Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 203
Cập nhật lúc: 2025-04-01 11:12:59
Lượt xem: 5
Mấy năm nay, nhà trẻ của quân khu càng ngày càng phát triển.
Dưới sự quản lý của viện trưởng Nhiếp, nhà trẻ cũng không còn là lựa chọn của phụ huynh khi rơi vào đường cùng, kinh phí được phê nhiều, bọn nhỏ ăn ngon, điều kiện ngủ trưa cũng tốt, thông thường ngoài dì phụ trách chăm sóc bọn họ, còn có giáo viên trẻ tuổi hiểu được dẫn dắt bọn họ chơi trò chơi, rất nhiều bạn nhỏ không thích ứng khi lên tiểu học, khóc lóc muốn ở lại nhà trẻ.
Người nhà trong quân khu có tin tức linh thông, cũng dần biết, nhà trẻ nghiễm nhiên trở thành đơn vị béo bỡ trên đảo. Hoàn cảnh tốt, giáo viên theo bọn nhỏ cùng ăn trưa, điểm tâm chiều, thức ăn không kém hơn nhà ăn quân khu là bao, ngay cả phúc lợi đãi ngộ cũng là hạng nhất, hơn nữa cũng rất thể diện khi được vào đây.
Ninh Kiều vừa mất việc, viện trưởng Nhiếp của nhà trẻ lập tức chủ động tới cửa, nếu không phải giờ phút này tận mắt nhìn thấy, bọn họ đúng là không tin.
Người không tin còn có Tô Thanh Thời.
Mấy tháng trước, chuyện trường tiểu học quân khu thông báo tuyển dụng đã khiến lòng tự trọng của Tô Thanh Thời nát đầy đất. Ngoài miệng cô ta không nói, nhưng trong lòng cũng cảm thấy mất mặt, nếu không có chuyện gì cô ta sẽ không đi ra ngoài, suốt ngày ở trong phòng, cũng chính là khoảng thời gian này, thời gian ở bên Đường Hồng Cẩm nhiều lên, tình cảm mới có biến hóa.
Các trường học quân khu bắt đầu nghỉ đông, bọn nhỏ lục tục về nhà, không khí ở hải đảo tốt, trừ lúc ngủ, từng nhà đều mở rộng cửa nhà, Tô Thanh Thời cũng có thói quen như thế, lại không ngờ đến thói quen này giúp cô ta nghe ngóng được một tin tốt. Ba đứa em của Ninh Kiều lén nói với nhau, sau này chị dâu nhỏ của bọn họ sẽ không đi làm.
Dây thần kinh vẫn luôn căng chặt của Tô Thanh Thời đột nhiên giãn ra.
Có làm giáo viên tiểu học thì thế nào? Cuối cùng cũng bị đánh trở lại nguyên hình.
Tất cả trở về vạch xuất phát, Ninh Kiều cũng giống cô ta, mỗi ngày đều ở trong nhà.
Hơn nữa, cô ta còn thường xuyên thấy Ninh Kiều chủ động làm việc nhà. Trước mắt thì doanh trưởng Giang cùng mấy đứa nhỏ luôn ngăn cản, bảo Ninh Kiều nghỉ ngơi, nhưng Tô Thanh Thời biết người đều là vậy, lúc đầu khách sáo, lâu dài, sẽ lộ ra bản tính. Thủ công nghiệp phiền phức như vậy, xuống bếp nấu cơm cũng rất vụn vặt, chờ đến khi Ninh Kiều thích ứng, chồng cô cùng mấy đứa nhỏ sẽ không ngăn cản nữa, ngược lại, trong lòng bọn họ sẽ không hề có gánh nặng, thậm chí không hề cảm ơn.
Bản thân Tô Thanh Thời chính là người từng trải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-203.html.]
Cô ta luôn thờ ơ lạnh nhạt.
Một người muốn sống thế nào thì bản thân phải tự tranh thủ, mà không phải dựa vào người khác.
Dù có tuổi thơ tốt đẹp, hoàn cảnh gia đình khá giả, cha mẹ anh trai yêu thương thì cũng vô dụng. Sau khi lấy chồng trở thành oán phụ, thường là những cô gái đơn thuần từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu khổ như cô.
Tô Thanh Thời chờ đợi, chờ đợi trò hay trình diễn.
Nhưng hôm nay, ngay lúc này, trò hay trình diễn, lại là diễn riêng cho cô ta xem.
Viện trưởng Nhiếp của nhà trẻ quân khu như thể biết được đáy lòng cô ta đang cười nhạo cái gì, vì thế chạy đến trước mặt cô ta, đột nhiên giáng một đòn trí mạng, khiến cô ta như bị sét đánh đánh cho cứng đờ tại chỗ, chậm chạp chưa thể lấy lại tinh thần.
Tô Thanh Thời cứ như vậy ngơ ngẩn mà nhìn hai người họ.
Cô ta nhìn ra được viện trưởng Nhiếp và Ninh Kiều biết nhau, nhưng cũng không quen thuộc. Cô ta còn nghe thấy công việc này là viện trưởng Nhiếp đặc biệt để lại cho Ninh Kiều, vì thế, viện trưởng thường xuyên đi dạo trên đảo, chính là muốn tìm một cơ hội tình cờ gặp Ninh Kiều.
Điều này làm cho người ta khó tin, nhưng lại là sự thật.
“Viện trưởng Nhiếp, bà vào ngồi đi.”
Viện trưởng Nhiếp gật đầu, bước qua ngạch cửa vào nhà.
Tô Thanh Thời cảm giác được khi Ninh Kiều tùy tay đóng cửa, có nhìn cô ta một cái, nếu ánh mắt ấy đắc ý khiêu khích, cô ta còn có thể nhân sự ác ý của đối phương mà khịt mũi coi thường, nhưng ánh mắt Ninh Kiều bình tĩnh và lãnh đạm, tựa như căn bản không để cô ta vào mắt, hoàn toàn làm lơ cô ta.