Nhưng Tô Thanh Thời thì khác, cô ta mặt lạnh tâm nhiệt, tuy không chủ động chăm sóc cho bọn nhỏ, càng không có cách xem bọn họ như con ruột của mình, nhưng cô ta bằng lòng sống cùng bọn họ dưới một mái nhà, đây là sự khoan dung lớn nhất đối với bọn nhỏ.
Đường Hồng Cẩm âu yếm nhìn Tô Thanh Thời: “Trước kia chị của anh làm khó dễ em như vậy, em còn bằng lòng ——”
“Người đã không còn nữa, em đã tha thứ cho chị ấy từ lâu rồi.” Tô Thanh Thời dùng giọng điệu bình tĩnh nói.
Đoàn Đoàn cùng Viên Viên ngồi ở trước bàn cơm chờ.
Nghe các bạn nhỏ ở nhà trẻ nói, ăn tết là sẽ có tiền mừng tuổi. Nhưng hai đứa nhóc đợi hồi lâu, chờ đến trời tối, cậu mợ đều bảo bọn họ về phòng ngủ, mà vẫn chưa nhận được tiền mừng tuổi.
“Anh ơi, có phải không có hay không?” Viên Viên nhỏ giọng hỏi.
Ngón tay mũm mĩm của Đoàn Đoàn giơ lên đặt trên khoé môi: “Suỵt, không thể hỏi.”
Viên Viên gục đầu xuống.
Hai anh em từng ở nhờ rất nhiều nhà họ hàng, đối với đạo lý có cái hiểu cái không, nhưng nhiều ít có chút khái niệm.
Bọn họ biết, người lớn ai cũng thiếu tiền. Nếu không cô ba với dượng ba sẽ không vì tiền mà cãi nhau suốt ngày, ồn ào đến mức dùng sức quăng chiếc đũa xuống bàn, vang rung trời.
“Đoàn Đoàn Viên Viên, đi ngủ đi.” Đường Hồng Cẩm nói.
Ngoài cửa truyền đến cười đùa.
Hai đứa trẻ dùng ánh mắt trông mong nhìn ra ngoài.
“Có phải muốn đi ra ngoài chơi không?” Tô Thanh Thời hỏi.
Đoàn Đoàn cùng Viên Viên chớp chớp mắt, hai cái tay nhỏ gắt gao nắm chặt.
Tết nhất, trẻ con nhà ai cũng không ngủ sớm.
Tô Thanh Thời đồng ý cho bọn họ đi ra ngoài chơi trong chốc lát.
Đoàn Đoàn và Viên Viên vừa nghe, hai tay ấn ghế dựa, m.ô.n.g dịch về sau, gót chân nhỏ rơi xuống đất.
Nhìn dáng vẻ vui sướng khó được của bọn họ, trong lòng Đường Hồng Cẩm ấm áp, từ sau lưng ôm lấy vợ mình, cằm đặt trên vai cô ta.
“Đừng.” Tô Thanh Thời cảm nhận được Đường Hồng Cẩm động tình, nói, “Hôm nay em không thoải mái.”
“Không thoải mái chỗ nào?”
“Có chút buồn nôn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-198.html.]
Đường Hồng Cẩm lập tức trở nên nghiêm túc, đỡ cánh tay cô ta, dìu cô ta trở về phòng nghỉ ngơi.
————————
Giang Quả Quả đã cùng anh hai anh ba chạy về nhà sưởi ấm.
Giang Nguyên cùng Giang Kỳ không tinh tế, nhạy bén bằng Giang Quả Quả, quấy rầy anh cả cùng chị dâu nhỏ hẹn hò mà không tự biết, hai người chen vào giữa anh cả và chị dâu nhỏ, vừa ngồi xuống liền trực tiếp tách hai vợ chồng họ ra.
Nhìn biểu cảm không hài lòng của anh cả, Giang Quả Quả lắc đầu.
Hai người anh ngốc nghếch.
“Ấm quá!” Giang Kỳ chà xát tay, đưa mặt lại gần.
“Nướng cho đen mặt đi.” Giang Nguyên liếc Giang Kỳ một cái.
Giang Hành duỗi tay, che mặt Giang Kỳ lại, tùy ý đẩy sang bên cạnh.
Ninh Kiều nhịn không được cười.
Doanh trưởng Giang không hề có chút dịu dàng nào.
Cả nhà họ Giang ngồi quanh đống lửa nói chuyện trên trời dưới đất.
Giang Hành rất khó tưởng tượng bọn họ còn có thể lại lần nữa được như vậy, ngọn lửa nhảy nhót, chiếu lên khuôn mặt nhỏ của Ninh Kiều, anh thường thường nhìn cô, nhìn ý cười nhu hoà bên môi cô, trong lòng dần kiên định.
Giang Nguyên, Giang Kỳ cùng Giang Quả Quả là ba đứa trẻ thiếu tâm nhãn, vào lúc vui mừng nhất, không có nhớ đến chuyện đau khổ.
Bọn họ cảm thấy, chị dâu nhỏ vốn nên ở cùng họ, lúc này vẫn luôn cười ngây ngô, từ bên cạnh nhặt một ít củi, ném vào đống lửa, tiếng “bùm bùm” phát ra từ bên trong.
Đôi tay Ninh Kiều chống cằm, lẳng lặng hưởng thụ khoảnh khắc tốt đẹp này.
Lần đầu tiên ăn tết ở hải đảo, Ninh Kiều cho rằng chính mình sẽ rất nhớ nhà, nhớ cơm tất niên của mẹ làm, nhớ đường hồ lô cha mua cho cô, nhớ lúc ngồi trong phòng ngắm pháo hoa anh cả đốt trong khu nhà công nhân viên chức, nhưng lại không có.
Trong thư mẹ cô nói, năm nay, cha mẹ Tiêu Xuân Vũ cũng trở về ăn cơm đoàn viên cùng chị ấy.
Còn có ông cụ Giang.
Nhớ là điều hiển nhiên, nhưng nỗi nhớ này chỉ giấu dưới đáy lòng, lúc chạm vào không cảm thấy thương cảm, ngược lại, bởi vì cô tin tưởng người nhà ở An Thành sống rất tốt, Ninh Kiều rất yên tâm.
“Đúng rồi.” Ninh Kiều đứng dậy, chạy vào trong phòng, “Em đi lấy một thứ.”
Dáng người cô uyển chuyển nhẹ nhàng, chạy chậm qua lại, lúc ra tới trong tay còn cầm mấy bao lì xì đỏ.
Dùng giấy đỏ đựng tiền lì xì, cũng là Ninh Kiều học theo người lớn, mở ra, bên trong còn chứa tiền mừng tuổi. Lúc ấy khi còn nhỏ, cha mẹ cho cô tiền mừng tuổi, sau đó anh cả có công việc, cũng cho cô một bao, cô còn ngượng ngùng, đỏ mặt thu vào trong túi.