Chờ đến lúc hai đứa nhỏ đến, người chờ xem náo nhiệt chế giễu càng nhiều, mọi người nhận định vợ của phó doanh trưởng Đường sẽ làm ồn ào, nhưng hai đứa nhỏ lại như mặt trời nhỏ ấm áp, dần dần hoà tan trái tim lạnh giá của Tô Thanh Thời.
Trong giấc mơ kia, Ninh Kiều sốt cao đến mơ hồ như lọt trong sương mù, cũng không quá chú ý đến cốt truyện không liên quan đến mình.
Bây giờ nghĩ lại, tất cả diễn biến trong cốt truyện đều vì chữa khỏi bóng ma thời thơ ấu của Tô Thanh Thời, chữa khỏi trái tim vỡ nát của cô ta.
Nhưng Ninh Kiều không hiểu, vậy thì có liên quan gì đến cô?
Tô Thanh Thời có tuổi thơ bất hạnh, nhưng cũng không phải do Ninh Kiều tạo thành. Rõ ràng cô rất yêu đời, đang êm đẹp lại bị kéo đi làm đối chiếu tổ, ngay cả nữ chính cố ý chỉ sai đường hại cô lạc đường trên hải đảo đều là tình huống khôi hài cho người ta bật cười, đơn giản là nữ chính yêu ghét rõ ràng, không làm ra vẻ.
Rất thái quá.
Ninh Kiều vừa suy nghĩ cốt truyện, vừa trở lại khu người nhà.
Tại thời gian này, gia đình quân nhân nhàn rỗi không có việc gì làm nên đều tụ tập trong sân nói chuyện phiếm.
Ninh Kiều cũng rảnh rỗi, có thể sờ thử xe đạp của cô.
Mấy thím trong khu người nhà thấy dáng vẻ hớn hở hứng thú với xe đạp như trẻ con của cô, cười không ngừng.
Biết Ninh Kiều không biết chạy, chị Tú Lan đến gần dạy cho cô, hai tay nắm tay lái, cho cô đạp.
Nhưng khi nắm c.h.ặ.t t.a.y lái, chị Tú Lan phát hiện bánh xe không ổn.
“Xe đạp này bị xì hơi rồi?”
“Bánh xe mềm như vậy, chắc chắn là xì hơi.”
Người trong khu người nhà đều tốt bụng, tiến lên giúp cô kiểm tra.
Thím Ngô ngồi xổm xuống, dùng tay sờ bánh xe: “Ôi chao, đây là bị người khác đ.â.m hai cái đinh!”
Ninh Kiều cũng vội vàng ngồi xổm xuống.
Lốp xe sau của xe đạp, có dấu vết bị đinh đ.â.m xì hơi rất rõ ràng.
“Xe đẹp xinh đẹp biết bao nhiêu, ai lại có lòng dạ hiểm độc trực tiếp đ.â.m thủng lốp xe thế này?”
“Trong khu người nhà của chúng ta còn có loại người này sao? Quá thiếu đạo đức!”
“Không chịu được người ta sống tốt sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-75.html.]
“Nếu vợ của Tiểu Giang không biết mà đạp xe, nói không chừng sẽ bị té đấy.”
Mỗi người một lời.
Nghe thấy động tĩnh, cửa nhà Tô Thanh Thời vốn dĩ khép hờ, hiện tại lại nhẹ nhàng đóng lại.
Đường Hồng Cẩm đi làm nhiệm vụ bị thương, tổ chức phê chuẩn cho anh ta nghỉ bệnh một đoạn thời gian, sáng sớm, mẹ anh ta ra cửa mua đồ ăn, trong nhà cũng chỉ còn lại anh ta với vợ.
“Thanh Thời, có phải em làm hay không?” Đường Hồng Cẩm hỏi.
“Sợ cái gì?” Tô Thanh Thời nhìn người trước mắt lặng yên đóng cửa, cười như không cười mà nâng mắt lên, “Chỉ đùa thôi thôi.”
Trong lòng Đường Hồng Cẩm trầm xuống.
Một chiếc xe đạp mà thôi, quan quân cùng người nhà tích cóp một đoạn thời gian, cũng không phải không mua nổi, nhưng đối với đại đa số gia đình mà nói, xác thật là xa xỉ.
Trong khu người nhà, mỗi người đều có tâm tư của chính mình. Hận không thể chê cười người khác, là nhân tính cho phép, nhưng dám ra tay đ.â.m lốp xe của người ta, chỉ sợ chỉ có Tô Thanh Thời.
Những người khác không có can đảm như vậy.
Đường Hồng Cẩm lắc đầu: “Em thật là ——”
“Thật là cái gì?” Tô Thanh Thời nhướng mày.
Đường Hồng Cẩm giơ tay muốn xoa đầu Tô Thanh Thời, lại bị cô ta tránh đi: “Quá tuỳ hứng.”
Vừa dứt lời, anh ta đứng dậy muốn đi ra ngoài.
Tô Thanh Thời xa cách hỏi: “Anh đi đâu?”
“Tốt xấu gì cũng là xe đạp mới, chúng ta vẫn phải gánh vác trách nhiệm.” Đường Hồng Cẩm nói, “Không sao, anh ra mặt là được.”
Tô Thanh Thời biết từ trước đến nay Đường Hồng Cẩm là người có trách nhiệm.
Tuy bao dung, chiều chuộng cô ta vô điều kiện nhưng trên phương diện phân rõ phải trái lại rất kiên định.
“Nhưng Thanh Thời, lần sau em có thể đừng làm như vậy được không? Mọi người đều sống trong cùng một khu nhà, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, anh rất khó xử.”
Mặt Tô Thanh Thời không có cảm xúc mà nhìn sắc mặt bất đắc dĩ của anh ta.
Lúc Đường Hồng Cẩm ra sân nhỏ, Ninh Kiều đang sầu não nhìn chằm chằm xe đạp.