Hạ Vĩnh Ngôn: Hâm mộ, cực kỳ hâm mộ!
Giang Quả Quả lôi kéo tay Ninh Kiều chạy về phía nhà mình: “Chị dâu nhỏ, chúng ta về nhà đi!”
Cô bé phát ra tràn đầy lực lượng, kéo cô chạy nhanh như bay.
Tay Ninh Kiều bị nắm chạy, sự kinh ngạc trên mặt còn chưa kịp thu hồi, mái tóc đen nhánh mềm mại tung bay theo gió.
Ninh Dương còn đang chờ tìm cơ hội chất vấn Giang Hành một phen về việc liên quan đến thân phận của đồng chí La Cầm.
Nhưng mà người ta không chỉ không dừng bước chân, còn lại lần nữa bắt cóc em gái của anh ấy.
Ninh Dương hít sâu một hơi.
Hai ngày trước em rể tương lai còn gọi Ninh Dương bằng “Anh”, Ninh Dương còn rất vui vẻ, nào ngờ em rể chỉ nịnh anh ấy chơi thôi!
Hiện tại ngẫm lại, cậu ta vẫn là cậu ta.
Là kẻ ba bốn tuổi đã có năng lực chọc cho Ninh Dương tức đến phát khóc!
————————————
Căn nhà này có hai tầng, sân nhỏ được quét dọn sạch sẽ xinh đẹp, còn bày hai chiếc ghế nằm, Giang Nguyên cho biết, đây là do anh cả mời thợ mộc trên đảo làm suốt đêm mới thành.
Giang Hành nhớ rõ đời trước, Ninh Kiều muốn để ghế dựa trong sân nhỏ, lúc rảnh rỗi liền ngồi hóng gió, phơi nắng.
Giang Hành tìm người chế tạo ghế, Ninh Kiều rất thích, vui vẻ mà ngồi xuống, có đôi khi em trai em gái đi học, cô liền ngồi đó cả một ngày. Về sau, Giang Hành phát hiện ghế dựa quá cứng, cô ngồi lâu, lưng sẽ mỏi eo sẽ đau, anh bèn hỏi cô có muốn đổi cái khác thoải mái hơn không, Ninh Kiều cười nói không cần đổi, nhưng là có thể thêm một chiếc, sau này bọn họ có thể cùng nhau ngồi trong sân nhỏ nghỉ ngơi.
Kiếp trước sau khi Ninh Kiều qua đời, Giang Hành từng vô số lần ngồi ở trong sân nhỏ một mình.
Ninh Kiều có thể ngồi trong sân nhỏ nghỉ ngơi cả ngày, rời xa người thân, không có bạn bè, nhất định là rất cô đơn.
“Còn có cái đệm mềm mại nga!” Giang Quả Quả nói, “Ngồi ở trên đó thoải mái lắm.”
“Chị dâu nhỏ, chị thử xem.” Giang Kỳ nói.
Phong cảnh trong sân nhỏ rất đẹp, hai chiếc ghế nằm thoạt nhìn cũng khá hợp, vừa thấy là biết rất thoải mái.
Ninh Kiều sờ cái đệm mềm, kỳ quái hỏi: “Chỉ có một cái ghế có đệm mềm thôi sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-59.html.]
“Tôi nhờ dì Văn Mẫn trong khu người nhà làm cho, dì ấy nói không kịp.” Giang Hành nhìn cô, “Có cái đệm cho em.”
Ninh Kiều cảm thấy có chút kỳ lạ.
Anh quá nhiệt tình.
Ninh Kiều tránh ánh mắt của Giang Hành, tiếp tục đi vào bên trong.
Hiển nhiên trong phòng đã được quét dọn sạch sẽ, giống với cổng lớn, góc cạnh phòng khách với phòng bếp đều dáng chữ hỉ đỏ.
Nhà này lớn hơn căn nhà trong quá khứ của Ninh Kiều nhiều.
Ninh Kiều cảm thấy mới mẻ, từ từ di chuyển. Phòng bếp có nồi chén gáo bồn, nhưng không có chai lọ vại bình đựng gia vị, nhưng lại có mấy chén nhỏ đựng một ít muối ăn, đường trắng, vân vân….
Ninh Kiều chỉ xem một cái, liền nghe Giang Hành mở miệng giải thích.
“Ngày thường trong nhà không nấu cơm, mấy thứ này đều là mượn bên nhà chủ nhiệm Bạch.”
“Anh cả nói, đồ ăn ở nhà ăn không hợp khẩu vị của chị dâu nhỏ, chờ chị đến, nhà chúng ta phải tự nấu cơm.” Giang Kỳ nói, “Đến lúc đó chúng ta liền đi mua rất nhiều rất nhiều gia vị, lại nhờ người làm cho cái nồi mới, nhóm lửa cả hai nồi cùng lúc, rất nhanh là có thể ăn cơm!”
Ninh Kiều há hốc mồm.
Trong cốt truyện cũng chưa nói cô phải ở nhà nấu cơm nha!
“Em biết làm tôm to.” Giang Nguyên nói, “Em sẽ vớt chút tôm biển, đến lúc đó chiên cho chị ăn!”
“Mua nhiều dầu chút!” Giang Kỳ gật đầu một cách điên cuồng, “Nhất định rất ngon.”
“Em sẽ đi hái dừa, làm dừa đông lạnh.” Giang Quả Quả nói, “Trước kia chị dâu nhỏ rất thích ăn —— ưm!”
Giang Quả Quả còn chưa nói xong, đã bị anh hai con bé che miệng lại.
Giang Quả Quả trừng lớn đôi mắt, cứu vãn: “Em đoán chị dâu nhỏ sẽ thích ăn!”
“Chắc chắn chị dâu nhỏ sẽ thích ăn hải sản.” Giang Kỳ nói, “Tụi em xào rong biển cho chị, hấp cua, đúng rồi, còn có nghêu sò!”
Bên tai Ninh Kiều tràn ngập tiếng nói của bọn họ, vô cùng náo nhiệt.
Có một loại ảo giác, bản thân rất được hoan nghênh.