Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 62

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:33:32
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Hành mặc một thân quân phục, đến đón dâu.

Ninh Kiều được Lạc Thư Lan cùng Tưởng Bội Dung đỡ, đi đến cạnh cửa.

Từ rất xa, ánh mắt của Giang Hành đã chuyên chú mà nhìn chằm chằm về phương hướng của Ninh Kiều.

Một tiếng “Phanh” vang lên.

Là một đứa nhỏ bỏ pháo vào trong bình nhỏ, cái chai nổ tung theo tiếng vang.

Ninh Kiều bị hoảng sợ, khuôn mặt nhỏ đều trắng một chút.

Quá nguy hiểm!

Tiếng pháo đón dâu vang lên hết đợt này đến đợt khác.

Giang Hành ngoái đầu nhìn lại, liếc bóng hình nhỏ xinh đang nhút nhát sợ sệt mà nhìn về phía anh một cái.

Xa nhau một đời, cuối cùng cũng lần nữa trở lại thời khắc này.

Giang Hành thề, đời này nhất định sẽ bảo vệ cô thật tốt.

———————————

Ngày này là ngày náo nhiệt nhất của khu người nhà trong những năm gần đây.

Lần trước lúc Tô Thanh Thời gả đến, nghe nói tự cô ta không muốn nên nhà họ Đường chỉ vô cùng đơn giản mà phát chút kẹo mừng, cũng không tổ chức hôn lễ quá mức long trọng.

Khi đón dâu, Ninh Trí Bình cùng Ninh Dương khiêng từng rương hành lý vào nhà họ Giang, bên cạnh còn có không ít đồng chí được Lạc Thư Lan mời tới đóng vai người nhà mẹ đẻ Ninh Kiều.

Xe đạp đương nhiên là phải đẩy qua, tối hôm qua những người trong khu người nhà không thấy chiếc xe cảm thán thoạt nhìn liền biết cô dâu của doanh trưởng Giang được nuông chiều từ bé, nhà mẹ đẻ của cô không để cô thiếu thứ gì, ngoài máy may nhất thời không mua được, còn lại ba động một vang đều đầy đủ!

Đồng chí đấy xe đạp, vui tươi hớn hở vẫy tay về phía mọi người, như thể chiếc xe là của anh ta vậy.

Chỉ là, đẩy được vài bước, anh ta có chút kinh ngạc, dùng sức đè đầu xe xuống.

“Làm sao vậy?”

“Kỳ quái, cứ có cảm giác lốp xe này như là thiếu hơi.”

“Không thể nào, xe mới mua, chắc chắn là phải đầy hơi chứ!”

Hai đồng chí còn đang nghiên cứu xe đạp, nhưng cũng không có ai chú ý hai người.

Mọi người dồn hết sự chú ý về phía cô dâu chú rể của ngày hôm nay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-62.html.]

Vẻ ngoài của cô dâu mới kiều tiếu, cũng không biết là vì thẹn thùng hay vì đánh phấn, mà gương mặt cô hồng hồng.

Cô dâu mới được doanh trưởng Giang đón về nhà, ba anh em theo ở bên cạnh một tấc cũng không rời đi, sự vui vẻ kia, nhất định không phải bởi vì hôm nay không cần đi học.

Sau khi đến cạnh cửa, trái tim Ninh Kiều nhảy lên thình thịch thình thịch.

Ninh Kiều quay đầu lại dõi theo bóng dáng của cha và anh trai mình.

Bọn họ cười một cách vui mừng.

Trái tim Ninh Kiều bình tĩnh lại, đang chuẩn bị bước qua ngạch cửa, đột nhiên, Giang Hành duỗi tay về phía cô.

Ngay khi Ninh Kiều do dự, Gianh Hành đã nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay trắng nõn mảnh khảnh của cô.

Đầu ngón tay của cô lạnh lạnh.

Giang Hành dắt tay cô bước vào nhà.

Ninh Kiều cúi đầu nhìn bàn tay bị nắm chặt của mình, hàng mi dài run rẩy.

———————————

Ở bộ đội, kết hôn cũng có lưu trình riêng.

Sau khi đón dâu xong, bọn họ sẽ cử hành hôn lễ trong phòng họp bộ đội.

Hai cái bàn ghép vào nhau thành hình vuông, vải đỏ ở trên đã sớm được phủ ngay ngắn, xếp đầy đậu phộng hạt dưa cùng kẹo.

Lãnh đạo cùng các quân nhân khác cùng nhau chứng kiến thời khắc hạnh phúc này, tràn đầy chúc phúc.

Hạ Vĩnh Ngôn còn có việc phải làm.

Hạ Vĩnh Ngôn lấy ra một xấp khăn tay đỏ không biết ông cụ Giang tìm được từ chỗ nào, gói kẹo mừng trên bàn. Phần kẹo mừng này là giữ lại cho các chiến hữu ra ngoài làm nhiệm vụ hoặc về thăm người thân.

Mỗi một viên kẹo mừng, đều ẩn chứa sự ngọt ngào mỹ mãn hạnh phúc, Hạ Vĩnh Ngôn chậm rì rì mà gói, nhịn không được muốn vì bản thân lau một phen nước mắt chua xót.

Trước kia Hạ Vĩnh Ngôn còn chê cười cuộc hôn nhân này của Giang Hành quá thái quá, đối phương là tròn hay dẹp cũng không biết thế mà dám đồng ý kết hôn.

Bây giờ mới thấy, Giang Hành thật may mắn.

Cô vợ kiều tiếu đứng bên cạnh anh, hai tròng mắt oánh nhuận động lòng người, như là biết nói.

Thật là đẹp mắt!

Hạ Vĩnh Ngôn mang vẻ mặt u oán.

Khi nào mới có thể đến phiên anh ta phát kẹo mừng?

Loading...