Đây là thể diện mà lữ trưởng Trình cho ông cụ Giang.
“Trẻ con bây giờ thật hạnh phúc, lữ trưởng Trình muốn con ông ta ngoan ngoãn đi học mà mua cả chiếc xe cho cậu ta!” Ninh Dương sờ vào tay lái, “Con nhớ lúc ấy con không muốn đi học, mẹ nói, muốn học hay không thì tuỳ!”
Sau đó, tự Ninh Dương tỉnh táo lại, cõng cặp sách, tức giận mà đi học.
Chiếc xe đạp mới tinh bóng lưỡng, đầu xe còn được trang trí bằng một đoá hoa hồng to.
Hai cha con không nỡ chạy xe, sợ xe bị cũ, cứ thế mà đẩy xe trở lại khu người nhà của quân khu.
Ninh Kiều chạy chậm ra ngoài liền thấy anh trai khoe khoang mà vỗ vỗ yên xe: “Đẹp đúng không, cho em!”
Nụ cười vui mừng của Ninh Kiều khiến Ninh Trí Bình cảm thấy mỹ mãn.
“Em lên chạy thử xem.” Ninh Dương nói, “Thử một vòng đi.”
“Dạ!” Ninh Kiều dùng sức gật đầu, đôi tay nắm lấy tay lái, “Chạy thế nào hả anh?”
Ninh Dương quên mất em gái không biết lái xe.
Trước nay Ninh Trí Bình cùng Thường Phương Trạch mặc kệ con trai nghịch ngợm, phá phách như thế nào cũng được, nhưng lại rất chăm chút cho con gái, sợ con gái bị thương, sợ thể lực của cô không đủ.
Bởi vậy lái xe đạp là chuyện rất xa xôi đối với Ninh Kiều.
“Anh dạy cho em đi.” Ninh Kiều hưng phấn nói.
Bây giờ đã quá muộn, trong chốc lát sao dạy cho Ninh Kiều kịp?
Ninh Dương lắc đầu: “Không được, té mặt mũi bầm dập thì làm sao?”
“Vậy chiếc xe này thì sao?” Ninh Kiều hỏi.
“Để ngắm.” Ninh Dương nghiêm trang nói, đẩy đẩy em gái, “Ngủ đi, để ngày mai xinh đẹp đi lấy chồng!”
Ninh Kiều không vui, nhẹ giọng vì bản thân tranh thủ cơ hội một phen.
Nhưng lúc này Ninh Dương vô cùng có nguyên tắc, thuận tiện lấy ra cái khoá mới mua, khoá kỹ xe đạp, cất chìa khoá vào trong túi.
“Chờ anh đi rồi, em tự mình học.” Ninh Kiều lẩm bẩm.
“Không được.” Ninh Dương nói, “Mình em không giữ cân bằng được.”
“Em làm được!”
“Ngày mai anh nói với Giang Hành một tiếng, bảo cậu ta nhìn chằm chằm em.”
Ninh Kiều nhỏ giọng oán giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-61.html.]
Nào có người mua xe đạp mà không cho người ta chạy chứ.
Trong khu người nhà, nhóm người nhà quân nhân nghe thấy đối thoại của hai anh em đều cười ra tiếng.
Tô Thanh Thời giặt sạch chăn, đem ra sân phơi.
Mẹ chồng của Tô Thanh Thời chạy ra: “Thanh Thời, sao con giặt chăn? Có mẹ ở đây, cứ để mẹ giặt.”
Biểu cảm của Tô Thanh Thời không chút d.a.o động.
Chỉ khi đi sát vai với mẹ chồng, cô ta quay đầu lại, liếc chiếc xe đạp một cái.
Thì ra cô dâu mới trong khu người nhà, là cô gái trong thành phố nũng nịu mà ngày hôm qua cô ta gặp.
Ngây thơ trong sáng, ôn hoà hiền lành, tốt đẹp, ngay cả ánh mắt cũng trong suốt như thế.
Có xuất thân tốt, đọc qua nhiều sách, được người nhà nuông chiều, có xe đạp giá cao ngất ngưỡng là của hồi môn.
Chiếc xe đạp quý giá như thế, biết bao nhiêu người muốn mà không được, anh trai cô gái kia còn bảo để ngắm là được, chạy sợ té ngã.
Tô Thanh Thời cười ẩn ý một tiếng, xoay người vào nhà.
———————————
Cuối cùng cũng đến ngày kết hôn của Ninh Kiều.
Mới sáng tinh mơ, khu người nhà của quân khu Thanh An đã náo nhiệt vô cùng.
Nhà họ Giang chuẩn bị pháo đốt, bọn nhỏ trong khu người nhà có thể đến tìm Hạ Vĩnh Ngôn lấy. Lấy được pháo đốt các bạn nhỏ cực kỳ thỏa mãn, đặc biệt là động tĩnh vang lên khi đốt pháo, cười càng thêm thoải mái.
Đối với Giang Nguyên, Giang Kỳ cùng Giang Quả Quả mà nói, hôm nay cũng là một ngày đáng mong đợi.
Nghênh đón chị dâu nhỏ vào cửa, sắp được hạnh phúc bên nhau, chỉ cần nghĩ tới thì càng nóng lòng hơn.
Nhóm gia đình quân nhân trong khu người nhà đều bằng lòng dính không khí vui mừng, giúp đỡ phát kẹo mừng.
Miệng bọn nhỏ ăn đến căng phồng, còn vừa ăn vừa nhận cất vào trong túi.
Lãnh đạo bộ đội dành thời gian, tất cả đều góp mặt. Bọn họ đứng cùng ông cụ Giang, cười nhìn khung cảnh vui vẻ trước mặt.
“Chú rể xuất hiện!”
“Mau xem mau xem!”
Ninh Kiều còn ở trong phòng.
Mặc kệ thế nào, kết hôn tóm lại vẫn là hồi hộp.
Lạc Thư Lan cùng Tưởng Bội Dung đến giúp đỡ cùng ngồi ở bên cạnh, cười tủm tỉm nói lời chúc phúc may mắn.