Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 212
Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:15:17
Lượt xem: 7
Lưu Lệ Vi cảm thấy cô vợ của doanh trưởng Giang thật thần kì. Dù chuyện có thái quá cỡ nào nhưng đến trên người cô lại trở nên vô cùng bình thường.
Lúc đầu khi cô được cha và anh trai đưa đến hải đảo, mọi người đều chờ xem cô bị ba đứa nhóc vô pháp vô thiên trong nhà trêu đùa vòng vòng, nhưng không nghĩ tới, bọn nhỏ mới gặp mà đã thân với cô, ngoan ngoãn đi theo gọi chị dâu nhỏ. Sau đó, ông cụ nhà họ Giang giúp cha cô mua lại chiếc xe đạp từ lữ trưởng Trình, vợ của lữ trưởng Trình không những không vì thế mà kết thù với cô, ngược lại thích cô vô cùng, ngày thường thấy cô vừa nói vừa cười, ngay cả trường tiểu học quân khu muốn nhận giáo viên, bà ta còn đặc biệt đến thông báo cho cô, bảo cô nhanh đến trường nhận lời mời. Tiếp theo, cũng không biết vì lý do gì mà cô cùng Phó Thiến Nhiên từ bạn thân bỗng thành người xa lạ, theo lý thuyết thương yêu con gái như Lạc Thư Lan phải mặt nặng mày nhẹ với cô, nhưng kết quả là, Tết nhất Lạc Thư Lan còn chạy sang nhà họ Giang đưa đồ ăn, chuyện trò vui vẻ.
Hiện tại, Ninh Kiều đột nhiên từ chức, không có công việc, vốn dĩ nghĩ cô sẽ không xuôi gió xuôi nước vậy mãi, ai biết chuyện không thể hiểu được lại xảy ra, viện trưởng Nhiếp của nhà trẻ quân khu thế mà chủ động tìm tới Ninh Kiều.
Người nhà trong khu người nhà quân khu cũng ngừng nghỉ, mấy ngày nay cô không ra ngoài, bọn họ cảm thấy cô đã đàm phán thất bại công việc mới. Quả nhiên, ngày hôm qua Đổng Tinh Mai thuận miệng hỏi mới biết, người ta không đến nhà trẻ, là bởi vì viện trưởng Nhiếp cho cô thời gian nghỉ ngơi chỉnh đốn, chuẩn bị bắt đầu công việc mới.
Nghe nói Ninh Kiều tình cờ quen biết viện trưởng Nhiếp, cho bà ta một chiếc khăn tay, mới có cơ hội nhận được công việc này. Bèo nước gặp nhau mà thôi, thế mà trực tiếp có được một phần công việc chính thức, còn được viện trưởng ưu đãi cùng đặc thù chiếu cố, đây là vận khí gì thế này?
“Mẹ, sao mẹ không nói chuyện?” Con gái của Lưu Lệ Vi hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-212.html.]
Lưu Lệ Vi nâng mắt: “Nói cái gì?”
“Không phải ngày thường mẹ cứ mắng người ta hay ra vẻ sao? Sau khi chị dâu nhỏ của Giang Quả Quả từ chức, con không còn nghe mẹ mắng chị ấy nữa!”
“Từ chức gì đó, mẹ cũng từng trải qua. Trường học ở quê chúng ta, giáo viên cùng học sinh đều không phải đèn cạn dầu. Miếu nhỏ yêu phong lớn, hồ cạn vương bát nhiều, không kẻ nào là ôn hoà dễ gần. Từ chức thì từ chức, người tốt còn có thể để công việc ép cho tức c.h.ế.t sao?” Lưu Lệ Vi nói, rồi liếc con gái mình một cái, “Con xem mẹ con là người không biết lý lẽ? Tóm được ai liền mắng người đó sao?”
Con gái của Lưu Lệ Vi tươi cười hớn hở, quay đầu ôn bài.
Lưu Lệ Vi bĩu môi, nhìn ra sân nhỏ từ cửa sổ, vừa lúc nhìn thấy Tô Thanh Thời và Đường Hồng Cẩm.
Hai ngày nay Lưu Lệ Vi không có hứng thú nói xấu Ninh Kiều, nhưng lại tương đối thích mắng Tô Thanh Thời. Bà ta nghe chồng mình nói, sau khi Tô Thanh Thời mang thai, Đường Hồng Cẩm lại chạy đến xin lãnh đạo cho mẹ Đường lại đây chăm sóc cho Tô Thanh Thời. Thật ra, rất nhiều lúc lãnh đạo bộ đội sẽ đứng trên góc độ của chiến sĩ và người nhà của họ để suy xét, lúc thích hợp sẽ tận lực thoả mãn thỉnh cầu của bọn họ. Nhưng vấn đề là, mẹ của Đường Hồng Cầm không phải mới vừa đi sao? Mẹ Đường không có tư cách tùy quân, không thích hợp ở khu người nhà, lần trước thật vất vả mới khuyên bà ta trở về, hiện tại lại muốn tới, đúng là hoàn toàn không có quy tắc.
Huống chi, vợ của lãnh đạo ai mà chưa từng mang thai, lại không phải sắp sinh, nghe nói trong thời gian mang thai cũng không bị thai nghén nghiêm trọng, thật sự không cần thiết mới vừa mang mang thai liền đón người tới hầu hạ. Lãnh đạo từ chối yêu cầu của Đường Hồng Cẩm, có gì thì chờ sinh xong lại nói. Đường Hồng Cẩm không vui, đi ra văn phòng liền im lặng, trực tiếp đóng cửa lại. Tuy rằng không tính là đóng sầm cửa, nhưng vẫn khiến lãnh đạo vô cùng tức giận, nói sau khi anh ta cưới vợ liền như là trở thành một con người khác, ở trong đoàn mà cứ như sống tạm qua ngày, còn tiếp tục như vậy, đừng nói thăng chức, giữ được chức phó doanh trưởng thôi cũng đã khó.