Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 158
Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:13:04
Lượt xem: 5
Vẻ mặt của bạn cùng phòng đứng bên cạnh cô ta có chút khó hiểu, cũng chỉ là đi tới xem phim thôi mà, toàn bộ những người trên đảo đều có tư cách đến sân thể dục của bộ đội, tại sao bản thân cô ta và La Cầm lại giống như đang đi ăn trộm vậy?
Bạn cùng phòng của cô ta đứng thẳng và quay đầu lại nói: "Chúng tôi đến xem phim."
Hạ Vĩng Ngôn vẫn nghiêm túc và đi lên phía trước: "Đi xem phim thì tại sao lại đi đường này?"
"Tôi nghe đồng nghiệp nói có thể vào sân thể dục từ đây, đúng lúc tránh qua vị trí hai bên sân thể dục." Vu Phân nói.
Hạ Vĩnh Ngôn: “Tại sao phải né tránh?”
“Không thuận tiện.” Vu Phân nói, “Chúng tôi không thể gặp đồng chí trong quân đội.”
Nãy giờ La Cầm đưa lưng về phía bọn họ:...
Đừng nói nữa!
“Tại sao không thể?” Hạ Vĩnh Ngôn càng ngày càng nghi ngờ, thậm chí còn suy nghĩ gọi thêm đồng chí khác đến giúp đỡ.
Anh ta đi lên phía trước một bước, rồi dừng lại lớn tiếng nói: “Cô! Quay đầu lại cho tôi!”
Hai giây sau, La Cầm đen mặt, lặng lẽ quay đầu.
Hai người đối mặt nhau.
Nhìn thấy rõ khuôn mặt của đối phương dưới ánh trăng, trong đầu Hạ Vĩnh Ngôn bỗng hiện ra một dấu chấm hỏi.
“Cô không phải là cái người kia sao?” Hạ Vĩnh Ngôn hỏi.
La Cầm giận dữ nhìn anh ta, không vui nói: “Người kia là cái gì? Bây giờ có thể cho chúng tôi vào không?”
Hạ Vĩnh Ngôn cũng có tính khí.
Bắt giữ đồng chí lén lút, là trách nhiệm của anh ta, nếu có chuyện thì nói rõ ràng là được, đồng chí nữ này nói chuyện thô lỗ, còn hung hăng, doạ ai đâu!
“Không nhận ra nha.” Hạ Vĩnh Ngôn đặt tay ra sau lưng, nhìn La Cầm từ trên xuống dưới, “Chính là cái người, cái người ngày nào cũng tới tìm doanh trưởng Giang của chúng tôi đấy?”
Khuôn mặt của La Cầm tái lại.
Vu Phân gật đầu: “Đúng vậy.”
“Ồ.” Hạ Vĩnh Ngôn nói, “Đồng chí La Cầm của trạm phát thanh phải không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-158.html.]
La Cầm cắn răng: “Anh đã nhận ra từ lâu rồi, còn giả vờ làm gì nữa?”
Hạ Vĩnh Ngôn trợn mắt nói: “Cô tự cho mình là ngôi sao trên đảo à? Được rồi, vào đi, phim sắp bắt đầu rồi.”
La Cầm càng nghĩ càng tức, còn muốn cãi nhau với anh ta, nhưng Vu Phân đang rất vội, nên kéo cô ta chạy ra sân thể dục: “Đến muộn sẽ không còn chỗ ngồi đâu!”
Hạ Vĩnh Ngôn đứng phía sau ca hát, khi bọn họ đang chạy nhanh, anh ta lười biếng nói: “Chỗ ngồi đã hết rồi, không nhìn thấy gì đâu, nhanh về nhà ngủ đi.”
Trong bóng tối, La Cầm và Vu Phân chạy vào sân thể dục.
Ở đây đông đúc tấp nập, cái ghế họ mang theo không thể chen vào đâu được.
Đồng nghiệp ở trạm phát thanh đang ngồi cùng nhau, thấy họ từ xa, vẫy tay chào.
Lâm Tiểu Văn gọi: “Vu Phân, cô đến đây ngồi chen chúc với tôi này.”
Vu Phân lưỡng lự nhìn La Cầm.
La Cầm thản nhiên nói: “Cô đi đi.”
La Cầm không ngốc nghếch, lần trước Lâm Tiểu Văn kéo cô ta đến khu người nhà quân khu xem vợ của doanh trưởng Giang, vừa nhìn liền biết ngay đó là cố ý muốn xem trò cười của cô ta. Sau đó, bọn họ cãi nhau, ban đầu chỉ là không cùng nhau ăn trưa ở nhà ăn, sau đó La Cầm không nói chuyện với Lâm Tiểu Văn nữa, mối quan hệ đồng nghiệp hoàn toàn sụp đổ.
Bây giờ, Lâm Tiểu Văn cố ý kéo Vu Phân ngồi cùng mình.
La Cầm nhẹ nhàng đẩy Vu Phân về phía trước: “Không sao, ban đầu là do tôi chần chừ, làm cô không có chỗ ngồi.”
Ai cũng muốn xem phim, Vu Phân cũng không quan tâm đến điều khác, cô ta xin lỗi nhìn La Cầm, rồi ngồi xuống bên cạnh Lâm Tiểu Văn.
Cái ghế nhỏ, hai cô gái cùng ngồi, thực sự hơi chật.
Nhưng Lâm Tiểu Văn cảm thấy đáng, cô ta nhướng mày khiêu khích La Cầm.
La Cầm quay mặt đi, hít sâu một hơi.
Phù—— đừng tức giận, tức giận làm hại sức khỏe, không đáng.
Lâm Tiểu Văn giả vờ nơi: “Xin lỗi, ở đây không còn chỗ. Cô có thể về ký túc xá trước, lần sau nhớ tới sớm hơn một chút nha. Ban đầu tôi còn nghĩ cô không dám đến đây.”
Một chàng trai nhỏ bé ngồi bên cạnh Lâm Tiểu Văn, tên là Tất Phong Mậu.
Anh ta là một tay lão luyện ở trạm phát thanh, gần ba mươi tuổi, vẫn độc thân, mỗi năm sẽ đồng chí nữ mới đến đơn vị, anh ta luôn tận dụng cơ hội để tán tỉnh, nhưng lần nào cũng thất bại. La Cầm cũng là một trong những mục tiêu của anh ta, cô xinh đẹp, đôi mắt hẹp dài, đuôi mắt hơi cao, chỉ cần một cái nhìn đã chinh phục trái tim anh ta.