Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 206
Cập nhật lúc: 2025-04-01 11:13:06
Lượt xem: 5
Nhưng Hạ Vĩnh Ngôn mới không phản ứng anh, khóe miệng nhếch lên đến mang tai.
“Vội vã về nhà với vợ, cơm cũng không ăn.”
“Biết vợ cậu xinh đẹp nhưng cũng không cần mỗi trưa đều phải chạy về nhà một chuyến chứ….”
“Cậu không chê phiền, vợ cậu còn chê phiền đâu. Các cậu không biết chứ cha tôi lúc trước chưa về hưu, mẹ tôi nhìn ông ấy thuận mắt. Bây giờ ông ấy về hưu ở nhà, mẹ tôi thấy ông ấy là tức giận, ngại ông ấy cả ngày giống như khúc gỗ nằm trước mắt bà ấy.”
Lữ Lương Tài vỗ vỗ bả vai Hạ Vĩnh Ngôn: “Cậu đây là không ăn được nho thì chê nho xanh.”
“Đây là tôi quan tâm anh em!” Hạ Vĩnh Ngôn nghiêm trang nói, “Không ăn no thì không có sức, không có sức thì buổi chiều huấn luyện thế nào ——”
Hạ Vĩnh Ngôn còn chưa nói xong, thì đã thấy doanh trưởng Giang chậm rì rì giờ tay lên, nhét bánh bao vào miệng.
Rồi sau đó, trên khuôn mặt không cảm xúc của anh như viết mấy chữ —— còn có gì muốn nói?
Hạ Vĩnh Ngôn:……
Anh ta mím môi, đến nhà ăn ăn cơm.
Hóa bi phẫn thành lực lượng!
Giang Hành gặm bánh bao chạy về nhà.
Tuy rằng cách cái c.h.ế.t của cô ở đời trước còn có một khoảng thời gian, nhưng anh không thể chịu nổi bất kì nguy hiểm nào khiến anh mất đi cô, ít nhất trong mấy chục ngày này, mọi việc có liên quan đến Ninh Kiều, anh đều phải biết, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.
Thời gian nghỉ trưa rất ngắn, Giang Hành không kịp suy xét quá nhiều.
Một đường đi vào khu người nhà, mấy thím rất nhiệt tình, bà một câu tôi một câu.
Giang Hành xuyên qua đám người, bước nhanh về nhà.
Khi gần đến cửa, anh cũng suy nghĩ một vấn đề. Vừa rồi Hạ Vĩnh Ngôn nói, anh không chê phiền, nhưng vợ anh sẽ ghét bỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-206.html.]
Ninh Kiều sẽ cảm thấy phiền sao?
Mặc kệ, phiền cũng phải đi.
Anh đi đến cửa nhà.
Hoa cỏ trong sân nhỏ được Ninh Kiều xử lý rất tốt, cửa phòng rộng mở, cô ngồi xếp bằng trên sô pha bằng gỗ, tuỳ tay lật trang sách. Như đang đợi người, thỉnh thoảng nâng mắt nhìn ra bên ngoài, khi thấy anh, cô lập tức bước xuống, nhảy nhót chạy đến.
Giang Hành có thể xác định, Ninh Kiều đang đợi mình.
Ninh Kiều ôm sách, chạy đến trước mặt Giang Hành.
Mấy thím trong khu người nhà nhàn rỗi đến phát chán, duỗi dài cổ ngóng qua nhà họ xem.
Giang Hành giơ tay đóng lại cửa phòng.
Ninh Kiều lập tức hưng phấn mà nói lại chuyện hồi sáng.
“Anh có nhớ lần trước em nói với anh về viện trưởng Nhiếp sao? Chính là có một lần trên đường đi làm em gặp được Đoàn Đoàn và Viên Viên, sau lại viện trưởng Nhiếp nói chuyện với em, em còn đưa cho bà ấy một cái khăn tay đâu.”
Giang Hành gật đầu: “Nhớ rõ, bà ấy trả khăn tay lại cho em.”
“Đúng vậy.” Ninh Kiều tiếp tục nói, “Hôm nay bà ấy đến đây, hỏi em có hứng thú đến nhà trẻ của bọn họ làm giáo viên không. Em nhớ rõ trước kia ở An Thành, nhà trẻ ở đơn vị cha em làm chỉ có một lớp, giáo viên với một dì phụ trách mấy chục bé, bọn nhỏ khóc ngao ngao. Nhưng viện trưởng Nhiếp nói, nhà trẻ quân khu có quy mô không nhỏ, có đến vài lớp, hoàn cảnh cũng rất tốt. Nếu em không lo ngại, bà ấy nói có thể đến tham quan trước.”
Giang Hành thường xuyên nhớ tới những chi tiết hai người ở bên nhau ở đời trước.
Nhưng sống lại một đời, anh hẳn là coi trọng trước mắt. Đời này, tình cảm của hai vợ chồng tiến triển không thuận lợi, lúc Ninh Kiều vừa lên đảo, cô đối xử với anh rất lạnh nhạt, lãnh giấy hôn thú như hoàn thành nhiệm vụ, cán sự hỏi cô có tự nguyện hay không, cô còn do dự. Thật ra Giang Hành cũng không biết nên dỗ thế nào cho cô vui, qua hơn ba tháng sống chung, anh không rõ tâm ý của cô, lo lắng thật ra cô cũng không muốn ở cùng anh.
Nhưng bây giờ, cô nói rất nhiều.
Tựa như đời trước, lảm nhảm, giọng điệu mềm mại, mang theo ý cười, hai tròng mắt sáng lấp lánh.
“Anh không hỏi em có đồng ý với viện trưởng Nhiếp hay không à?” Ninh Kiều phát hiện anh thất thần, duỗi tay chọc chọc anh.
Đáy mắt của Giang Hành nhiễm ý cười: “Đồng ý rồi sao?”