Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 204

Cập nhật lúc: 2025-04-01 11:13:02
Lượt xem: 5

Tô Thanh Thời nan kham đứng tại chỗ, sau khi nghe thấy tiếng đóng cửa không nhẹ không nặng kia liền xoay người, tay chân cứng đờ bước vào phòng.

Đoàn Đoàn và Viên Viên không biết mợ bị sao, hai anh em nắm tay nhau, ngoan ngoãn đi theo mợ trở về phòng.

Hai đứa nhỏ ngây thơ mờ mịt, nhưng bước chân nhẹ nhàng.

Bọn họ có vé máy bay, đây là một bí mật được giấu kín dưới gối. Chờ đến năm 18 tuổi, có thể đi sân bay đổi vé máy bay thật, đến bầu trời tìm cha mẹ.

Không có gì vui hơn chuyện này!

————————

Lúc ở ngoài cửa, viện trưởng Nhiếp đã nói rõ mục đích mình đến đây, lúc này lại giới thiệu cụ thể chi tiết về đơn vị, dò hỏi cô có hứng thú đến nhà trẻ làm giáo viên không.

“Nhưng tôi không biết phải dạy bọn nhỏ thế nào.” Ninh Kiều nói.

“Bọn trẻ còn nhỏ, không cần dạy kiến thức, chỉ cần chuẩn bị một ít trò chơi đơn giản, chơi cùng với chúng là được.” Viện trưởng Nhiếp cười nói, “Đoàn Đoàn và Viên Viên là hai đứa bé tương đối hướng nội trong lớp, chúng nhát gan lắm, lúc vừa tới nhà trẻ, rất nhiều giáo viên đều không có cách nào với chúng, dù có hỏi cái gì, chúng cũng không phản ứng, hai anh em an tĩnh mà ngồi ở trong góc, chỉ nói chuyện với nhau. Sau đó tôi dẫn Đoàn Đoàn và Viên Viên đến văn phòng, gọt trái cây, làm bạn một khoảng thời gian, hai đứa nhỏ mới bằng lòng nói chuyện với tôi, hỏi tôi về chuyện lên máy bay đi tìm cha mẹ.”

“Nhà trẻ có rất nhiều bạn nhỏ, ngoài Đoàn Đoàn và Viên Viên ra, mỗi đứa trẻ đều có vấn đề riêng của mình. Có quá nghịch ngợm, có bị chiều hư, có mới bốn năm tuổi, cũng đã hiểu được chức vị tầng lớp của cha mẹ ở quân khu, ‘tầng lớp’ cao chơi với ‘tầng lớp’ cao, ‘tầng lớp’ thấp muốn chơi cùng thì phải cầm giúp ấm nước. Giáo dục không chỉ là chuyện của phụ huynh mà cũng là chuyện của giáo viên chúng ta, gánh thì nặng mà đường thì xa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-204.html.]

“Ngày đó bọn nhỏ trộm chuồn ra nhà trẻ, tôi thấy cô, liền cho rằng cô rất thích hợp làm giáo viên chỗ chúng tôi. Cách nói chuyện dịu dàng, nhưng cũng không phải không có nguyên tắc, tuy đứng ở góc độ của bọn nhỏ suy xét vấn đề, nhưng phương thức xử lý bốn lạng đẩy ngàn cân, càng có thể làm cho bọn nhỏ tiếp thu.” Viện trưởng Nhiếp nhẹ nhàng nói, “Đồng chí Ninh Kiều, tôi vô cùng có thành ý mời cô trở thành giáo viên của chúng tôi, không biết cô có bằng lòng hay không?”

Công việc xuất hiện một cách bất ngờ.

Lúc ấy không muốn lại lưu tại trường tiểu học quân khu, là bởi vì nội dụng công việc không hề có tính khiêu chiến, quan hệ xã hội lại quá mức phức tạp, khiến cô lùi bước. Nhưng bây giờ, Ninh Kiều cẩn thận nghe viện trưởng Nhiếp nói, rất nhiều ý nghĩ của viện trưởng Nhiếp đều không mưu mà hợp với lý tưởng của cô.

Trước đây, cô rất ít tiếp xúc với trẻ con, sau khi kết hôn trong nhà có mấy đứa em, nhưng cũng không phải trẻ con. Ninh Kiều không biết bản thân có thể đảm nhiệm công việc này hay không nhưng cô có thể xác định, đêm giao thừa hôm ấy, cô đưa “vé máy bay” cho Đoàn Đoàn và Viên Viên, khi thấy sự vui mừng nở rộ dưới đáy mắt của chúng, trong lòng cô có bao nhiêu vui vẻ thoả mãn.

“Viện trưởng Nhiếp, tôi muốn thử một lần.” Ninh Kiều nói.

Công việc tốt như vậy, đa phần mọi người sẽ không từ chối.

Mặc dù trong lòng viện trưởng Nhiếp có đoán trước, nhưng khi nghe cô gái nhỏ đồng ý, vẫn là lộ ra nụ cười thư thái.

Khi nói chuyện với nhau, viện trưởng Nhiếp hỏi cô về phần công việc trước đó.

Sau khi biết được “đồng chí Tiểu Ninh” ở khu người nhà quân khu từ miệng Đoàn Đoàn và Viên Viên, viện trưởng Nhiếp liền tìm người hỏi thăm, hỏi được tên cô, đồng thời nghe nói cô vốn là giáo viên trường tiểu học quân khu.

Bạn học cũ của viện trưởng Nhiếp có bạn bè trải rộng khắp các đơn vị trên đảo, thuận miệng tìm người cục Văn Hoá Giáo Dục hỏi một chút, sẽ biết toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.

“Thật ra tôi muốn biết, nếu ngay từ đầu ở phòng họp, hiệu trưởng Viên của trường tiểu học quân khu lập tức phê bình xử phạt kẻ ác ý tố cáo cô, cô còn sẽ từ chức sao?” Viện trưởng Nhiếp hỏi.

Loading...