Trong nhà trẻ có nhiều lớp, phân theo độ tuổi, nhiều giáo viên và nhân viên đã tan ca sớm để về nhà đón Tết, lúc này chỉ còn lại viện trưởng Nhiếp và một quản lý.
Trong lớp chỉ còn lại hai bé Đoàn Đoàn và Viên Viên.
Hai bé ngồi trên ghế nhỏ, chân khép lại, hai tay đặt trên đầu gối, nhìn chằm chằm ra ngoài, chờ mợ đến đón.
Người quản lý nói: "Viện trưởng Nhiếp, sau kỳ nghỉ này, bà phải tuyển thêm vài người nữa. Năm nay đột nhiên mở thêm lớp cho trẻ một tuổi, mấy đứa bé này còn chưa biết tự ăn, chúng ta không đủ giáo viên và nhân viên."
"Phải tuyển thêm người rồi." Viện trưởng Nhiếp cảm thán, "Chủ yếu là hai cô bé kia đột ngột nghỉ việc, thêm vào đó chàng trai họ Cận kia đục nước béo cò, toàn là những người không đáng tin."
"Vậy bà lại tuyển mấy người đáng tin cậy." Người quản lý nói, "Dưới sự quản lý của bà, nhà trẻ của chúng ta ngày càng lớn, chế độ đãi ngộ cho nhân viên cũng tốt, bây giờ đăng thông báo tuyển dụng thì nhiều người sẽ chen chân vào."
"Đừng tâng bốc tôi nữa." Viện trưởng Nhiếp phẩy tay, cười nói, "Thật ra trong lòng tôi vẫn có một ứng viên phù hợp."
"Chính là cô bé lần trước đã tìm thấy Đoàn Đoàn và Viên Viên phải không?" Người quản lý nói, "Đảo của chúng ta không nhỏ, người đông như thế, một lúc làm sao mà tìm được cô bé đó?"
"Đúng vậy." Viện trưởng Nhiếp thở dài, "Chắc là không tìm được đâu."
Không biết tên, cũng không biết ở đâu.
Thật chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Hơn nữa, dù có tìm thấy thì chưa chắc người ta đã thiếu việc làm.
Viện trưởng Nhiếp vốn là người có cá tính, nghĩ lại cũng thấy mình hơi bốc đồng, nổi hứng bất chợt.
Bà ta đi tới đi lui trong lớp, đi qua hai đứa bé, liền đưa tay xoa đầu chúng.
Bà ta trêu chúng: "Đoàn Đoàn, Viên Viên, các con có biết chị gái lần trước tìm thấy các con tên gì không?"
Người quản lý nghe vậy bật cười: "Viện trưởng Nhiếp, bà đúng là cái gì cũng dám thử. Chúng còn nhỏ thế này, biết gì đâu, có khi đã quên mất cô bé đó rồi."
Nhưng vừa dứt lời, Đoàn Đoàn chớp mắt, nói bằng giọng trẻ con: "Đồng chí Tiểu Ninh."
Viện trưởng Nhiếp sững sờ: "Tại sao con biết?"
"Mọi người đều gọi như vậy..." Viên Viên nhẹ nhàng trả lời.
Chúng thường gặp Ninh Kiều trong khu người nhà, mấy người lớn đều gọi cô là "đồng chí Tiểu Ninh."
"Viên Viên, con cũng biết sao?" Người quản lý ngạc nhiên, giọng cao lên.
Đoàn Đoàn gật đầu: "Cô chú trong khu người nhà."
"Cô ấy sống trong khu người nhà quân khu của các con à?" Người quản lý không tin nổi, giọng cao hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-194.html.]
Đoàn Đoàn và Viên Viên co chân lại, chớp đôi mắt tròn xoe, không dám nói gì.
"Hai đứa này nhát lắm, nói nhỏ thôi." Viện trưởng Nhiếp nhìn người quản lý rồi tiếp tục nắm tay Đoàn Đoàn và Viên Viên, giọng dịu dàng, "Các con nói với bà viện trưởng đi, đồng chí Tiểu Ninh sống trong khu người nhà quân khu đúng không?"
Viên Viên lấy hết can đảm, nhẹ nhàng nói: "Ở cạnh nhà cậu."
"Trời ơi! Hai đứa bé này." Viện trưởng Nhiếp không biết nên khóc hay nên cười, bà ta xoa mặt Đoàn Đoàn và xoa mặt Viên Viên, "Sao các con không nói sớm?"
Đoàn Đoàn và Viên Viên còn nhỏ, ngơ ngác nhìn viện trưởng Nhiếp.
Trước giờ có ai hỏi chúng đâu!
Viện trưởng Nhiếp đứng dậy, bàn bạc với người quản lý xem nếu trực tiếp đi tìm Ninh Kiều ở khu người nhà liệu có quá đường đột không.
Viên Viên lấy tay nhỏ che miệng, nhẹ nhàng hỏi anh trai: "Anh ơi, bà viện trưởng đang rất vui vẻ, giống như Tết vậy."
"Hôm nay là Tết mà!" Đoàn Đoàn cũng nói nhỏ.
Viên Viên cảm thấy tim mình đập loạn nhịp: "Tết đến rồi, cậu có cho chúng ta tiền lì xì không nhỉ?"
"Không biết." Đoàn Đoàn lắc đầu.
Bà ngoại nói với Đoàn Đoàn và Viên Viên rằng, cha mẹ chúng đã đi một nơi rất xa, cậu mợ nói với chúng rằng cha mẹ chúng đã đi lên bầu trời, thực sự rất xa.
Bà viện trưởng của nhà trẻ nói rằng, nơi xa nhất phải đi máy bay, phải đi công tác mới có thể đi được.
Hoặc phải tiết kiệm rất nhiều tiền, mới có thể mua được một vé máy bay.
Đoàn Đoàn và Viên Viên nghĩ, nếu có tiền lì xì thì tốt biết mấy.
Chúng có thể dùng tiền lì xì để mua vé máy bay, đi lên bầu trời tìm cha mẹ.
———————————
Lúc này tại nhà họ Giang, Giang Quả Quả đang nằm sấp trên bàn học, trước mặt vẫn đặt chiếc áo len mẹ của chị dâu nhỏ gửi tới.
Chiếc áo len rất đáng yêu, đưa cho cô bé mặc thì quá nhỏ, cho búp bê mặc thì lại quá to.
Giang Quả Quả nghĩ mãi mà suy nghĩ không rõ ràng, liền thở dài một hơi.
Kiếp trước không được làm cô nhỏ, cô bé cũng không biết kiếp này có cơ hội không.
Những điều này không phải là những gì một đứa trẻ 9 tuổi nên lo lắng.
Vẫn là đem gánh nặng này đưa cho anh cả đi.