Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 143
Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:12:33
Lượt xem: 8
Trần Văn chỉ chỉ mặt Ninh Kiều, “Làn da của cô thật tốt.”
“Tôi với đồng chí Phó mới vừa biết nhau không lâu, là hôm nay tình cờ gặp phải.” Trần Văn phân rõ ranh giới, còn nói thêm, “Cô tên là gì?”
Nếu bình thường, khi Trần Văn nói như vậy với bạn học ở quê hoặc thanh niên trí thức nữ khác, chắc chắn là họ sẽ đỏ mặt.
Nhưng Ninh Kiều không có, Trần Văn thấy sắc mặt của cô lãnh đạm, một câu cũng chưa tiếp, quay đầu lại nhìn về phía Phó Thiến Nhiên kêu: “Thiến Nhiên, sao không đợi tôi?”
Phó Thiến Nhiên còn chưa chuẩn bị tâm lý nói cho Lạc Thư Lan việc mình có đối tượng, hoang mang rối loạn mà chạy, lúc này nghe Ninh Kiều kêu, lại quay đầu lại.
Phó Thiến Nhiên nở nụ cười ngây thơ, lôi kéo Ninh Kiều cùng nhau, chờ tới cửa sân, lại lần nữa nhón mũi chân, nhìn Trần Văn một cái.
“Đây là đối tượng của cô sao?” Ninh Kiều hỏi.
“Anh ấy nói với cô hả?” Phó Thiến Nhiên không hề giấu giếm.
“Anh ta nói, hai người chỉ tình cờ gặp nhau trên đường, mới vừa quen biết.”
Phó Thiến Nhiên choáng váng một chút: “Có thể là bởi vì, tính cách của anh ấy tương đối hàm súc. Còn nói cái gì?”
“Anh ta khen da tôi trắng.” Ninh Kiều nghiêm túc nói với Phó Thiến Nhiên, “Thiến Nhiên, có phải không ổn không?”
Đầu óc Phó Thiến Nhiên ong ong.
Cô ta ho nhẹ một tiếng: “Không còn sớm, trở về thôi.”
—————————
Sáng sớm hôm sau, Phó Thiến Nhiên không tới tìm Ninh Kiều cùng đi trường học.
Ninh Kiều đến nhà họ Phó một chuyến, chị Thư Lan nói, Phó Thiến Nhiên ra ngoài từ sáng sớm.
Ở trong trường học gặp phải, sắc mặt Phó Thiến Nhiên trở nên lãnh đạm.
“Tôi lên lớp trước.” Phó Thiến Nhiên nói.
Lúc ôm sách giáo khoa đi đến lớp 2-2, Phó Thiến Nhiên cau mày.
Trần Văn khen da Ninh Kiều trắng, khiến cho cô ta có chút khó chịu. Buổi sáng không biết nên như thế nào đối mặt với Ninh Kiều, liền đi trước. Trần Văn mang một cái trứng gà luộc, đứng chờ ở cửa khu người nhà, chờ đến Phó Thiến Nhiên, liền vui vẻ chào đón.
Thật ra Phó Thiến Nhiên không lo ăn uống, trứng gà không rẻ, nhưng đối với nhà cô ta mà nói, cũng không phải ngày lễ ngày tết mới ăn nổi.
Nhưng trứng gà là Trần Văn đưa, bản thân anh ta còn không nỡ ăn.
Phó Thiến Nhiên giống như lơ đãng mà nói chồng của Ninh Kiều đi ra ngoài làm nhiệm vụ, nhắc nhở Trần Văn.
Biết được Ninh Kiều đã kết hôn, giọng điệu của Trần Văn cũng không mất mát, chỉ cười nói, nhìn không ra khác thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-143.html.]
Phó Thiến Nhiên tự an ủi bản thân.
Là Ninh Kiều hiểu lầm, Trần Văn chỉ khen cô mà thôi, cũng không có ý nghĩ khác.
Bây giờ, trong túi Phó Thiến Nhiên còn để trứng gà của Trần Văn đưa.
Trần Văn đối xử tốt với cô ta.
Liên tiếp mấy ngày, Phó Thiến Nhiên đi làm hay tan ca đều không tới kêu Ninh Kiều.
Chuyện của bản thân Ninh Kiều còn lo không xong, cũng lười để tâm chuyện người khác, cuối cùng tốn công vô ích.
Nhưng cái c.h.ế.t của Phó Thiến Nhiên, giống như là một cái gai trong lòng cô.
Không có gì càng đáng quý hơn sinh mệnh.
Đến lúc này, Ninh Kiều ngóng trông Giang Hành sớm trở về.
Em trai em gái không gánh vác được gia đình, cô cũng không trông cậy vào bọn họ ra chủ ý gì.
Cũng chỉ có Giang Hành.
Không biết vì sao, cô cứ cảm thấy chỉ cần anh ở nhà, dù chuyện có lớn cỡ nào, anh cũng có thể giải quyết được.
Cô không cần nói cốt truyện gì cả, chỉ nói cảm thấy Trần Văn rất kỳ quái, lại cùng anh thương lượng đối sách.
Ninh Kiều lại xé một tờ lịch.
“Anh cả của các em nói nhiều nhất là nửa tháng sẽ về, nhanh nhất thì mười ngày là có thể về.” Ninh Kiều nói, “Hiện tại là ngày thứ mười, anh ấy còn chưa về sao?”
“Chị dâu nhỏ nhớ anh cả sao?” Giang Quả Quả tò mò hỏi.
Đôi tay Ninh Kiều nhéo má Giang Quả Quả: “Em nhớ không?”
Giang Quả Quả dùng sức lắc đầu, quay đầu hỏi anh hai cùng anh ba.
Giang Nguyên cùng Giang Kỳ như nghe được chuyện chê cười: “Sao có thể nhớ anh cả chứ?”
Ninh Kiều bật cười.
Đáng thương doanh trưởng Giang, đi ra ngoài làm nhiệm vụ mười ngày, chỉ có mình cô nhớ.
—————————
Hạ Vĩnh Ngôn đến công xã Hồng Lâm một chuyến, hỏi thăm người thanh niên trí thức tên Trần Văn này.
Các thôn dân không hiểu biết thanh niên trí thức, thanh niên trí thức cũ thì rõ ràng hơn một chút, nhưng bo bo giữ mình, chỉ lắc đầu nói bản thân không thân với Trần Văn.
Nhưng thật ra một thanh niên trí thức nữ tên Trang Á Á, rõ ràng chần chờ hồi lâu, lại chuyển ánh mắt quay lại nhìn.