Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 209
Cập nhật lúc: 2025-04-01 11:13:12
Lượt xem: 7
Đầu óc Giang Nguyên không đủ linh hoạt, không biết thay đổi theo thời thế, chu toàn với chị dâu nhỏ đã lâu, trơ mắt nhìn mũi chân của người đàn ông xa lạ sau cây lớn kia khi thì đi về phía trước, khi thì lui về sau.
Giang Nguyên suy đoán, tên này là Kỷ Long.
Giang Nguyên muốn đuổi chị dâu nhỏ về nhà. Nhưng Ninh Kiều là người trưởng thành, kiên trì với quyết định của mình thì sao cậu ấy có thể thay đổi được, đang sốt ruột thì thấy người phía sau cây lớn đột nhiên bị ấn xuống.
Giang Nguyên sửng sốt.
Bây giờ là giữa trưa, anh cả đã trở lại.
Giang Hành trực tiếp đưa Kỷ Long đến đồn công an trên đảo.
Đồng chí công an lạnh giọng thẩm vấn, đối phương lập tức khai.
Cũng không phải muốn tuỳ thời làm chút gì đó hại Ninh Kiều, chủ yếu là bởi vì cô mà danh dự của anh ta mất hết, nên không cam tâm muốn tới hù doạ cô. Hù doạ trong miệng anh ta, chính là một đống pháo tết còn dư lại sau tết ở trong túi anh ta, định thừa dịp không có ai, ném phía sau Ninh Kiều, cô nhát gan sợ hãi, như thế có thể khiến anh ta hả giận.
Lúc thẳng thắn, tay Kỷ Long run lên, đặt pháo lên bàn, mồ hôi đổ đầy lòng bàn tay, làm ướt cả pháo.
Giang Hành đứng xem ở ngoài phòng thẩm vấn.
Trưởng đồn Hầu là chiến hữu cũ của Giang Hành, đã chuyển nghề từ bộ đội sang công an. Sở trưởng Hầu nói: “Với kinh nghiệm phá án nhiều năm của tôi thì người như vậy, căn bản không làm nên tích sự gì.”
Cả nhà họ Giang ở đời trước, vì một hồi âm mưu mà có kết cục thê lương.
Giờ phút này, Giang Hành nhìn sắc mặt trắng bệch và dáng vẻ sợ sệt của Kỷ Long, dù thế nào cũng không thể tin được anh ta là kẻ chủ mưu đứng sau.
Không thể là anh ta.
Thẩm vấn xong, khi Kỷ Long ra tới, hai chân anh ta còn run rẩy.
Kỷ Long có vóc dáng nhỏ gầy, ngửa đầu xoa tay, xin đồng chí công an đừng nói chuyện này cho cha mẹ mình.
“Tôi sẽ không tìm cô giáo Ninh nữa.” Giọng nói của anh ta run rẩy, “Tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không.”
Giang Hành đứng trước mặt anh ta, lạnh lùng nói: “Nếu Ninh Kiều xảy ra chuyện, tôi sẽ tìm anh tính sổ.”
Người trước mặt, một chân đá tới, là có thể đá anh ta vào đường cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-209.html.]
Kỷ Long hít hà một hơi, run như cầy sấy, bảo đảm không dám tiếp cận Ninh Kiều nữa.
Đồng chí công an phụ trách thẩm vấn dẫn anh ta đi.
Việc này, Ninh Kiều nhìn thấy, nên đương nhiên muốn hỏi.
Thật ra Giang Hành cũng không muốn giấu giếm cô bất kì điều gì, giữa vợ chồng với nhau thành thật, thẳng thắn là điều rất quan trọng, đời trước, sau khi biết được hành vi ác liệt của em trai em gái, anh từng cùng Ninh Kiều nói, sau đó bọn họ hứa hẹn với nhau điểm này.
Nhưng hiện tại, không thể không gạt cô.
Trước không nói cái gọi là kiếp trước kiếp này, cô có tin hay không.
Càng quan trọng hơn là, cái c.h.ế.t của cô ở đời trước đã trở thành nỗi ám ảnh với anh, huống chi là đối với chính Ninh Kiều.
Giang Hành tránh nặng tìm nhẹ, giải thích chuyện này cho Ninh Kiều nghe.
Chỉ nói lần trước ở trường học phát hiện Kỷ Long có chút không đúng, nên quan sát anh ta mấy ngày, thấy anh ta có hành động, liền trực tiếp chuyển giao cho công an.
Giang Kỳ cùng Giang Quả Quả cũng nghe đến ngon lành.
Ninh Kiều cười nói: “Thì ra Giang Nguyên kiên trì muốn cùng em đi Cung Tiêu Xã, là vì chuyện này.”
Giang Nguyên sờ sờ cái ót.
“Anh hai, lúc ấy sao anh không bắt người xấu!” Giang Quả Quả nói.
“Bởi vì anh hai ngốc nha!” Giang Kỳ nói, “Nếu là em, liền tùy tiện tìm lý do lừa chị dâu nhỏ về nhà lấy đồ giúp em, lại chạy đến bắt người xấu!”
Giang Quả Quả che miệng cười: “Anh hai thật là ngốc nghếch!”
Giang Nguyên nghe em trai em gái nói, cúi đầu thật thấp.
Giang Nguyên dùng tâm để bảo vệ chị dâu nhỏ. Nhưng đến cuối cùng, vẫn là không hoàn thành nhiệm vụ, nếu không phải anh cả trở về, chỉ sợ Kỷ Long đã sớm trốn thoát.
Rất có thể người ta chạy trốn trước mắt Giang Nguyên.
Ánh mắt Giang Nguyên ảm đảm, không cười đùa với em trai em gái như mọi khi mà cúi đầu, đột nhiên phun ra một câu: “Anh vốn không thông minh bằng hai đứa.”