Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 144

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:12:35
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Vĩnh Ngôn đoán Trang Á Á không tiện nhiều lời, trước khi đi anh ta lặng lẽ lưu lại một tờ giấy.

Hạ Vĩnh Ngôn ra khỏi nơi ở của thanh niên trí thức, cũng không đi ra khỏi thôn mà đi theo hướng ra sau núi.

Đợi một hồi, quả nhiên Trang Á Á tới.

“Tại sao anh lại hỏi chuyện của thanh niên trí thức Trần?”

Hạ Vĩnh Ngôn cho rằng cái này không có gì không thể nói.

“Anh ta đang quen con gái của chính uỷ quân khu chúng tôi.”

Trang Á Á nghe xong liền cười: “Tôi biết ngay mà, anh ta chỉ thích mấy đồng chí nữ có người nhà là lãnh đạo.”

Lúc đầu Trang Á Á có hảo cảm với Trần Văn là vì một phút vui đùa lúc mới xuống thuyền.

Da anh ta trắng, diện mạo văn nhã, tươi cười khiến người ta như tắm mình trong gió xuân, Trang Á Á rất dễ dỡ xuống phòng bị.

Nhưng rất nhanh, Trần Văn liền không phản ứng Trang Á Á.

“Tôi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng biết nguyên nhân.” Trang Á Á nói, “Sau lại suy nghĩ cẩn thận, có thể là bởi vì, anh ta nghe nói cha tôi chỉ là một công nhân bình thường ở nhà ăn của xưởng chế biến thịt Thượng Hải.”

Hạ Vĩnh Ngôn cũng không bất ngờ.

Ngay sau đó đi tìm con gái chính uỷ Phó.

Hạ Vĩnh Ngôn còn chưa kết hôn, hơn nữa cấp bậc không đủ, ngày thường ở tại ký túc xá của bộ đội, cũng chỉ ngẫu nhiên đi tìm Giang Hành mới đến khu người nhà quân khu một chuyến.

Trước đó, Hạ Vĩnh Ngôn từng gặp Phó Thiến Nhiên, nhưng chưa từng nói chuyện với nhau. Lúc này Hạ Vĩnh Ngôn sợ người trong khu người nhà đồn nhảm nhí, liền trực tiếp đi trường học tìm cô ta.

Phó Thiến Nhiên thấy Hạ Vĩnh Ngôn quen mắt, nhưng nghe xong, sắc mặt lạnh xuống dưới.

“Là cha tôi bảo anh tới đúng không?” Phó Thiến Nhiên hỏi.

Phó Thiến Nhiên cùng Trần Văn ở bên nhau hơn mười ngày, chung quy là không giấu được cha mẹ. Nhưng cô ta cũng không muốn giấu, quyết định dẫn Trần Văn đến gặp cha mẹ. Không nghĩ tới đối với chuyện này, cha cô ta cũng không khai sáng như trước nay, ông ta chỉ nói hai chữ —— không được.

Phó Thiến Nhiên tức giận, lớn tiếng nói: “Tôi từng nghe Trần Văn nói qua chuyện của thanh niên trí thức nữ kia, đúng là cô ta thích Trần Văn. Nhưng thế thì thế nào? Trai chưa cưới nữ chưa gả, thậm chí hai người bọn họ cũng chưa quen nhau, chỉ bằng lời bịa đặt của cô ta, tôi liền suy xét về mối quan hệ của mình với Trần Văn sao?”

Phó Thiến Nhiên không hé răng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-144.html.]

Hạ Vĩnh Ngôn nhún vai: “Tôi đã nói hết lời, cô không nghe cũng không liên quan đến tôi.”

Bên ngoài trường tiểu học quân khu, hai người đứng thẳng tắp, hồi lâu cũng chưa lên tiếng nữa.

“Thiến Nhiên!” Cách đó không xa, Trần Văn phất tay.

Hạ Vĩnh Ngôn theo tầm mắt của cô ta nhìn qua đi, thành khẩn mà nói: “Tôi hoài nghi đầu óc cô bị lừa đá.”

————————

Mọi người trong khu người nhà đều nghe nói, gần đây con gái chính uỷ Phó và Lạc Thư Lan có đối tượng.

Đối phương là một người thanh niên trí thức họ Trần.

Phó Thiến Nhiên dẫn thanh niên trí thức họ Trần về nhà ăn cơm xong, có người nói phỏng chừng hai người bọn họ sắp kết hôn, nhưng cũng có người nói, chính uỷ Phó không đồng ý.

Trong khu người nhà, chuyện mới mẻ hết chuyện này đến chuyện khác, rốt cuộc không có người chủ động nhắc tới Tô Thanh Thời và Đường Hồng Cẩm.

Ngẫu Nhiên Tô Thanh Thời dẫn cặp song sinh dạo quanh khu người nhà, còn có thím cảm thấy vui mừng, hai vợ chồng phó doanh trưởng Đường cũng không tệ như vậy, đau lòng hai đứa trẻ số khổ, nguyện ý nhận nuôi bọn họ.

Nên nói đã nói, nên làm cũng làm, Ninh Kiều không thẹn với lương tâm.

Chạng vạng, cô cùng Giang Quả Quả ở trong khu người nhà gặp phải Phó Thiến Nhiên cùng Trần Văn đi ra từ nhà họ Phó.

Hơn mười ngày nay, Phó Thiến Nhiên đều đi làm một mình.

Lúc này gặp phải, Ninh Kiều dắt Giang Quả Quả đi sang một bên.

Ai cũng không nói chuyện.

Trần Văn hỏi: “Em không sao chứ?”

Phó Thiến Nhiên lắc đầu: “Đi thôi.”

Đi đến cửa khu người nhà, Trần Văn nói: “Có phải em đang do dự không?”

“Cái gì?” Phó Thiến Nhiên ngẩn ra.

“Anh biết cha em không đồng ý, người lần trước tới cổng trường tìm em, là cấp dưới của ông ấy đúng không?” Trần Văn nói, “Nhưng khoảng thời gian này hai chúng ta ở chung, hẳn là em biết con người anh thế nào, anh sẽ không.”

Phó Thiến Nhiên cúi đầu nghe.

Loading...