Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 202
Cập nhật lúc: 2025-04-01 11:12:58
Lượt xem: 3
Tô Thanh Thời mang thai, vẫn giống với đời trước.
Giang Hành nhớ lại chuyện đời trước, ghi lên trên giấy, một vòng lại một vòng, không bỏ lỡ bất kì chi tiết nào.
Giang Nguyên cùng Giang Kỳ phát hiện, anh cả thường xuyên một mình ngồi ở phòng sách cho đến đêm khuya.
Giang Kỳ cũng không quan tâm, nhưng Giang Nguyên tò mò, liền đi hỏi anh cả.
Anh cả giao cho cậu ấy một nhiệm vụ.
Bảo vệ chị dâu nhỏ.
Giang Nguyên lại gần, nhìn thoáng qua chữ trên trang giấy anh viết.
Chữ viết qua loa, dùng bút máy màu xanh biển khoanh tròn một cái tên.
Giang Nguyên không hiểu, phát hiện trong đó có một cái tên xa lạ nhất: “Anh cả, Kỷ Long là ai?”
————————————
Trong khu người nhà, không phải ai cũng biết Ninh Kiều là người thế nào.
Vẫn cứ có người suy đoán, chắc là vợ của doanh trưởng Giang mất việc không có mặt mũi nói, mới mạnh miệng kiên trì nói là bản thân từ chức không làm.
Nhưng có người nhà mang về tin tức, nói là cục Văn Hoá Giáo Dục xử phạt một giáo viên họ Kỷ ở tiểu học quân khu, nghe nói người này họ Kỷ này vốn muốn gây sự với Ninh Kiều, nhưng không nghĩ tới ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo, cuối cùng thanh danh quét rác.
Gia đình quân nhân ở trên đảo lâu rồi, thoáng hỏi thăm, luôn có người sẽ nể mặt họ, thường xuyên qua lại, liên kết được đầu đuôi câu chuyện.
Người kiên trì yêu cầu trường họ cùng cục Văn Hoá Giáo Dục xử phạt người họ Kỷ kia, chính là Ninh Kiều.
Sau khi xử phạt, cô gái nhỏ nói không là không làm, vô cùng rõ ràng.
Lúc này tất cả mọi người đều choáng váng.
Đầu óc của vợ doanh trưởng Giang có phải có vấn đề không? Kia chính là đơn vị chính thức, lương tháng ba mươi mấy đồng tiền, công việc đứng đắn, Ninh Kiều bất mãn khi bản thân bị khinh bỉ, liền không làm nữa?
Mỗi người đều nói, Ninh Kiều tuyệt đối sẽ hối hận.
Nhưng người ta mỗi ngày vui tươi hớn hở, từ sớm đến tối đều mỉm cười, sống vô cùng vui sướng.
“Vất vả bao nhiêu mới vào đơn vị, nói không làm liền không làm? Bây giờ không hối hận, nhưng sau này tuổi lớn, ăn khổ rồi mới biết công việc ở trường tiểu học quân khu là cô ấy có đốt đèn lồng đi tìm cũng không thấy.”
“Lần trước tôi đã nói, bảo cô ấy nghĩ kỹ, suy xét lại. Cô ấy nói đã suy xét rồi, không có khả năng quay đầu!”
“Còn nói cái gì?”
“Còn nói, công việc tốt chính là công việc mà bản thân mình cảm thấy thích, doanh trưởng Giang cũng ủng hộ cô ấy.”
“Chậc chậc chậc! Doanh trưởng Giang cứ chiều cô ấy đi!”
Gia đình quân nhân thật sự không chịu được cách nói như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-202.html.]
Tìm công việc còn dựa theo yêu thích của mình? Nói gì vậy!
“Bà vào trong đi, đi thẳng, rẽ trái nhà bọn họ là nhà cuối cùng.” Bảo vệ cửa ghi chép thông tin xong, mời khách vào khu người nhà.
Mọi người nhìn qua.
Có người nhận ra, đây là viện trưởng Nhiếp của nhà trẻ quân khu.
“Viện trưởng Nhiếp đi nơi nào?”
“Xem hướng hình như là nhà phó doanh trưởng Đường, hẳn là vì Đoàn Đoàn và Viên Viên.”
“Đúng vậy, mợ của Đoàn Đoàn và Viên Viên đã ra mở cửa.”
“Viện trưởng đến tìm bọn trẻ, đây không phải chuyện bình thường sao?”
Viện trưởng Nhiếp dựa theo chỉ dẫn của bảo vệ, rẽ trái lúc đến nhà cuối cùng.
Nơi này tổng cộng có hai nhà, viện trưởng Nhiếp nhìn trái nhìn phải, tuỳ tay gõ cửa.
Người đi ra chính là Tô Thanh Thời.
“Bà tìm ai?” Tô Thanh Thời hỏi.
Đoàn Đoàn và Viên Viên dò đầu ra: “Bà viện trưởng!”
Viện trưởng Nhiếp hỏi: “Đồng chí Ninh là——”
Viện trưởng Nhiếp “ồ” một tiếng, đổi phương hướng, “Quấy rầy, đồng chí Ninh ở nhà kia đúng không?”
Tô Thanh Thời khó hiểu mà đứng tại chỗ, nhất thời quên đóng cửa lại.
Viện trưởng Nhiếp của nhà trẻ quân khu, vì sao tới tìm Ninh Kiều?
Cùng lúc đó, người trong khu người nhà còn đang tiếp tục đề tài vừa rồi.
Mọi người cũng không phải có ý định đối nghịch với Ninh Kiều, chủ yếu là đau lòng công việc này.
Cô gái nhỏ này, được nhà mẹ đẻ cưng chiều, sau khi kết hôn có chồng chiều chuộng, thật là không biết trời cao đất dày.
Công việc tốt như vậy có thể tìm được ở đâu? Chẳng lẽ còn từ trên trời rơi xuống!
Nhưng mọi người đang nói, đột nhiên vừa nhấc mắt, liền thấy viện trưởng Nhiếp gõ cửa nhà Ninh Kiều.
Ninh Kiều nhìn trong chốc lát, hỏi: “Bà là —— viện trưởng Nhiếp đúng không?”
“Đồng chí Ninh, hôm nay tôi đến là vì chuyện đơn vị có thông báo tuyển dụng.” Viện trưởng Nhiếp cười nói.
Gia đình quân nhân trong khu người nhà:???
Thật đúng là có công việc tốt rơi từ trên trời xuống?