Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 197
Cập nhật lúc: 2025-04-01 11:12:47
Lượt xem: 5
Giang Kỳ kéo anh hai sang một bên, nhỏ giọng nói: “Anh hai, anh làm thế nào vậy? Dạy em với.”
Giang Nguyên cũng nhỏ giọng nói: “Phải dùng kỹ xảo.”
Em trai nhà mình thì chính mình dạy, Giang Nguyên không hề giấu giếm, dạy Giang Kỳ nắm giữ kỹ xảo, hai anh em đại sát tứ phương, thu hoạch một đống giấy hình vuông.
Tuy rằng giấy này vô dụng, lại là đại diện cho thực lực của bọn họ, cất vào trong túi, mặt mày mừng rỡ hớn hở.
Giang Quả Quả đang đá cầu ở cách đó không xa.
Từ lúc chị dâu nhỏ dạy cô bé hoà thuận với các bạn nhỏ, trong lúc lơ đãng, cô bé đã có rất nhiều bạn. Mấy người bạn này là do Chiêm Hà Phi dẫn đến, các cô bé chơi với nhau, tiếng cười đùa vang vọng trong khu người nhà.
Quả cầu của Giang Quả Quả bay quá cao, cô bé không đón được, nó bay thẳng về hướng Chiêm Hà Phi. Chiêm Hà Phi linh hoạt tung một đá, vững vàng đón được quả cầu, vừa đá vừa ngân nga đồng dao, động tác xinh đẹp lại lưu loát.
Chiêm Hà Phi một hơi đá được hơn trăm lần, Giang Quả Quả bên cạnh vẫn luôn đứng chờ, chờ đến khi Chiêm Hà Phi không đón được quả cầu, đầu óc của Chiêm Hà Phi mới oanh một tiếng. Xong đời, Giang Quả Quả khó ở chung như vậy, chắc chắn là sẽ tức giận.
Chiêm Hà Phi nhấp môi, chột dạ mà nhìn Giang Quả Quả.
Hai cô bé giằng co, im lặng một hồi lâu.
Đột nhiên, Giang Quả Quả ngồi xổm xuống nhặt quả cầu lên: “Hiện tại đến phiên tôi nha!”
Chiêm Hà Phi:!
Giang Quả Quả thế mà đã đổi tính.
Trời sắp tối, Giang Hành cùng Ninh Kiều nhóm lửa trong sân nhỏ.
Trong khu người nhà quân khu, tụ tập quân nhân cùng người nhà của họ ở khắp mọi miền đất nước, ở quê của một ít người có phong tục sưởi ấm đón giao thừa. Cả nhà vây quanh bên bếp lửa nói chuyện phiếm đón giao thừa, ngụ ý xu cát tị hung, cuộc sống năm sau càng rực rỡ hơn. Dần dần, toàn bộ gia đình quân nhân trong khu người nhà đều kéo dài phong tục này, mỗi khi trời tối, mỗi nhà sẽ bắt đầu nhóm lửa trong sân nhỏ.
Củi lửa là do Giang Hành và hai em trai nhặt về lúc sáng sớm, anh nói để Ninh Kiều giúp đỡ, nhưng trên thực tế cô không hề làm gì cả, chỉ ngồi ở một bên, đảm đương người nói chuyện cùng.
Lửa bùng lên, Ninh Kiều ngồi xổm, duỗi tay ra phía trước.
Bàn tay to của Giang Hành nắm lấy hai bàn tay nhỏ của cô, giúp cô chắn ánh lửa.
“Hướng gió bên này, em cẩn thận coi chừng bỏng.” Giang Hành trầm giọng nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-197.html.]
Lòng bàn tay truyền tới từng trận ấm áp.
Ninh Kiều nâng mắt, nhìn thẳng anh.
Ngọn lửa nhu hòa, phản chiếu hai tròng mắt sâu thẳm, phảng phất lộ ra ánh sáng.
—————————
Đây cũng là năm đầu tiên hai vợ chồng phó doanh trưởng Đường ăn tết cùng nhau.
Thật ra từ khi Tô Thanh Thời gả vào cửa, Đường Hồng Cẩm chưa từng để cô ta làm việc gì cực nhọc, Đường Hồng Cẩm cho rằng lần này cũng vậy, nhưng không ngờ khi anh ta đi đón hai đứa trẻ về, vừa vào cửa đã thấy vợ đang dọn đồ ăn ra bàn.
Ở chung mấy tháng, Đường Hồng Cẩm rất có kiên nhẫn, anh ta cho Tô Thanh Thời sự bao dung cùng tình yêu vô hạn.
Thực hiển nhiên, cuối cùng Tô Thanh Thời cũng cảm nhận được.
Đường Hồng Cẩm không biết Tô Thanh Thời là xuất phát từ tâm lý gì, có lẽ là cảm kích, nhưng anh ta không để bụng.
Chỉ cần hai vợ chồng bọn họ vẫn luôn ở bên nhau, anh ta tin tưởng, tình cảm của bọn họ sẽ càng ngày càng tốt.
Bởi vì từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Tô Thanh Thời, Đường Hồng Cẩm cũng đã nhận định cô ta.
Lúc ăn cơm chiều, Tô Thanh Thời phá lệ trò chuyện rất nhiều với Đường Hồng Cẩm.
Nói về thời thơ ấu của cô ta.
Đường Hồng Cẩm đau lòng tuổi thơ bất hạnh của Tô Thanh Thời, choàng vai cô ta, để cô ta dựa vào lòng n.g.ự.c mình.
Đoàn Đoàn cùng Viên Viên cái gì cũng không hiểu, ngoan ngoãn ăn cơm xong liền bắt đầu ngồi bên cạnh bàn chờ đợi.
Đường Hồng Cẩm cùng Tô Thanh Thời không đến mức làm bọn nhỏ học rửa chén, tay bọn họ nhỏ như vậy, không cầm được chén sứ thô, rất có thể sẽ làm vỡ chén.
Lúc hai vợ chồng dọn dẹp, quay đầu lại thấy hai bạn nhỏ ngồi trên ghế, mắt trông mong nhìn chằm chằm bọn họ.
Tô Thanh Thời và Đường Hồng Cẩm nhìn nhau cười.
Trong lòng Đường Hồng Cẩm cảm thấy Tô Thanh Thời thật tốt. Thân là một người cậu, muốn đón hai đứa nhỏ về nhà ở, đừng nói là năm đó ở quê, dù có là bây giờ ở khu người nhà quân khu, đa phần mọi người đều được đi học, đọc sách, có văn hoá, thông tình đạt lý, nhưng thêm hai đứa nhỏ là nhiều thêm hai phần gánh nặng, đúng là rất nhiều người đều không nhất định có thể đồng ý.