Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 70

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:34:20
Lượt xem: 11

“Không thêm nước sao?” Ninh Kiều hỏi.

“Không cần, canh hầm với dừa nguyên chất thì càng đậm vị.”

Đời trước khi học cách hầm canh gà bồi bổ cho Ninh Kiều, anh thử qua rất nhiều cách, cuối cùng phát hiện cô vẫn thích cách đầu tiên nhất. Cũng từ khi đó Giang Hành mới biết được, cô ăn ngon uống tốt từ nhỏ nên rất kén chọn, vừa nếm là phát hiện ra vấn đề, nhưng vì không muốn đả kích anh nên mới không chủ động nhắc tới.

“Vậy hả?” Ninh Kiều nghiêng đầu xem xét.

Giang Hành nhẹ nhàng nói: “Em ra ngoài nghỉ ngơi trước đi, phòng bếp có nhiều khói quá.”

Giang Quả Quả phụ trách dẫn Ninh Kiều ra ngoài.

Trong phòng bếp truyền đến từng tiếng bùm bùm, thật ra ba anh em họ cũng không quá am hiểu xuống bếp, nên truyền ra động tĩnh rất lớn.

Cuộc sống trong khu người nhà quân khu rất nhạt nhẽo, hầu như không có gì mới mẻ.

Nhưng lúc này, quân nhân cùng người thân của họ lại cảm thấy vô cùng mới mẻ.

Nhà doanh trưởng Giang thế mà vớt về một đống hải sản, bảo phải làm hải sản ăn.

“Hải sản thì có gì mà ngon? Mấy thứ quỷ này chúng ta thấy cả ngày, còn có thể có gì mới mẻ?”

“Nghe nói còn có canh gà mái già cùng thịt kho tàu……”

“Xem qua cửa sổ kia, có thể thấy phòng bếp nhà bọn họ, thật đúng là doanh trưởng Giang cùng hai đứa em trai nấu ăn.”

“Nào có đàn ông xuống bếp? Hỏi hết khu người nhà cũng chưa nghe nói qua.”

“Thịt gà, thịt heo, nguyên liệu tốt như vậy, nhưng đừng lãng phí!”

Tuy thịt kia không phải mua bằng phiếu thịt nhà mình, nhưng mấy hộ gia đình quân nhân đau lòng hỏng rồi.

Sợ doanh trưởng Giang với hai đứa em trai tay chân thô kệch làm lãng phí thịt.

Nhưng mà, khi bọn họ mồm năm miệng mười nói, nhà doanh trưởng Giang truyền tới hương thơm ngào ngạt.

Có mùi hải sản, còn kèm theo mùi thịt.

Mấy thím tiến lên phía trước vài bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-70.html.]

“Bọn họ thật sự làm được?”

“Đi xem thử.”

Người nhà họ Giang bận rộn qua lại, cuối cùng cũng lên bàn thưởng thức bữa tối.

Giang Nguyên, Giang Kỳ và Giang Quả Quả ngồi vào vị trí của mình, tranh nhau muốn chị dâu nhỏ ngồi bên cạnh bọn họ.

Nhưng bọn họ không thể tranh lại anh cả.

Giang Hành di chuyển băng ghế sang bên cạnh mình: “Ninh Kiều, em ngồi đây đi.”

Có hai thím quá tò mò bèn sang gõ cửa nhà bọn họ xem họ có thể chế biến ra cái gì mới mẻ.

Vừa tiến vào, cả phòng đều hiếm lạ, hai người cũng không biết nên xem nơi nào.

Ninh Kiều thành miếng bánh ngon.

Nhấc đũa lên, nhìn một bàn đồ ăn rực rỡ muôn màu cô không biết nên bắt đầu từ đâu, các em trai em gái trực tiếp lựa chọn giúp cô.

Ở hải đảo, tôm tích cũng không quý giá, tuy lúc mới vừa vớt lên thì tươi sống nhảy nhót tung tăng, nhưng không có mấy người sẽ mang về nhà, mà là trực tiếp ném về biển rộng, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

Đời trước ba người họ cũng như thế, cho đến một lần, chị dâu nhỏ của bọn họ nghiên cứu nhiều cách làm hải sản, tuỳ ý thử xem, thế mà thành công.

Tôm tích ướp qua tỏi nhuyễn xào lên, cả hai đều màu vàng kim, chất thịt săn chắc, không mềm chút nào. Cua biển hấp thịt thì nhiều thật, lại chẳng có hương vị gì, nhưng có nước chấm của Giang Nguyên chế biến thì khác, dùng d.a.o cạy mở xác cua, thịt cua phì nộn chấm qua nước chấm, hương vị lập tức trở nên phong phú.

Này đó đều là hải sản mà ba đứa nhỏ thích nhất, nhưng bây giờ, bọn họ như hiến vật quý mà kẹp cho vào trong chén của Ninh Kiều.

Giang Kỳ nói: “Còn có canh nghêu sò nữa, em múc cho chị dâu nhỏ một chén nhé!”

“Từ từ!” Giang Quả Quả lắc đầu, “Ăn canh gà hầm nước dừa đã.”

Ninh Kiều là một thành viên mới tinh trong nhà, cũng là vị khách từ xa đến.

Bọn họ hoan nghênh cô, chăm sóc cô rất tốt.

Ăn hải sản phải bỏ xác, mọi người cũng không ngại dơ tay, lột đến thích thú. Thời gian hầm canh gà rất lâu, chén đầu tiên dành cho Ninh Kiều. Còn thịt kho tàu, món này khó hơn một chút, nhưng dưới sự đồng ý của anh cả, Giang Nguyên cùng Giang Kỳ cho vào không ít gia vị, lúc thắng nước màu càng không tiếc đường trắng, nước sốt phủ lấy thịt ba rọi nửa nạc nữa mỡ, vào miệng là tan, mùi vị này quả thực là không biết dùng lời nào để diễn tả.

Phần lớn đồ ăn đều do Giang Kỳ nấu, Giang Kỳ nhìn chị dâu nhỏ ăn ngon lành, kiêu ngạo nói: “Chị dâu nhỏ, tay nghề này của em có phải có thể đủ làm đầu bếp rồi đúng không!”

Loading...