Lưu Lệ Vi không quan tâm chuyện trong bộ đội của phó đoàn trường Tiền, nhưng có liên quan đến phó doanh trưởng Đường thì bà ta thích nghe.
Hai vợ chồng cảm thán, đầu óc của chàng trai họ Đường này có phải có vấn đề hay không? Trước kia vì vợ mà đắc tội toàn bộ người nhà trong khu người nhà còn chưa tính, ở bộ đội thế nhưng cũng không kiềm chế một chút.
Thương vợ là điều hiển nhiên, nhưng thương đến mức độ này, thật là thái quá.
“Để xem, hai vợ chồng này còn có thể lăn lộn thế nào.” Lưu Lệ Vi nói.
“Mẹ.” Con gái Lưu Lệ Vi ngẩng đầu, hai bàn tay nhỏ che lỗ tai, “Con muốn học tập.”
Lưu Lệ Vi vui vẻ, đứng dậy đóng lại cửa phòng của con gái, còn lầm bầm lầu bầu: “Còn chưa khai giảng đâu, cả ngày ngâm mình trên bàn sách, đúng là biết tiến tới, con bé này thật giống mình.”
————————————
Ngày đó, chủ nhiệm Bạch cùng Giang Hành nói về Đồng Thành Nghĩa.
Vị liệt sĩ họ Đồng này, từng ở chung đoàn với Giang Hành, nói là lúc ấy danh sách phái anh ta lên chiến trường là do Giang Hành trình lên.
Giang Hành không có ấn tượng, một đoàn có vài doanh, mỗi doanh đều có mấy trăm người, Đồng Thành Nghĩa không ở trong doanh của bọn họ, cũng không do anh quản. Còn vấn đề phái lên chiến trường, trong danh sách có nhiều người như vậy, chuyện vụn vặt như vậy đa số đều giao cho liền trưởng làm.
Trước đó, Giang Hành cũng không quen vị chiến sĩ họ Đồng này, nhưng sự hy sinh của anh ta, doanh trưởng Giang nhớ rõ rành mạch.
Trên chiến trường, lửa đạn vô tình, mỗi một vị chiến sĩ hy sinh, đều sẽ khiến lòng anh đè nặng một gánh nặng vô hình, lưng anh gánh thêm càng nhiều sứ mệnh.
Đó là một sinh mệnh tươi sống, có người nhà quan tâm, có tương lai rộng mở, cũng không chỉ là một chuỗi con số lạnh lẽo vô tình trong thư an ủi.
Đêm đó từ trong sân khu người nhà trở về, Ninh Kiều nhìn ra được tâm trạng nặng nề của Giang Hành.
Cô chuyện trò với anh, cùng anh nói đến vị liệt sĩ họ Đồng.
Về cốt truyện cô cũng không tiện nói, vì nó quá mơ hồ, cô nghĩ doanh trưởng Giang cũng sẽ không tin. Nhưng bây giờ trong khu người nhà, không có tường nào là không lọt gió, Tô Thanh Thời gả đến đây, không ít người biết cô ta từng có đối tượng, Đường Hồng Cẩm từng đề cập đến trong báo cáo kết hôn. Trong báo cáo vốn không thể giấu giếm bất kì điều gì cũng như không thể ba phải cái nào cũng được, từ xuất thân, cha mẹ anh chị em của đối tượng là nông dân bình thường hay là công nhân viên chức của đơn vị đều phải viết rõ ràng, mấy năm trước có một vị quan quân cưới vợ mà người vợ đó từng kết hôn ở quê, thì ngay cả cuộc hôn nhân trước đó cũng phải được giải thích rõ ràng trên báo cáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-213.html.]
Lúc Đường Hồng Cẩm trình đơn xin kết hôn, đại khái là hy vọng lãnh đạo mau chóng phê duyệt, miễn cho đêm dài lắm mộng, vì thế anh ta cũng viết luôn cả đối tượng cũ của Tô Thanh Thời. Người trong khu người nhà buồn đến hoảng, miệng cũng nhiều, nên đã lấy chuyện này ra nói, sau lại Đường Hồng Cẩm tức giận, vì che chở Tô Thanh Thời mà phát giận một lần, mọi người mới không còn chủ động nhắc tới nữa.
Này đó đều là Ninh Kiều thấy trong cốt truyện.
Bây giờ nhắc tới, Giang Hành cũng không hoài nghi, còn tưởng rằng cô nghe được tiếng gió trong khu người nhà.
Chẳng qua, Ninh Kiều nhắc đến việc này, chỉ là bởi vì quá khứ sâu xa của Tô Thanh Thời và Đồng Thành Nghĩa.
Rơi vào tai của Giang Hành, lại thức tỉnh anh.
Chủ nhiệm Bạch nói, Đồng Thành Nghĩa là bị anh phái đến chiến trường.
Nếu Tô Thanh Thời đối với Đồng Thành Nghĩa tình thâm nghĩa trọng như thế, nhất định là hận anh thấu xương, nhưng ngày xưa cô ta với Giang Hành không có giao thoa, chỉ bằng cô ta, cũng rất khó chống lại anh.
Cho nên, liền nhắm tới Ninh Kiều?
—————————
Giang Hành đặt trọng điểm lên Tô Thanh Thời.
Cảm giác chân tướng đã được miêu tả sinh động, lại vẫn có chút không hợp lý.
“Cậu có thể để tâm đến tôi một chút được không!” Hạ Vĩnh Ngôn kêu lên.
Giang Hành nâng mắt: “Đã biết, cậu còn chưa đi xem mắt?”
Hạ Vĩnh Ngôn sửa sang vạt áo quân trang: “Cậu nhìn xem như vậy được chưa?”
“Được.” Giang Hành nói.
“Đồng chí Giang Hành, đừng có lệ như vậy.” Hạ Vĩnh Ngôn nhíu mày.