Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 205

Cập nhật lúc: 2025-04-01 11:13:03
Lượt xem: 5

Ninh Kiều trầm ngâm một lát, chỉ đơn giản mà nói lúc ấy tiến vào trường tiểu học quân khu là vì dạy học.

Cô muốn dạy học sinh cho thật tốt, nhưng không thể có được cơ hội này.

Viện trưởng Nhiếp cười cười, không có truy hỏi.

Đơn vị trường tiểu học quân khu không lớn, nhưng vấn đề lại không ít, lúc trước viện trưởng Nhiếp từng nghe nói. Nếu lúc này cô ở trước mặt bà ta mắng chửi, nói đơn vị cũ không tốt, dù không phải ác ý bôi đen, nhưng bà ta cũng sẽ cách ứng.

Nhưng Ninh Kiều không nhiều lời, chỉ tỏ vẻ bản thân không thích hợp ở lại trường, còn chuyện khác, chuyện gì cũng không nói.

Một người giáo viên có nội tâm kiên định, chính trực, có thể làm gương tốt cho bọn nhỏ.

Ảnh hưởng của giáo viên với bọn nhỏ, thay đổi một cách vô tri vô giác, viện trưởng Nhiếp có thể xác định, cô gái Ninh Kiều ở trước mắt bà ta, chính là người thích hợp làm giáo viên của bọn nhỏ nhất.

Đương nhiên, Ninh Kiều còn quá trẻ, còn chưa có con, chờ đến khi vào nhà giữ trẻ tất nhiên sẽ luống cuống tay chân, đây là khuyết điểm.

Nhưng vấn đề không lớn, qua một khoảng thời gian ở chung, từ từ thích ứng là được.

“Cô giáo Ninh, hoan nghênh cô gia nhập nhà trẻ của chúng tôi.”

“Như vậy trước vui vẻ ăn tết đi, sang năm sau, chúng ta gặp nhau ở đơn vị.”

———————————

Ninh Kiều chú ý tới, gần đây Giang Hành cũng không bận rộn.

Trong cốt truyện, anh thường xuyên ra ngoài làm nhiệm vụ, dù không ra ngoài làm nhiệm vụ, cũng đi sớm về trễ, bọn họ rất ít gặp mặt nhau.

Nhưng sau khi chân chính đi vào hải đảo, bọn họ có không ít cơ hội gặp mặt, trong khoảng thời gian này liền càng kỳ quái hơn, ngoài buổi tối đúng giờ về nhà, ngay cả giữa trưa cũng phải vòng về nhìn một cái, hỏi cô thế nào.

Rất nhiều lần Ninh Kiều ngồi trong phòng sách đọc sách, bị anh hỏi như vậy khiến cô khó hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-205.html.]

Sống —— khá tốt nha.

Giang Nguyên, Giang Kỳ và Giang Quả Quả đã ra ngoài chơi từ sáng sớm.

Đại khái là đã quen với việc Giang Hành về nhà, lúc này Ninh Kiều tiễn viện trưởng Nhiếp đi, thỉnh thoảng ngó ra cửa xem một cái.

Vốn dĩ cô nghĩ sau khi từ chức sẽ đi tìm công việc, chờ tới khi nào trên đảo có đơn vị lại đi tham gia thi viết cùng phỏng vấn, không nghĩ tới viện trưởng Nhiếp tự mình tới cửa, hỏi cô có thiếu công việc hay không.

Mấy thím trong khu người nhà đều không kiềm được, người vừa đi liền lập tức tới cửa hỏi rõ.

Từ nhỏ Ninh Kiều đã là “con nhà người ta”, ngoài vấn đề sức khoẻ khiến cha mẹ nhọc lòng ra, biểu hiện của cô trong trường học vẫn luôn xuất sắc, thi cử còn lấy được thành tích tốt. Mỗi khi công nhân viên chức trong khu nhà cùng người nhà chạy đến trước mặt Thường Phương Trạch, bà ấy sẽ vẫy tay, nói “không có không có” trên thực tế trong lòng đã vui như nở hoa, cả nụ cười cũng không khống chế được.

Vừa rồi mấy thím khen Ninh Kiều lên cả bầu trời, cô cũng học theo dáng vẻ của mẹ mình nói không có, khoé miệng nhếch cao, ra vẻ ngoan ngoãn khiêm tốn.

Sau khi tiễn mấy thím về, cô ngóng trông Giang Hành mau về nhà.

Cô muốn nói với anh, bản thân ghê gớm đến nhường nào, công việc lần này khác với lần trước, có được mà chẳng tốn chút công sức!

Ngay cả Ninh Kiều cũng chưa ý thức được bản thân đã sớm xem Giang Hành cùng Giang Nguyên, Giang Kỳ và Giang Quả Quả thành người thân cận của mình.

Cô có thể như Quả Quả khoe khoang, có không đủ khiêm tốn cũng không sao, Giang Nguyên, Giang Kỳ và Giang Quả Quả chỉ biết cười, cùng cô khoe khoang.

Còn Giang Hành……

Ninh Kiều đoán không ra phản ứng của anh, cô có chút chờ mong, cho nên càng hy vọng người về trước chính là anh.

————————————

Giữa trưa, Giang Hành vẫn về nhà một chuyến.

Lịch huấn luyện dã ngoại đã được sắp xếp kín, người phụ trách là doanh trưởng Giang, các chiến sĩ cả ăn cơm đều tranh thủ thời gian ăn ngấu nghiến, cơm nước xong mới có thể nghỉ một lát. Giang Hành sẽ không vì việc cá nhân mà chậm trễ chuyện huấn luyện dã ngoại, sau khi kết thúc thao luyện buổi sáng, anh không đi nhà ăn mà trực tiếp về nhà.

Tuy rằng đồng chí Giang từng nhấn mạnh với Hạ Vĩnh Ngôn, cùng một chuyện thì không cần lặp lại, anh không thích ồn ào.

Loading...