Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 178

Cập nhật lúc: 2025-04-01 11:11:37
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng, tất cả mọi người bắt đầu chỉ trích Phó Thiến Nhiên, anh ta càng cúi đầu thấp hơn, ánh mắt mơ hồ, cố gằng làm chính mình trở thành người đứng ngoài cuộc.

Tất cả những biểu cảm này, Ninh Kiều đã nhìn thấy rõ.

Đem đầu mâu chỉ hướng Kỷ Long, cô cũng đang thử, nhưng khi thấy Kỷ Long ấp úng, tất cả mọi người nhận ra, không ngờ lại là thầy Kỷ, người thường ngày vốn dĩ hiền lành, nội tâm, lại âm thầm viết lá thư tố cáo.

Nhìn vào thái độ của Phó Thiến Nhiên, cô gái nhỏ hoàn toàn không hề biết gì, Kỷ Long cũng không phủ nhận.

Viết lá thư tố cáo còn chưa nói, người ta đang muốn bảo vệ đồng chí nữ mà mình yêu quý, nhưng vấn đề là, anh ta đã làm chuyện như vậy, cuối cùng lại khiến cho người con gái anh ta thích phải chịu hậu quả.

Ngốc nghếch và xấu xa, lại còn nhát gan.

"Ai kêu thầy làm như thế?" Phó Thiến Nhiên tức giận, đôi mắt đỏ hơn, "Ai cần thầy thích chứ! Thầy có biết thầy suýt khiến tôi lâm vào hoàn cảnh như thế không?"

Kỷ Long cúi đầu, môi trắng bệch, thân hình run nhẹ, khiến mọi người chú ý vào khuôn mặt anh ta, nhìn thấy chút râu ria thưa thớt ở khoé miệng anh ta.

Nhân viên của cục Văn Hoá Giáo Dục vẫn còn ghi chép.

Cô giáo Trâu nói không khí trong trường học này không tốt, thực sự là như vậy.

Hiệu trưởng Viên quay đầu lại nhìn nhân viên cục Văn Hoá Giáo Dục: “Có thể chờ chúng tôi xử lý xong chuyện này rồi———“

Ninh Kiều châm rãi mở miệng nói: “Tôi hy vọng trong cục sẽ xử lý việc này một cách công chính, nghiêm cẩn.”

Đồng chí cục Văn Hoá Giáo Dục nói: “Tôi sẽ viết đúng sự thật, không thêm bớt gì và nộp lên phía trên.”

———————————-

Kỳ nghỉ của công nhân viên chức trường tiểu học quân khu chậm hơn học sinh tầm một tuần.

Hiệu trưởng Viên hứa với Ninh Kiều, sẽ cho cô một lời giải thích trước kỳ nghỉ.

Cô giáo Chu kéo cô sang một bên.

Cô ta nói cho Ninh Kiều biết, vốn dĩ trường học đang thiếu giáo viên, lớp Kỷ Long đang dạy có thành tích ngữ văn khá tốt, nguyên bản lần này hiệu trưởng Viên muốn mở một con mắt nhắm một con mắt, chỉ cảnh cáo bằng miệng một chút, chuyện này liền cho qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-178.html.]

"Cô giáo Ninh, uy tín và danh tiếng của trường đều rất quan trọng, sao lại cứ phải mời đồng chí từ cục Văn Hoá Giáo Dục vào, còn ép buộc hiệu trưởng, điều này không có lợi cho tương lai của cô." Cô giáo Chu vỗ nhẹ vai cô, "Ở đơn vị, không phải việc nào cũng như ý của chúng ta, không có gì là tuyệt đối công bằng. Cô còn quá trẻ, tính tình mềm yếu, trong mắt có hạt cát lại muốn lấy ra luôn thì sau này sẽ gặp không ít chuyện."

"Cô giáo Chu, nếu đã có cát trong mắt, không cần phải chờ đợi, lần này tôi đã gặp chuyện rồi."

Cô biết cô giáo Chu làm vậy là vì muốn tốt cho cô, khóe miệng cô nhếch lên, nói nhỏ: "Dù sao tôi cũng phải lấy lại công bằng cho mình."

Cô giáo Chu cườ bất đắc dĩ.

Bây giờ những cô gái trẻ này, sống cuộc sống quá tốt đẹp, chưa bao giờ ăn khổ nên không nhịn được mấy chuyện nhỏ này.

Ví dụ điển hình là Phó Thiến Nhiên, vừa mới ra khỏi phòng họp, lại xin nghỉ phép tiếp.

Cô ta nói rằng học sinh đã nghỉ học, cô ta cũng không có tiết học, không muốn làm phiền các đồng nghiệp khác.

"Không sợ vì sự bốc đồng này mà mất việc, hoặc bị người khác nhắm đến à?" Cô giáo Chu quan tâm nói, "Một mình rất khó đấu với cả trường, cô phải bình tĩnh một chút."

Ninh Kiều cũng không biết mình có phải là bốc đồng hay không.

Thường ngày, cha mẹ và anh trai đều nói cô không chịu được chuyện gì.

Lần này, cô muốn chứng minh cho mình.

Cánh chim của cô đã lớn, dù có thể không bay cao, nhưng chao đảo cũng là một sự trưởng thành.

—————————

Khi Ninh Kiều về nhà, hai đứa em trai và em gái ngồi trước bàn ăn chờ đợi.

Mùi thơm của canh gà hầm nước dừa từ bếp lan tỏa, thơm ngào ngạt.

"Anh cả của các em về rồi à?" Ninh Kiều hỏi.

Hai tay Giang Hành đeo găng tay, cầm một nồi canh gà hầm nước dừa ra khỏi bếp: "Về rồi."

Hôm nay anh về sớm. Lúc đó anh cùng Hạ Vĩnh Ngôn ra khỏi sân huấn luyện, Hạ Vĩnh Ngôn nói muốn tới nhà anh ăn ké, để cảm nhận sự ấm áp trong gia đình nhà họ Giang. Duỗi tay không đánh gương mặt tươi cười, doanh trưởng Giang đồng ý, hẹn vào ba ngày sau, Hạ Vĩnh Ngôn đã bắt đầu chọn món, anh ta muốn uống canh gà hầm nước dừa.

Canh gà hầm nước dừa là món tủ của anh, chỉ nấu cho một mình vợ anh thôi, còn Hạ Vĩnh Ngôn, mơ tưởng.

Loading...