Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 195

Cập nhật lúc: 2025-04-01 11:12:43
Lượt xem: 4

Chờ làm cơm xong, Giang Nguyên cùng Giang Kỳ chạy vào phòng, lúc chạy còn quay đầu lại gọi Giang Quả Quả một tiếng.

Ba đứa trẻ hưng phấn về phòng, đến khi trở ra đã trang điểm xinh đẹp thoả đáng.

Tết đến, anh cả và chị dâu nhỏ có sắm quần áo mới cho bọn họ, sáng sớm, mấy đứa nhỏ trong khu người nhà đều đã thay quần áo mới, nhưng ba đứa trẻ nhà họ Giang lo lắng lúc nấu cơm quét dọn sẽ làm dơ nên đến bây giờ mới thay.

Tới giờ phút này, người sáng sớm đã thay đồ mới như Ninh Kiều rốt cuộc không có vẻ khác thường như vậy.

Ninh Kiều nhìn bóng lưng vui sướng của Giang Nguyên, Giang Kỳ và Giang Quả Quả, ý cười nơi đáy mắt dần dần nhiều lên.

Thật ra ba đứa trẻ đi cạnh Giang Hành, ai nhìn vào cũng biết bọn họ là người một nhà. Giang Nguyên giống anh cả, dáng vẻ thâm thuý, nhưng hơi khác với khí chất lạnh nhạt của anh, trong Giang Nguyên có sự chính phái pha chút thật thà. Đôi mắt của Giang Kỳ có chút giống anh, chỉ là cậu thiếu niên thích cười, đôi mắt lúc nào cũng cong cong, có lực tương tác mười phần. Giang Quả Quả là con gái, ngũ quan nhu hoà hơn một ít, cái mũi cao thẳng giúp cô bé tăng thêm vài phần anh khí, chóp mũi tinh tế nhỏ xinh, có vẻ càng thêm xinh xắn.

Ninh Kiều nhớ tới, lúc trước chị dâu Tiêu Xuân Vũ của cô có nói, tìm bạn đời phải tìm người thuận mắt, bằng không một đời người dài như vậy, nhìn sốt ruột. Bây giờ cô không chỉ tìm được một người chồng đẹp trai, trong nhà còn có một đám em trai em gái cảnh đẹp ý vui.

Cuộc hôn nhân này cũng không tính là thiệt thòi.

Cả nhà thay quần áo mới, ngồi chỉnh tề trước bàn ăn, ăn bữa cơm đoàn viên.

Ninh Kiều giành múc canh cho cả nhà, khi đặt chén nhỏ xuống trước mặt Giang Hành, cô hỏi: “Ăn tết mà anh không mặc quần áo mới sao?”

“Anh lại không phải trẻ con.” Giang Hành nhẹ nhàng nói.

Ninh Kiều:……

Cô cũng không phải trẻ con nha!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-195.html.]

Trong khu người nhà, từng nhà bận rộn mà vui sướng.

Trong 20 năm nay, đây là lần đầu chính uỷ Phó cùng Lạc Thư Lan ăn tết một mình, một nhà ba người biến thành hai người, hai vợ chồng còn có chút buồn bã.

“Nếu không có những việc này thì tốt rồi, Thiến Nhiên có thể ở nhà ăn cơm tất niên cùng chúng ta, một nhà ba người, thật tốt.” Lạc Thư Lan cảm thán nói.

“Nếu không phải Tiểu Giang với vợ cậu ấy, không chừng bây giờ chúng ta không phải một nhà ba người ăn tết mà là bốn người.” Chính uỷ Phó chỉ chỉ chỗ trống bên cạnh, chậm rãi nói, “Lúc ấy ồn ào như vậy, chúng ta không khuyên được con gái, liền thoả hiệp cho hai người bọn họ kết hôn thật cũng không chừng. Tết nhất, con gái ngồi bên cạnh bà, tên khốn họ Trần thành con rể ngồi cạnh tôi, như vậy có bực không chứ?”

Theo tình hình ban đầu mà phát triển, việc này đúng là không phải không có khả năng xảy ra, Lạc Thư Lan giật mình: “Tết nhất, đừng nói mấy lời đen đủi!”

“Cho nên, chúng ta phải cảm ơn Tiểu Giang với vợ cậu ấy.” Chính uỷ Phó nói, “Tuy rằng bây giờ Thiến Nhiên không ở bên cạnh chúng ta, nhưng về quê ở cùng ông bà nội, ông bà vui vẻ, con gái rời xa nơi thương tâm, cũng có thể sớm điều chỉnh lại tâm trạng, đây là kết quả tốt nhất.”

“Không phải ông nói con gái là lính đào ngũ, giận con bé trốn tránh hiện thực sao?” Lạc Thư Lan ngước mắt lên.

Chính uỷ Phó thở dài một hơi: “Còn có thể làm sao bây giờ? Tôi là cha con bé, có thể giận con bé thật sao? Trước kia cho rằng nuôi con chỉ cần cho ăn uống, nuôi tới lớn, không nghĩ tới con lớn rồi, còn có vô số chuyện cần nhọc lòng. May mắn chúng ta chỉ có một đứa con gái, nếu không, không có đủ tóc để trắng……”

Lạc Thư Lan cười: “Than thở cái gì, đang tết nhất.”

Lạc Thư Lan đứng dậy, đi vào phòng bếp cầm cái mâm, dùng đôi đũa sạch gấp thịt viên đã chuẩn bị sẵn từ trước, nói: “Tôi đến nhà Ninh Kiều một chuyến, đứa nhỏ này nói là kết hôn thì phải chăm sóc cho em trai em gái, nhưng thật ra bản thân cũng là một đứa trẻ, đêm giao thừa, cả nhà bọn họ sẽ không làm ra nhiều món ăn được, tôi đưa sang cho bọn họ một ít.”

Thịt viên này là món tủ của Lạc Thư Lan, nặn đến tròn vo, đầy ắp thịt, nhẹ nhàng cắn một miếng còn có độ đàn hồi.

Lạc Thư Lan bưng mâm ra cửa, đi đến cửa nhà họ Giang, gõ gõ cửa.

Còn chưa có người tới mở cửa, Lạc Thư Lan liền cảm thấy không đúng.

Mùi hương như vậy, truyền đến từ nơi nào?

Loading...