hàng chuyên sửa xe đạp, tay nghề rất tốt.”

Đây vẫn là lần đầu tiên Ninh Kiều gặp nam chính.

Tầm mắt lướt qua, cô thấy cửa phòng hơi hé, Tô Thanh Thời đang ở trong nhà nhìn cô đầy chế giễu.

Trong nháy mắt, Ninh Kiều hiểu rõ mọi chuyện.

“Tôi không biết đường.” Ninh Kiều nói, “Anh sửa xong lại đưa về là được.”

Người trong khu người nhà đều tỏ vẻ khó hiểu.

Phó doanh trưởng Đường xác thật là người có tiếng hiền lành, nhưng cô dâu mới nhà họ Giang sai người ta như lẽ đương nhiên như thế thì có chút quá mức.

Ninh Kiều hỏi anh ta: “Không nên sao?”

Đường Hồng Cẩm cũng sửng sốt một chút, anh ta có trực giác Ninh Kiều đã biết chút gì đó.

Nhưng rất nhanh anh ta liền bình tĩnh, nghe nói cô dâu mới đến ở khu người nhà là người nũng nịu, không phải người đanh đá.

Không đến mức làm lớn chuyện này.

“Đương nhiên. Xin lỗi, ngày đó là tôi đóng mấy cái đinh để làm thêm mấy dây phơi đồ, không cẩn thận để rơi đinh, hại lốp xe của cô bị thủng.” Đường Hồng Cẩm thẳng thắn thành khẩn nói.

Lúc này mọi người trong khu người nhà mới hiểu ra.

“Sửa được thì thôi.” Ninh Kiều nói, “Làm phiền vợ anh sau này cẩn thận một chút.”

Đường Hồng Cẩm giải thích: “Không phải, là ——”

“Là anh làm.” Ninh Kiều nhìn chăm chú vào Đường Hồng Cẩm, nhẹ nhàng bâng quơ nói, “Tôi thiếu chút nữa nói sai rồi.”

Đến lúc này, mấy thím trong khu người nhà đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Vẻ mặt của Đường Hồng Cẩm xấu hổ.

Lần trước anh ta bị thương, cánh tay vẫn còn băng bó, hành động không tiện, nhưng đối phương đã buông tay, ném xe đạp cho anh ta.

Đáng lý Tô Thanh Thời đều nghe thấy được, nhưng lại không phủ nhận, ngược lại lộ ra vẻ mặt châm chọc.

Giống như đang châm chọc chồng cô ta một hai phải tiếp tay làm việc xấu.

Sau một lúc lâu, Tô Thanh Thời đóng cửa phòng lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-76.html.]

Đường Hồng Cẩm đẩy xe đạp đến cửa hàng sửa chữa.

Ninh Kiều trở về nhà hấp sủi cảo ăn, trong thời gian chờ cho sủi cảo chín cô pha nước chấm theo cách chị Tú Lan chỉ, hỏi chị ấy cô pha có đúng không.

Bây giờ chị Tú Lan làm gì còn tâm trạng lo lắng nước chấm sủi cảo, chị ấy ước gì dưa này có thể làm cho bọn họ ăn đến càng kịch liệt chút.

Từng miếng sủi cảo béo ụ da mỏng nhiều nhân được gắp ra, trắng trẻo mập mạp, cô ngồi vào bàn ăn từng miếng.

Tất cả khôi phục như thường, như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chỉ có mấy gia đình quân nhân trong khu người nhà lại chẳng hiểu ra sao.

Hai vợ chồng họ không có phủ nhận, liền chứng minh, chuyện lốp xe đạp bị xì hơi thật sự có liên quan đến nhà họ Đường bọn họ.

Nhưng đây vẫn là cô dâu mới nhà họ Giang tự mình hỏi ra đáp án.

Nếu cô không hỏi, chẳng lẽ bọn họ cũng không nhắc tới? Hơn nữa, không cẩn thận để rơi đinh, thế sao có thể đ.â.m sâu vào lốp xe được? Dấu vết xì lốp xe kia, vừa thấy đã biết là bị người ta cố tình gây ra.

Cứ cảm thấy việc này không thể hiểu được, thật sự khác thường.

———————————

Tất cả mọi người trong đoàn nhìn ra được, sáng sớm hôm nay, tâm trạng của Gianh Hành rất tốt.

Ngày thường doanh trưởng Giang ít khi nói cười, lúc này ngay cả ăn cơm ở nhà ăn cũng cười. Mấy tiểu binh ngầm nghị luận, ngày xưa luyện binh, cả khuôn mặt của doanh trưởng Giang đen lại, là có tiếng không gần gũi với ai. Nhưng hôm nay thì khác, Lưu Hiểu Võ bị tiêu chảy, anh thế mà còn quan tâm an ủi vài câu, chắc chắn là công lao của chị dâu!

Mấy tiểu binh lo nói chuyện, lại không biết, mặc dù bọn họ cố ý nhỏ giọng, nhưng vẫn bị doanh trưởng Giang nghe được.

Nhưng Giang Hành không mở miệng ngăn lại.

Bởi vì những gì bọn họ nói đều là lời nói thật.

Chỉ cần nghĩ đến vợ anh còn ở nhà chờ anh về, tâm trạng anh liền trở nên lâng lâng.

Hạ Vĩnh Ngôn còn nhớ rất rõ, mấy ngày trước, đồng chí Giang Hành dùng vẻ mặt lãnh đạm mà nói hôn ước từ bé này là mù cưới câm gả.

Đã nói là mù cưới câm gả, sao đột nhiên lại trở nên tình đầu ý hợp thế kia?

“Vợ của cậu —— thế nào?” Hạ Vĩnh Ngôn ngồi sát, nhỏ giọng hỏi.

“Tốt.” Khoé môi Giang Hành cong lên.

“Tốt như thế nào?” Hạ Vĩnh Ngôn hỏi.

Nhưng anh lười phản ứng, chỉ bình tĩnh mà nói: “Chờ cậu kết hôn sẽ biết.”

Loading...