Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 139
Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:12:19
Lượt xem: 6
Phó Thiến Nhiên bình tĩnh mà đóng túi lại: “Tôi còn mang theo cái ly nữa. Ly là thứ nhất định phải mang, bằng không sẽ khát cả ngày.”
Rồi sau đó, Phó Thiến Nhiên nhìn Ninh Kiều “Vèo” một chút chạy về phòng lấy cái ly.
“Túi của mình đâu rồi?” Ninh Kiều cầm ly tráng men, ở trong phòng lo lắng suông, nhớ tới hình như túi xách của mình nằm trong rương hành lý.
Muốn tìm ra cũng phải tốn không ít thời gian, bây giờ đã không còn kịp nữa.
Phó Thiến Nhiên nhận chiếc ly tráng men trong tay Ninh Kiều, lấy một sợi dây thun từ trong túi cột vào tay cầm của ly.
Ninh Kiều có dự cảm không lành.
Cho đến khi Phó Thiến Nhiên buộc chiếc ly lên trên lưng quần cô, dự cảm đã ứng nghiệm.
Buộc ly tráng men đi báo danh, trông thật ngốc.
Hai chiếc xe rong ruổi trong khu người nhà.
Sức lực của Ninh Kiều không lớn như Phó Thiến Nhiên, đạp xe rất chậm, thật vất vả đuổi kịp: “Ly của tôi không thể để trong túi sao?”
Phó Thiến Nhiên “Phụt” cười ra tiếng, giọng điệu mềm mại hồ hồ, khiến người không nỡ nhẫn tâm……
Nhưng Phó Thiến Nhiên vẫn vô tình mà che lại túi của mình, tiếp tục đạp nhanh.
Cuối mùa thu, thời tiết se lạnh.
Nhưng ánh nắng ban mai tươi sáng loá mắt, ấm áp lòng người.
Thậm chí, đồng thời như là chiếu sáng con đường phía trước.
Nhưng trong cốt truyện, Phó Thiến Nhiên xảy ra chuyện ngoài ý muốn lại như một bóng ma tiềm tàng ở chỗ sâu.
“Nhanh lên!” Phó Thiến Nhiên quay đầu lại, dành ra một bàn tay, vẫy vẫy, đầu xe đong đưa.
“Cô cẩn thận một chút, đừng để ngã!” Ninh Kiều đuổi theo.
Ninh Kiều cùng Phó Thiến Nhiên tới bộ phận nhân sự trường tiểu học quân khu.
Hai người làm thủ tục nhập chức.
“Cô Ninh, cô Phó, lát nữa hai người đến văn phòng hiệu trưởng Viên một chuyến.”
Hai cô gái trẻ nghe thấy kiểu xưng hô mới mẻ này, trong lòng vui vẻ.
Thật sự thành giáo viên.
Hiệu trưởng Viên rất tán thưởng hai đồng chí.
So với nhân viên hậu cần thì phúc lợi của giáo viên càng tốt, cũng càng có không gian phát triển. Theo ý của hiệu trưởng Viên, hai đồng chí mới vừa nhậm chức, nếu chia nhau dạy một hai tiết, cũng nhìn không ra cái gì. Bởi vậy, ông ta để cho Phó Thiến Nhiên dạy lớp 2-2 hai tháng trước. Còn Ninh Kiều, đúng là cô không giúp được cho Giang Quả Quả tăng thành tích học tập, trường học có điều băn khoăn với cô là chuyện bình thường.
“Sỉ số trong lớp quá nhiều, năm sau, có lẽ chúng ta sẽ dựa theo thành tích học tập chia học sinh thành từng nhóm, lại mở thêm một lớp.”
“Trong thời gian hai tháng,” Hiệu trưởng Viên nói, “Cô Ninh, nếu cô có thể giúp Giang Quả Quả tăng thành tích học tập cuối kỳ lên đến top 20, lớp mở thêm năm sau sẽ giao cho cô.”
Ninh Kiều nhận được nhiệm vụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-139.html.]
Bay lên top 20 mà thôi, nghe cũng không khó. Lúc cô còn nhỏ, thi lần nào cũng được hạng nhất cả.
—————————
Tan học, Giang Giang Quả Quả nhận được tin dữ.
Cô nhóc u oán nói, “Chị biết lớp tụi em có bao nhiêu người không?”
“Bao nhiêu?”
“73!”
Ninh Kiều vỗ vỗ bả vai cô bé: “Cứ cố gắng hết sức, không sao.”
Giang Quả Quả dùng sức lắc đầu: “Có sao!”
Kỳ thi cuối kỳ, không chỉ liên quan đến vinh nhục cá nhân cô bé.
Còn có liên quan đến tiền lương của chị dâu nhỏ.
Tốt xấu gì cô bé cũng học qua hai đời, sao có thể không tiến bộ được.
Giang Quả Quả rút kinh nghiệm xương máu, lôi kéo chị dâu nhỏ về nhà học tập.
Nhưng chị dâu em chồng vừa đến cửa khu người nhà, thấy sau cây đa ngoài khu người nhà, có hai bóng dáng khó xa khó phân.
“Chị dâu nhỏ, kia không phải chị Thiến Nhiên sao?”
“Người đàn ông bên cạnh là ai thế?”
Cùng lúc đó, Giang Hành cõng bọc hành lý, cùng chiến hữu xuất phát.
Xe quân dụng xuất phát rời quân khu Thanh An, đi qua cửa khu người nhà.
Bỗng nhiên Hạ Vĩnh Ngôn dùng sức nắm cánh tay Giang Hành: “Cậu thấy không? Mau xem đó là ai!”
Giang Hành gạt tay Hạ Vĩnh Ngôn ra.
Hạ Vĩnh Ngôn lay tay cầm, mặt dán cửa sổ pha lê, cái mũi cao thẳng nhăn lại.
“Là con gái của chính uỷ Phó! Là cô ấy đúng không?”
“Cậu nói con gái chính uỷ Phó mới bao lớn? Hai mươi tuổi, đối tượng cái gì? Tôi 25 tuổi mà còn chưa có đối tượng đâu!”
Giang Hành theo tầm mắt của Hạ Vĩnh Ngôn nhìn về phía ngoài cửa sổ, ánh mắt trầm xuống.
Rất nhiều ký ức sẽ nhân cơ hội mà sống lại.
Giang Hành nhớ tới đời trước, chính uỷ Phó vì cái gọi là thể diện của nhà họ Phó mà che giấu chân tướng con gái tự sát.
Hạ Vĩnh Ngôn vô cùng đau đớn ——
“Người đàn ông kia có gì tốt hơn tôi….”
“Chỉ thế này mà còn có thể tìm đối tượng? Chỉ thế này?”