Gả thì gả, nhưng cô còn chưa chuẩn bị tâm lý ở cùng phòng với Giang Hành, chỉ có thể đi một bước xem một bước, cố gắng giãy giụa chốc lát.
Xem như đã sắp xếp xong.
Hiện tại điều Ninh Kiều mong đợi nhất là được lái chiếc xe đạp mới toanh lấp lánh của mình.
“Đồng chí Ninh có nhà không?”
“Vợ Tiểu Giang ơi!”
“Có cần phụ giúp gì không?”
Bên ngoài sân truyền tới tiếng vang.
Ninh Kiều thả lại chiếc chìa khoá vừa mới cầm lên, vội vàng đi ra ngoài mở cửa.
Là Lạc Thư Lan cùng vài thím trong khu người nhà tới.
Lạc Thư Lan giải thích, khu người nhà mới có cô dâu mới, mấy thím đều nghĩ qua xem có gì cần phụ giúp hay không, thuận tiện còn mang theo một ít đồ ăn.
“Đây là khoai lang đỏ phơi khô của thôn chúng tôi, vài ngày trước Khẩu Tử nhà chúng tôi về quê thăm người thân mang về.” Một thím tươi cười giản dị nói, lại hơi khó xử, “Chỉ là hơi cứng chút, không biết cô gái thành phố như cô có ăn quen không nữa.”
Vốn dĩ Ninh Kiều ngại nhận, nghe nói thế, liền nhận lấy, nếm thử một miếng.
“Thơm quá.” Mắt Ninh Kiều sáng lên, ăn đến có tư có vị, cười tủm tỉm nói, “Ngày thường mẹ tôi cũng sẽ mua mấy món này cho tôi ăn vật, nhưng không ngon như khoai lang này của thím.”
Thím ấy còn sợ cô ghét bỏ, lúc này lập tức vui vẻ nói, “Đương nhiên đồ mua sẽ khác, khoai của chúng tôi đều là phơi cho người nhà ăn, chọn khoai ngon, ngọt, phơi rất lâu, mỗi ngày đều trở qua trở lại dưới ánh mắt trời.”
“Thích ăn thì ăn nhiều một chút, đừng khách sáo với thím. Trong khu người nhà của chúng ta đều là như thế, dù là nhà ai trở về thăm người thân, lúc quay lại đều mang theo một đống đồ ăn trở về chia cho mọi người.”
Chỉ chốc lát sau, trên tay Ninh Kiều lại có vài miếng khoai lang đỏ khô, thím ấy còn nhiệt tình mà cho cô cả túi.
“Cứ việc ăn, ăn hết thì chỗ thím còn nữa.”
“Vợ Tiểu Giang à, đây là sủi cảo tự tay tôi gói, buổi tối các người nấu lên nếm thử.” Một người khác nói, đưa mâm sủi cảo cho Ninh Kiều, lại chỉ về phía cách đó không xa, “Tôi tên Vương Tú Lan, nhà ở bên đó, là vợ của Đào Vĩnh Thọ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-65.html.]
“Cảm ơn chị Tú Lan.” Ninh Kiều cầm mâm, “Này cũng quá nhiều.”
“Trong nhà cô nhiều người, bọn nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn, tôi còn sợ không đủ ăn.” Vương Tú Lan tươi cười đầy mặt, “Tiểu Nguyên nhà các người rất kén ăn, để tôi chỉ cho cô chế biến nước chấm này, ngon lắm.”
Cô gái nhỏ cười ngọt ngào, lại thoải mái hào phóng, mấy thím thấy đã thích, mồm năm miệng mười mà nói, hận không thể truyền thụ toàn bộ tâm đắc nhiều năm nấu ăn của mình cho cô.
Mấy thím biết sinh sống, nghiên cứu làm như thế nào để dùng ít dầu nhất, chế biến ra món mỹ vị nhất. Ninh Kiều rất hứng thú nghe, chỉ kém lấy bút ghi lại.
Dần dần, mấy thím cũng phát hiện ra một ít manh mối.
Thoạt nhìn, Ninh Kiều thật sự không rành bếp núc.
“Cô không biết nấu ăn à?”
Ninh Kiều thẹn thùng mà lắc đầu.
“Không biết nấu ăn? Vậy tối hôm nay các người ăn cái gì?”
“Phải học đi, chưa từng nghe qua sau khi kết hôn còn ăn ở nhà ăn cả ngày.”
“Đàn ông trong nhà với bọn nhỏ về nhà chỉ ngóng trông được ăn một ngụm cơm nóng hổi, đồ ăn nhà ăn có ngon đến đâu thì ăn nhiều cũng ngán, cô phải chế biến ra mấy món phong phú hơn.”
“Nấu cơm chính là như vậy đó, nấu mấy ngày là biết ngay thôi.”
Mấy thím cảm thấy cô gái này thật đáng thương, mới vừa gả vào đã phải chăm sóc cho nhiều đứa trẻ, bọn nhỏ nghịch ngợm ngay cả anh cả của tụi nó cũng không quản lý nổi, càng đừng nói đến người chị dâu trẻ tuổi như cô. Ngày tháng tương lai không dễ sống, nhắc nhở cô nhiều hơn cũng coi như giúp cô nhanh chóng thích ứng thân phận.
Bên này họ còn đang khuyên nhủ Ninh Kiều thì ngoài cửa truyền đến tiếng chạy vội.
Trên tay Giang Quả Quả xách theo một miếng thịt: “Chị dâu nhỏ, đây là thịt ba chỉ tốt nhất!”
“Anh hai với anh ba còn đang trên đường về, mang về rất nhiều hải sản. Em lại đi hái dừa, chờ anh cả mua gà mái già về là có thể hầm canh rồi.”
Ở hải đảo, thứ không thiếu chính là hải sản.
Trong bụng mọi người đều thiếu nước luộc, bởi vậy cũng không tranh giành hải sản tươi sống ở bãi biển.
Nhưng một miếng thịt cùng gà mái già thì khác, mặc dù gia đình quân nhân có tiền trợ cấp không thấp cũng không có khả năng ăn thoải mái như thế, mọi người đều từng chịu khổ mới có ngày hôm nay, cần phải tính toán tỉ mỉ.