Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 74

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:34:28
Lượt xem: 10

Nhớ tới dế, con nhện gì đó, khoé miệng Ninh Kiều giật một chút.

“Không được!” Giang Quả Quả tức giận nói, “Chị dâu nhỏ sẽ sợ hãi!”

Trải qua một cuộc thương lượng, ba đứa trẻ từ bỏ ý định bắt dế.

Giang Quả Quả vô tâm không phổi mà vui sướng, xoay người muốn ra cửa.

“Chờ một chút.” Ninh Kiều nhẹ giọng nói.

Giang Quả Quả quay đầu lại, tò mò mà nhìn cô.

Ninh Kiều vẫy tay: “Lại đây, chị chải tóc lại cho em.”

Giang Quả Quả trực tiếp đứng ngây người ra.

Chờ lấy lại tinh thần, cô bé nhanh chóng chạy trở về phòng lấy lược, bước chân nhẹ nhàng nhảy nhót, vẻ mặt được cưng chiều mà sợ hãi.

Ninh Kiều cầm lược, yên lặng mà thở dài một hơi.

Cô vẫn không nhịn được.

———————————

Giang Quả Quả học ở trường tiểu học của quân khu, Giang Nguyên và Giang Kỳ đã học cấp 2.

Ngày thường không trốn học thì bọn họ đều cùng nhau ra ngoài, đi vài dặm đường, đưa Quả Quả đến trường tiểu học trước, Giang Nguyên và Giang Kỳ lại chậm rãi dạo bước đến trường của mình.

Bọn họ thảnh thơi đi đường, hoa nhỏ ven đường đều có thể ngắm nửa ngày. Không sợ đến trễ, chỉ cần đi học, giáo viên sẽ không tố giác bọn họ với anh cả.

Nhưng hôm nay, không khí không được vui vẻ như ngày xưa.

Bởi vì toàn bộ hành trình, chị dâu nhỏ đều đang thúc giục bọn họ đi nhanh một chút.

Mỗi khi bọn họ bắt đầu trì hoãn, Ninh Kiều bắt đầu sâu kín thúc giục, một người đứng ở phía sau, giống như là ở đuổi dê.

Ba người bọn họ đột nhiên biến thành “đàn dê”, quá mất mặt.

Phần lớn người trên hải đảo đều quen biết bọn họ, vì không để người khác chê cười, từng người đều bước nhanh hơn.

Bước chân của Giang Quả Quả như bay, mỗi khi tình cờ gặp bạn học, vẻ mặt cô bé kiêu căng, giả bộ vô thức mà chuyển đầu sang trái phải.

Đây là b.í.m tóc mà chị dâu nhỏ mới thắt cho cô bé, xinh đẹp chưa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-74.html.]

Chờ đến khi đưa Giang Quả Quả đến cổng trường, xem như Ninh Kiều đã hoàn thành nhiệm vụ, bởi vì Giang Nguyên và Gianh Kỳ nói trường cấp hai cách khá xa, vừa đi vừa về cô sẽ chịu không nổi.

“Đi học nên chú ý nghe giảng, không thể ngủ trộm.” Ninh Kiều nói với Giang Quả Quả.

Giang Quả Quả gãi gãi cái ót.

Thật ra cô bé chưa bao giờ ngủ trộm, đều là ngủ công khai, quang minh chính đại.

Giang Kỳ che miệng cười trộm.

“Còn em, không được nắm tóc bạn nữ.” Ninh Kiều nói với Giang Kỳ.

Giang Kỳ trợn tròn đôi mắt.

Là anh cả nói với chị dâu nhỏ sao?

“Còn có em.” Ninh Kiều lại quay đầu nhìn Giang Nguyên, “Đừng đánh nhau.”

Ba người bọn họ lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Sao cái gì chị dâu nhỏ cũng biết? Nhưng mà mấy lời nhắc nhở như vậy, bọn họ đã lâu không nghe được, rất ấm áp, bọn họ nhận hết.

Giang Nguyên, Giang Kỳ và Giang Quả Quả gật đầu như giã tỏi, vỗ n.g.ự.c hứa sẽ nghe lời, vui vẻ xoay người, người nào đến trường người ấy.

Nhìn theo bóng của bọn họ, Ninh Kiều ảo não mà sụp khuôn mặt nhỏ.

Cô lại không cẩn thận, quản nhiều……

———————————————

Sau khi đưa mấy đứa em đến trường, một mình Ninh Kiều trở về khu người nhà.

Đoạn đường từ trường tiểu học của quân khu về đến khu người nhà có vài đoạn đường nhỏ rẽ trái rẽ phải, cô chỉ nhớ mang máng, để đảm bảo cô đi hỏi người qua đường.

Người trên hải đảo đều rất nhiệt tình, chỉ kém trực tiếp đưa cô về khu người nhà.

Lúc này, Ninh Kiều không khỏi nhớ tới ngày đó gặp được Tô Thanh Thời.

Vì sao cô ta lại chỉ sai đường?

Là nữ chính của truyện, Tô Thanh Thời là người lạnh lùng. Cô ta coi thường tất cả mọi thứ xung quanh, dù là người nhà của cô ta, hay là đối mặt với chồng và mẹ chồng, đều chưa bao giờ thể hiện ra thiện ý ôn hoà. Cũng đúng là vì như thế, tình yêu của nam chính Đường Hồng Cẩm dành cho cô ta có vẻ càng thêm tình thâm nghĩa trọng.

Trước mắt cốt truyện tạm thời chỉ tiến hành đến Tô Thanh Thời cùng Đường Hồng Cẩm kết hôn, chưa thành lập được cảm tình, nhưng qua một thời gian nữa, giữa bọn họ sẽ xuất hiện một ít biến cố. Anh rể của Đường Hồng Cẩm ngoài ý muốn qua đời, lưu lại một cặp trai gái, Đường Hồng Cẩm tốt bụng, không nhìn được hai đứa trẻ chịu khổ, nên quyết định nhận nuôi.

Loading...