Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 145

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:12:38
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong khoảng thời gian này, Phó Thiến Nhiên cũng không vui vẻ. Cha cô ta cực kỳ tức giận, mẹ cô ta lấy nước mắt rửa mặt, lời đồn đãi vớ vẩn trong khu người nhà chưa từng giảm bớt, ngay cả đồng chí trong bộ đội trước nay chưa từng gặp qua, đều nói đầu cô ta bị lừa đá.

Còn có Ninh Kiều, lúc trước quan hệ của hai người rất tốt, đơn giản là vì Trần Văn mà bây giờ có tình cờ gặp nhau trong khu người nhà, cũng thành người xa lạ.

Giọng của Trần Văn vẫn vang ở bên tai.

“Thật ra, đồng nghiệp của em, người tên Ninh Kiều, ngày đó ánh mắt của cô ấy nhìn anh rất kỳ quái, anh có thể cảm giác được cô ấy thích anh, nhưng cuối cùng cái gì cũng chưa nói. Thiến Nhiên, anh chưa nói, là bởi vì không muốn em đau lòng.”

Phó Thiến Nhiên hoảng hốt mà ngẩng đầu: “Ninh Kiều sẽ không.”

“Có thể là do trời sinh anh có khả năng khiến đồng chí nữ thích, nhưng anh ——” Trần Văn tạm dừng, “Hửm?”

“Ninh Kiều làm sao có thể thích anh? Cô ấy không phải là người như vậy.” Phó Thiến Nhiên nghiêm túc nói, “Về sau đừng nói những lời như vậy nữa. Anh biết chồng cô ấy, doanh trưởng Giang có thể dùng một quyền đánh ngã anh không?”

Trần Văn chưa bao giờ thấy Phó Thiến Nhiên như vậy.

Bén nhọn, lạnh nhạt, kèm theo thất vọng.

Trần Văn không dám tin mà nhìn Phó Thiến Nhiên, nắm tay cô ta: “Em làm sao vậy?”

Phó Thiến Nhiên lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Có lẽ là có chút mệt mỏi.”

Trần Văn không ngờ đến Phó Thiến Nhiên thế mà tin tưởng Ninh Kiều như thế, bèn dời đề tài.

Phó Thiến Nhiên muốn nói lại thôi.

Hai bàn tay của Trần Văn cùng Phó Thiến Nhiên đan vào nhau, cùng nhau đi ra khu người nhà.

Nhưng mà đúng lúc này, một giọng lảnh lót vang lên.

“Trần Văn, anh đúng là không làm tôi thất vọng!”

Trần Văn gần như không thể tin vào hai mắt của mình.

Sao Khương Tiểu Liên lại ở đây?

Trong khu người nhà, không ít người nghe thấy động tĩnh, đi ra ngoài.

Trần Văn tránh né tầm mắt của Khương Tiểu Liên, lập tức đẩy Phó Thiến Nhiên vào trong khu người nhà: “Em đi về trước đi, ngày mai anh sẽ giải thích với em.”

Khương Tiểu Liên hô: “Anh sợ cái gì! Nửa tháng trước còn nói yêu tôi, bây giờ đã đổi người rồi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-145.html.]

Bên cạnh Khương Tiểu Liên còn đứng một cô gái trang điểm giản dị.

Khương Tiểu Liên túm tay cô gái kia: “Còn có Cát Vân, anh không quen sao? Con gái của thư ký đại đội, lâu lâu liền cho anh một quả trứng gà, nếu không phải cô ấy nói với tôi, tôi còn không tin. Trần Văn, anh thật thiển cận, một cái trứng gà mà thôi, cả ngày chạy tới nhà thư ký gánh nước giúp, đến mức này sao?”

Cát Vân dùng sức kéo Khương Tiểu Liên: “Thanh niên trí thức Khương, đừng như vậy, sẽ bị người khác chê cười.”

“Anh ta không chê mất mặt, cô còn ngại mất mặt làm gì!” Khương Tiểu Liên nói.

Trong khu người nhà càng ngày càng nhiều người.

Phó Thiến Nhiên đứng đơ tại chỗ, xem Khương Tiểu Liên xoa eo mắng Trần Văn không biết xấu hổ.

Không bao lâu, chính uỷ Phó cùng Lạc Thư Lan cũng ra tới.

Hai vợ chồng già kéo Phó Thiến Nhiên về.

Trần Văn vội vàng đuổi theo.

Chính uỷ Phó trực tiếp nâng chân, hung hăng mà đá vào bụng anh ta.

Khương Tiểu Liên là người đanh đá, vốn bị Trần Văn dỗ dành đến mức thiếu chút nữa viết thư cho cha nghĩ cách giúp cô ta và Trần Văn trở về thành phố.

Nhưng không nghĩ tới, Trần Văn tìm được chỗ dựa càng lớn, càng thêm gần, thế là trực tiếp xử lý lạnh mối quan hệ của hai người.

Khương Tiểu Liên đâu chịu nổi ấm ức như thế, càng nghĩ càng không cam lòng.

Nơi này lại không phải quê nhà của Khương Tiểu Liên, không ai biết cô ta, Khương Tiểu Liên trực tiếp kêu: “Tôi muốn báo công an, tố cáo đồng chí này chơi lưu manh!”

Mọi người trong khu người nhà ngơ ngác mà nhìn một màn này.

“Sao vậy, đây là……”

“Thật là mất mặt xấu hổ.”

“Thiến Nhiên ồn ào muốn dẫn cậu ta trở về gặp cha mẹ, bây giờ tất cả mọi người biết bọn họ xử đối tượng, sau này con bé làm gì còn mặt mũi đi gặp ai chứ?”

“Nhưng mà, thanh niên trí thức nữ ở công xã cùng con gái thư ký sao biết mà tìm đến khu người nhà của chúng ta? Nơi này cách mấy thôn công xã Hồng Lâm không gần, muốn tới một chuyến còn phải leo núi đấy.”

“Lúc trước tôi đã cảm thấy thanh niên trí thức này không tốt, cụ thể không tốt chỗ nào thì lại không nói rõ được.”

“Chính uỷ Phó cùng Thư Lan quá nuông chiều Thiến Nhiên, chiều đến nỗi cô bé chưa từng chịu khổ, cùng thanh niên trí thức kia xử đối tượng, không cầu ăn không cầu uống, chỉ cần chân tình.”

Loading...