Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 141

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:12:23
Lượt xem: 5

Nhưng mà điều Phó Thiến Nhiên thấy lại là Trần Văn ôm một vị thanh niên trí thức nữ họ Khương, anh ta nói với người họ Khương kia, bản thân đã ly hôn.

Phó Thiến Nhiên không biết tại sao mình lại đi đến bước này, cô ta không có mặt mũi nhìn mặt cha mẹ, càng vô lực thừa nhận đả kích.

Đêm khuya hôm đó, Phó Thiến Nhiên nói rất nhiều với cha mẹ, Lạc Thư Lan cho rằng cuối cùng con gái cũng hiểu chuyện, vỗ lưng cô ta, nói tất cả sẽ tốt lên. Chính uỷ Phó lại vẫn thất vọng về con gái, xoay người về phòng sách, một đêm không ra ngoài.

Rồi sau đó chờ đến ngày hôm sau, mới tờ mờ sáng, ngư dân phát hiện t.h.i t.h.ể Phó Thiến Nhiên bên bờ biển.

Chính uỷ Phó cùng Lạc Thư Lan phảng phất như già hơn hai mươi tuổi trong một đêm.

Hồi tưởng lại, bọn họ mới ý thức được, buổi nói chuyện khuya hôm trước, Phó Thiến Nhiên đã có ý định tự sát, chỉ là lúc ấy bọn họ không nhận ra.

Cô con gái mà hai vợ chồng chính uỷ đặt hết tâm tư cùng tình cảm bồi dưỡng, cuối cùng lựa chọn tự kết thúc sinh mệnh của chính mình.

Dây dưa mấy tháng nay, đã đủ mất mặt, chính uỷ Phó nói với bên ngoài Phó Thiến Nhiên trượt chân xuống nước mà chết.

Khi Trần Văn trở về, cực kỳ bi thương, khóc lóc thảm thiết trước mặt mọi người trong khu người nhà.

Hai vợ chồng già đã phân biệt không ra cái gì là thật, cái gì là giả, chỉ bảo Trần Văn thu dọn hành lý, cút trở về chỗ ở thanh niên trí thức của anh ta.

Lạc Thư Lan ưu sầu thành bệnh, chính uỷ Phó về hưu trước thời hạn, hai vợ chồng dọn về quê.

Sau có tin tức truyền đến, Trần Văn không biết dùng phương pháp gì, bắt được danh ngạch trở về thành phố, cũng rời đi hải đảo.

Rất nhiều chi tiết trong đó, quân nhân cùng người nhà trong khu người nhà cũng không biết, nhưng Giang Hành biết.

Lúc ấy hai vợ chồng già đã mệt mỏi về cả thể xác lẫn tinh thần, bọn họ tin tưởng Giang Hành, cuối cùng là do anh hỗ trợ xử lý hậu sự của Phó Thiến Nhiên.

Đời này, Giang hành cũng không muốn phụ lòng tin tưởng của bọn họ.

Bây giờ thời gian cấp bách, chờ anh đi làm nhiệm vụ trở về, sợ là không còn kịp rồi.

Xe quân dụng đã chạy đến bến tàu.

Giang Hành thấp giọng nói với Hạ Vĩnh Ngôn: “Người đàn ông kia không được.”

Hai mắt Hạ Vĩnh Ngôn sáng lên, vẻ mặt hóng hớt: “Không được chỗ nào?”

Giang Hành:……

Chuyện có liên quan đến kiếp trước, đương nhiên là Giang Hành không thể nói với Hạ Vĩnh Ngôn.

Anh trầm ngâm một lát, lạnh nhạt nói: “Cậu ta tên Trần Văn, tôi từng gặp qua ở thôn Vũ Sơn, tác phong có vấn đề rất lớn đặc biệt là chuyện nam nữ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-141.html.]

Hạ Vĩnh Ngôn thu hồi vẻ mặt hóng hớt, trở nên đứng đắn.

Lại quay đầu nhìn phía ngoài xe, bóng dáng của bọn họ sớm đã càng lúc càng xa, nhưng bộ dáng triền miên lâm li vừa rồi của cặp tình nhân, Hạ Vĩnh Ngôn còn chưa quên.

Giang Hành là doanh trưởng dẫn đội, không thể tuỳ hứng mà ngưng hẳn nhiệm vụ.

Anh cùng Hạ Vĩnh Ngôn liếc nhau, sự ăn ý nhiều năm khiến hai người đều biết suy nghĩ của đối phương.

“Ai da ——” Hạ Vĩnh Ngôn đột nhiên che lại bụng, “Ai da, ai da! Doanh trưởng Giang, bụng tôi đau quá!”

“Sao lại thế?”

“Có thể là do ăn trúng cái gì rồi, đau quá!”

Hạ Vĩnh Ngôn diễn như thật.

Giang Hành nghiêm túc nói: “Nhiệm vụ lần này, cậu cũng đừng đi, tôi sẽ tìm người khác thay thế. Cậu nhanh đến bệnh viện quân khu khám đi.”

Xe dừng lại ở ven đường.

Đường nào đến công xã Hồng Lâm đây?

Hạ Vĩnh Ngôn ôm bụng, xoay người quay đầu đi, đều đi rất xa, mà anh ta còn cong lưng, diễn như thật.

———————————

Ninh Kiều trước sau đều có nghi ngờ về cái c.h.ế.t của Phó Thiến Nhiên trong cốt truyện.

Nói là đêm khuya trượt chân c.h.ế.t đuối ở bờ biển, dù là đêm khuya chạy đến bờ biển, hay là người từ nhỏ ngâm mình ở biển rộng sẽ c.h.ế.t đuối, đều là chuyện kỳ quái.

“Chị dâu nhỏ, chị ngẩn người nghĩ gì thế? Về nhà học tập thôi!”

Ninh Kiều hơi cúi người, nói với Giang Quả Quả: “Em trở về học tập trước đi, chị có mấy câu muốn nói với Thiến Nhiên. Đúng rồi, không cần nói chuyện chị Thiến Nhiên cùng một đồng chí nam ở bên nhau.”

“Em biết rồi, em lại không ngốc!”

Ninh Kiều khều nhẹ chóp mũi của Giang Quả Quả: “Em không ngốc, em rất thông minh.”

Giang Quả Quả cười ngây ngô.

Chị dâu nhỏ cưng chiều nắm cái mũi cô bé nha!

Giang Quả Quả đã sửa lại thói quen ném bay cặp sách, lúc này rất quy củ về nhà.

Loading...