Ninh Kiều đi theo ba anh em Giang Nguyên đến thẳng khu người nhà của quân khu, không hề trở ngại.
Nói hải đảo nhỏ cũng không nhỏ mà nói lớn cũng không lớn, người lui tới đều quen nhau, mới vừa thấy Ninh Kiều liền nhận ra đây là người lạ mặt.
Lúc này, ba anh em Giang Nguyên cực kì tự nhiên mà mở miệng giới thiệu —— đây là chị dâu nhỏ của chúng tôi!
Ninh Kiều đón nhận ánh mắt tò mò tìm tòi nghiên cứu hoặc khen ngợi, lễ phép nở nụ cười.
Mấy đứa nhỏ càng thêm kiêu ngạo, người ta phải hâm mộ bọn họ vì có chị dâu nhỏ xinh đẹp như vậy!
Buồn bực duy nhất chính là, nhớ rõ kiếp trước lúc chị dâu nhỏ đến hải đảo, rụt rè biết bao. Chính vì thế mà thoạt nhìn cô yếu đuối, mềm mại còn hơn thỏ, bọn họ mới có thể lần lượt thử cô, cuối cùng xưng vương trong nhà.
Chẳng qua tuy rằng thức tỉnh ký ức kiếp trước, rốt cuộc đời trước bọn họ không có kinh nghiệm sống bao nhiêu, đời này tuổi tâm lý vẫn bằng số tuổi thật, một chút cũng không tiến bộ.
Nghĩ không ra, trực tiếp vứt ra sau đầu, căn bản là không làm khó bản thân.
Ninh Kiều đứng trước cửa khu người nhà.
Theo cốt truyện, ngày đầu tiên cô bước đến nơi này, liền ăn bế môn canh*. Tình cảnh của cô khi đó tương tự với hiện thực, cũng bởi vì không thể xuống nông thôn mà không thể không gả đi xa, khác chính là Giang Hành có nhiệm vụ, không kịp trở lại. Sau khi tới hải đảo, bảo vệ khu người nhà yêu cầu cô đưa giấy chứng nhận hoặc giấy chứng minh của lãnh đạo bộ đội, bảo vệ nghiêm túc nói với cô, không phải người nào cũng được vào khu người nhà của quân khu.
*Bế môn canh: là đóng cửa không tiếp.
Vì thế nhóm người nhà của quân nhân trong khu người nhà lấy cô ra so sánh với nữ chính Tô Thanh Thời. Đơn giản là Tô Thanh Thời vừa đến khu người nhà, tuy bị cản lại, nhưng mặt không đỏ tim không đập tranh luận một phen, cuối cùng nam chính xuất hiện bảo vệ vợ, hai vợ chồng mãnh liệt yêu cầu bảo vệ xin lỗi.
Ninh Kiều thấu hiểu nhiệm vụ của bảo vệ, không cho rằng ông ta phải xin lỗi chính mình.
Nổi nan kham trong cốt truyện, vẫn là vì Giang Hành. Không phải anh xấu xa, ác độc bao nhiêu mà vì anh khiến cô chịu không ít ấm ức.
Giờ phút này, cô chân chính đối diện với ánh mắt của bảo vệ.
Nếu lúc này, bảo vệ ngăn cản, cô nhất định sẽ không đỏ mặt như thể bản thân mình phạm lỗi.
Cần phải nghĩ cách mới được.
“Anh cả! Tụi em đón chị dâu về rồi!” m thanh trong trẻo của Giang Quả Quả vang lên, nhảy nhót hô vài lần, như thể có sức sống vô hạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-58.html.]
Sau đó, gần như không cần chờ đợi, Ninh Kiều thấy Giang Hành bước nhanh tới.
Ánh mặt trời Tây Thành ấm áp, chiếu xuống người anh.
Không phải dáng vẻ lãnh đạm xa cách như cảnh trong mơ, ánh mắt thâm thuý chứa ý cười, khoé miệng hơi cong.
Anh đi rất nhanh, như là, vội vàng đến đón cô.
Mấy đứa em của anh lại mang vẻ mặt tự hào.
Chị dâu nhỏ là do bọn họ đón trở về!
Bảo vệ cửa đương nhiên là không có ngăn cản.
Sự tương phản mãnh liệt giữa hiện thực và cốt truyện khiến Ninh Kiều hơi giật mình.
Ngay sau đó, Ninh Kiều thấy từng người đang tích cực hóng hớt.
Những người này đều là người thân của quân nhân đang ở trong khu người nhà.
Nhóm người thân của quân nhân trong khu người nhà xem đến choáng váng.
Mấy đứa nhóc nghịch ngợm nhà họ Giang cũng không mâu thuẫn với chị dâu, mà ngược lại còn rất vui vẻ nha.
Ngày thường ngay cả khi doanh trưởng Giang nói chuyện với lãnh đạo, đều là nhàn nhạt, lúc này đi đón vợ, cư nhiên mang theo ý cười.
Quan trọng nhất chính là, cô dâu mới sắp gả vào khu người nhà, như là cô gái nhỏ bước ra từ trong tranh, xinh đẹp đến loá mắt!
“Em đã đến rồi.” Đáy mắt Giang Hành mang ý cười, nhìn người đang đứng phía dưới ánh mặt trời.
Ninh Kiều đứng thẳng tắp, nhấp môi, nhìn thẳng anh khẽ gật đầu.
Cái gì Giang Hành cũng chưa cảm nhận được, vẫn chăm chú nhìn Ninh Kiều.
Người trong khu người nhà đứng cùng nhau gắt gao nhìn chằm chằm.
Có ai từng gặp qua dáng vẻ này của doanh trưởng Giang chứ, khác thường, quá khác thường!