Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 256

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:21:34
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong mắt Trường Phương Trạch và Ninh Chí Bình, sinh con trai hay con gái đều như nhau. Thực ra, đây là những cha mẹ chồng biết lý lẽ hiếm thấy trong thời buổi này.

Ngoài việc đan áo len cho đứa bé chưa sinh, Trường Phương Trạch không chỉ đan áo cho Ninh Kiều, mà còn đan cho cả Tiêu Xuân Vũ, thực sự không thể chê vào đâu được.

“Cha, không phải cha nói đi mua món thịt bò kho mà chị dâu thích nhất ở tiệm cơm quốc doanh sao? Cha đã mua được chưa?” Ninh Kiều hỏi Ninh Chí Bình.

Ninh Chí Bình từ trong bếp mang ra một đĩa thịt bò: “Mua rồi, con xem.”

“Thơm quá.” Ninh Kiều chọc chọc vào tay chị dâu, “Chị ngửi thử xem?”

Tiêu Xuân Vũ nghe giọng nói mềm mại của em chồng, không nhịn được cười.

“Chị biết cha mẹ thương chị, chỉ là chị tức anh trai em thôi.”

Ninh Dương gãi đầu, tiến lên phía trước.

Cũng không biết vợ đang giận cái gì.

Ninh Kiều tiếp tục nói với Tiêu Xuân Vũ: “Chị dâu, vừa rồi em định ở lại bệnh viện lâu thêm một chút. Là anh trai em giục em về nhanh. Anh ấy nói muốn ăn cơm sớm, về nhà ở cùng vợ. Ngay cả khi đạp xe, cũng đạp rất nhanh.”

Nói xong, Ninh Kiều hỏi Giang Hành: “Phải không?”

Giang Hành lập tức đồng tình: “Phải.”

Tiêu Xuân Vũ ngẩng đầu nhìn Ninh Dương.

Thật đúng là cả người anh ấy mồ hôi nhễ nhại.

“Chị dâu, chị thấy trong người sao rồi?” Ninh Kiều nhẹ giọng hỏi, “Anh trai nói dạo này ngày nào chị cũng đi bộ rất nhiều, chỉ để lúc sinh nở thuận lợi hơn.”

Tiêu Xuân Vũ bị chuyển hướng sự chú ý, bắt đầu nói chuyện về việc mang thai với em chồng.

Nhìn thấy nét mặt của vợ cuối cùng cũng giãn ra, Ninh Dương thở phào nhẹ nhõm.

Trước khi ăn cơm, Tiêu Xuân Vũ vào bếp lấy bát đũa.

Một tay cô ấy chống eo, tay kia cầm bát đũa, suýt nữa thì không cầm chắc, may mà Ninh Dương nhanh chóng tiến lên đỡ lấy.

“Để anh, để anh.”

Tiêu Xuân Vũ lườm anh ấy một cái: “Lại là em gái bảo anh làm phải không?”

Ninh Dương ngại ngùng cười.

Tiêu Xuân Vũ nói: “Dỗ vợ còn phải nhờ em gái, anh thật là… Cùng một mẹ sinh ra, sao em gái lại được yêu thích hơn anh nhiều như vậy?”

Ninh Dương cũng thấy lạ.

Vừa rồi em gái nói một tràng, tuy toàn là sự thật, nhưng qua miệng cô, lại trở nên dễ nghe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-256.html.]

Giọng điệu mềm mại, dỗ dành mọi người cười tươi.

Nhưng anh ấy thì không được.

Mồm miệng và đầu óc xoay chuyển như nhau, đôi khi chưa kịp hiểu rõ, vừa mở miệng đã nói một đống.

Vẫn phải tìm cơ hội học hỏi em gái!

Nhưng một chốc một lát, chắc chắn rất khó nắm bắt, dỗ vợ là một môn học cả đời.

———————————————

Ninh Kiều hiếm khi về, trở thành người được cả nhà yêu mến.

Cả gia đình hỏi về cuộc sống của cô ở hải đảo, ngoài việc không nhắc đến chuyện ở sau núi, những chuyện khác Ninh Kiều đều không định giấu giếm, như việc trong khu người nhà có một Lưu Lệ Vi, rất thích gây khó dễ cho cô, nhưng lần nào cũng không đạt được mục đích.

Tiêu Xuân Vũ nghe thấy vậy thì vui vẻ: “Em gái, em giỏi quá!”

Ninh Chí Bình nói: “Vẫn nên cố gắng tránh xích mích với người khác, để tránh bị người ta cố tình nhắm vào.”

“Không sợ.” Thường Phương Trạch nói, “Có con rể ở đây, ai dám bắt nạt Kiều Kiều?”

Giang Hành bật cười.

Thực ra ngoài chuyện ở sau núi, phần lớn thời gian Ninh Kiều đều tự giải quyết rắc rối.

Mỗi khi anh trở về, nghe từ miệng các thím trong khu người nhà kể lại cách cô dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại đấu khẩu với người khác, anh đều phải hỏi một câu, Ninh Kiều sẽ tự hào hếch cằm lên, giống như bây giờ.

Có chút tự mãn.

Rất đáng yêu.

Bữa tối là do Ninh Chí Bình và Thường Phương Trạch chuẩn bị một bàn đầy món ngon.

Cuối cùng được thưởng thức hương vị của nhà, Ninh Kiều thỏa mãn nheo mắt, chỉ vào một đĩa thức ăn trên bàn và nói với Giang Hành: “Món sườn xào chua ngọt này là món sở trường của mẹ, hồi nhỏ em thích ăn nhất.”

Nghe vậy, Giang Hành liền gắp một ít bỏ vào bát cô.

Bát của Ninh Kiều đầy cơm trắng, bên trên là sườn xào chua ngọt, chất đầy lên.

Cả nhà họ Ninh nhìn hai người họ với ánh mắt vui vẻ.

Ninh Kiều nói nhỏ: “Em bảo anh ăn mà.”

Cô đặt lại miếng sườn xào chua ngọt vào bát anh.

Giang Hành mỉm cười và nếm thử: “Ngon lắm.”

Nhìn cảnh này, Thường Phương Trạch thực sự không kiềm chế được niềm vui.

Lúc đầu để con gái gả xa ra đảo, chỉ để tránh phải xuống nông thôn, không ngờ đối tượng đính hôn từ khi còn nhỏ lại đáng tin cậy đến vậy. Chớp mắt đã bảy tháng trôi qua, trông như thực sự là một cuộc hôn nhân tốt đẹp.

Loading...